Đăng trong Chính trị

Giải pháp tối ưu cho Việt Nam hiện nay trước Trung Quốc: Xoá bỏ hệ thống chính trị đương thời. Nhưng bằng cách nào?

Lê Diễn Đức

Xuống đường trên Quảng trường Tahrir (Ai Cập) lật đổ chế độ độc tài Mubarak, tháng 1/2011 – Foto: OnTheNet

Trên Facebook khi một bạn đọc lập luận rằng nếu không có Đảng Cộng sản Việt Nam (ĐCSVN) thì VN làm sao thống nhất đất nước, thoát khỏi nô lệ Pháp, Mỹ và có ngày nay, tôi đã phản ứng bằng hình tượng hoá ĐCSVN trong một câu chuyện đơn giản:

Đọc tiếp “Giải pháp tối ưu cho Việt Nam hiện nay trước Trung Quốc: Xoá bỏ hệ thống chính trị đương thời. Nhưng bằng cách nào?”

Đăng trong Sức khoẻ - Đời Sống

Đau lưng

image

BS Nguyễn Ý Đức

Sau Nhức đầu thì Đau lưng Lower Back Pain là nguyên nhân thứ nhì gây đau cho mọi người, đặc biệt là với người cao tuổi.. Chăm sóc đau lưng cũng là nguồn phí tổn khá cao, có lẽ chỉ sau các bệnh về tim.

Với nhiều nhà chuyên môn y tế thì Đau Lưng hầu như là một căn bệnh của đời sống gây ra do thói quen bất thường của người bệnh. Vì họ đứng, họ đi, họ nâng nhấc hoặc lôi kéo sự vật nặng không đúng cách, đưa tới nguy cơ tổn thương cho các thành phần của lưng. Khi đã bị một lần thì đau lưng cũng có nguy cơ tái phát.

Các nhà chuyên môn cũng ước lượng là 80% các trường hợp Đau Lưng có thể phòng ngừa được nếu ta để ý một chút hoặc nếu ta có vài kiến thức căn bản về cột sống.

Đọc tiếp “Đau lưng”

Đăng trong Kiến thức phổ thông

Số 7 Kỳ Diệu

https://i0.wp.com/4.bp.blogspot.com/-Ojc1j5r8bNw/TZxR7oRfciI/AAAAAAAAFeA/VBxAvsDEjTY/s1600/snow-white.jpg

1. Bảy chú lùn trong truyện “Nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn” làm việc ở mỏ kim cương và có tên tiếng Anh là:

1. Dopey (lơ mơ, thẫn thờ)
2. Bashful (rụt rè, xấu hổ)
3. Sneezy (hắt hơi)
4. Sleepy (ngái ngủ)
5. Happy (vui vẻ)
6. Grumpy (gắt gỏng, cục cằn)
7. Doc (thầy thuốc)

Đọc tiếp “Số 7 Kỳ Diệu”

Đăng trong Vườn thơ

Trường ca – Lời ru của Mẹ

ĐÔNG HẢI

(đề cập sơ lược đến lịch sử dân tộc; khởi từ thời Hồng Bàng cho đến nhà hậu Lê với vua Lê Lợi…)

***

Ngày xưa không mấy xa xưa
Ngày tôi chưa lớn cũng chưa biết buồn
Chẳng buồn chiều hạ mưa tuôn
Chỉ riêng đôi mắt mẹ buồn sang thu
Ngày xưa đông đến sương mù
Hết đông vui nhộn mỗi mùa xuân qua
Giãi dầu giông bão nắng mưa
Đong đưa chiếc võng năm xưa mỗi chiều
Đọc tiếp “Trường ca – Lời ru của Mẹ”

Đăng trong Vườn thơ

Từ thu ấy

(tứ thủ liên hoàn)

1/ Mỗi độ thu sang phủ cảnh đời,
Chạnh lòng một nỗi nhớ xa xôi.
Ngoài hiên trăng tỏa màu hoang dại,
Đáy dạ sầu dâng thoáng rã rời.
Hình ảnh năm xưa còn rõ nét,
Ân tình ngày cũ chẳng phai phôi.
Ngồi đây nghĩ mãi về mai hậu,
Để khóc quê mình buổi tả tơi.

2/ Để khóc quê mình buổi tả tơi,
Bão thu Ất Dậu cuốn tơi bời.
Tìm đâu một thoáng hương vương lại,
Chỉ thấy nghìn dâu hận chẳng nguôi.
Đọc tiếp “Từ thu ấy”

Đăng trong Vườn thơ

Sao chẳng nhìn vào trang sử Việt ?

Dân mỹ da màu không đất tổ
Vẫn mong tìm lại được quê cha .
Máu đỏ da vàng còn nước đó
Nỡ quên truyền thống bỏ ông bà ?
Đứa thì quỳ gối vanTây Mỹ
Đứa lại khấu đầu lại Chệt Nga
Sao chẳng giở xem trang cổ sử ?
Xem ai hơn được Việt Nam ta ?
Bà Trưng Bà Triệu ngàn xưa đó
Jeanne D’arc đem bì cũng kém xa
Địch Thanh ví đụng đầu Thường Kiệt
Ắt đã tàn quân bại tẩu mà .
Kìa quân Mông Cổ ai không sợ
Vẫn đành khuất phục họ Đông A !
Đọc tiếp “Sao chẳng nhìn vào trang sử Việt ?”

Đăng trong Tâm bút

Thư số 11 gởi người Lính Quân đội Nhân dân Việt Nam

Phạm Bá Hoa

Tôi tên Phạm Bá Hoa, chào đời năm 1930 tại đồng bằng sông Cửu Long. Tôi phục vụ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa 21 năm trong chiến tranh bảo vệ tổ quốc, sau đó tôi bị tù không án 12 năm 3 tháng trong các “trại tập trung” mà lãnh đạo của Các Anh gọi là “trại cải tạo”. Hiện cư ngụ tại Hoa Kỳ. Tôi vẫn hãnh diện về màu cờ sắc áo mà tôi đã phục vụ. Cho đến nay, tôi chưa bao giờ, và sẽ không bao giờ về Việt Nam khi mà quê hương tôi chưa có dân chủ, tự do, và nhân quyền thật sự.

Xin được gọi “Người Lính Quân Đội Nhân Dân Việt Nam” là Các Anh để tiện trình bày. Chữ “người lính” mà tôi sử dụng ở đây, bao gồm từ người lính đến các cấp chỉ huy, ngoại trừ lãnh đạo cấp Sư Đoàn, Quân Đoàn, Quân Chủng, Bộ Tổng Tham Mưu, và Bộ Quốc Phòng, gọi chung là “cấp lãnh đạo”. Là người lính trong quân đội “Nhân Dân”, chắc rằng Các Anh phải có trách nhiệm bảo vệ Tổ Quốc Nhân Dân, vì Các Anh trong quân đội nhân dân mà. Với lại, Tổ Quốc & Nhân Dân là trường tồn, trong khi đảng cộng sản hay bất cứ đảng chính trị nào cũng chỉ là một giai đoạn của lịch sử. Và nội dung tôi gởi đến Các Anh được đặt trên căn bản đó.

Đọc tiếp “Thư số 11 gởi người Lính Quân đội Nhân dân Việt Nam”