Truyện rất ngắn

https://i2.wp.com/truyenratngan.com/images/logo.pngLá thư cuối cùng viết bằng máu

Nó là thằng cháu gọi chị Hiệp bằng cô ruột. Sau biến cố 75 cộng sản xâm chiếm miền Nam, ba nó, anh ruột của chị, là lính ngụy, bị bắt đi tù cãi tạo, sau khi ra khỏi tù anh bị suy sụp tinh thần tột độ, suốt ngày nhậu say sưa để quên đời, nuôi gia đình bằng những bát cơm thừa từ mót lúa ruộng của người.

Lần cuối cùng chị Hiệp nhận được lá thư của cháu, thư dính đầy máu, như sau: “Cô Hiệp ôi, đời con khổ tận cùng rồi, con vợ của con đã bỏ chồng, bỏ con lên thành phố làm đĩ, có một đêm con rình chờ nó về quê thăm nhà, khi nó đi ngang qua nghĩa địa, con đã nhào ra lấy dao đâm vào ngực và rạch nát mặt nó.

Tiếp tục đọc

Advertisements

Tiểu thuyết “Gối lụa” (tiếp theo)

Chương 4

Người đi tìm quá khứ

Mới đó mà đã 33 năm mình xa nhà rồi sao ? Thời gian qua nhanh như vó câu cửa sổ. Mới đó mà mình đã xa nhau 33 năm rồi Quá Khứ nhỉ ( 1978 – 2011 ). Chợt Tình thấy giọt nước mắt rớt xuống bàn phím, mới hay mình đang khóc. Vị mằn mặn của nước mắt giống như vị mằn mặn của mồ hôi của mẹ, của cha, của biển Đông trên đường tìm tự do, khiến Tình nhớ lại thời loạn lạc nhất của quê hương.

Ngày đó, Tình nằm võng bên cạnh cái võng của mẹ, hai mẹ con nhìn nhau, không ai nói lời nào, hình như bà đọc được tư tưởng con gái, ánh mắt bà như van nài:
– Ở nhà với mẹ đi con, đừng đi, vượt Biển Đông nguy hiểm lắm, nhỡ gặp hải tặc nữa thì…
Tình thì nén tiếng khóc, mặc dù muốn xà tới ôm mẹ vào lòng, khóc, và sẽ nói:
Tiếp tục đọc

Quét lá vàng rơi

* Cứ mỗi độ Thu về lại quét gom lá vàng ngoài sân, thì tôi lại nhớ Trí, nhờ Trí kể mà tôi mới nẩy ý ra viết bài này. Mời quý thân hữu cùng đọc. Chúc Trí cùng quý thân hữu an vui.

Tôi nhận được e-mail của một người bạn từ Boston như thế này, xin tóm tắt lại để cho các bạn hiểu:
« Chị ơi, vì hoàn cảnh gia đình đang có chuyện buồn nên em ít thư thăm chị, nhưng nay em cố gắng ổn định lại đời sống và biên vài hàng thăm chị và gia đình. Chị ơi, nhà nước ở Việt Nam đang cưỡng chế gia đình em vì trước kia bác em là trung tá VNCH, sau bác ra đi theo diện HO, có để giấy ủy quyền căn nhà lại cho ba má em, nhưng chính quyền phường không đồng ý. Ba má em nhờ luật sư kiện ra tòa nhưng họ đưa 30 công an đến làm dữ rồi khiêng vứt đồ đạc, tống khứ má em và các em của em ra lề đường.

Tiếp tục đọc

Thấy giếng sâu tôi nối sợi dây dài

Nhật ký ngày 11 Sept 07 – Viết cho Thy -Thy Paris

Thy ạ,
Ta phải ghi vội ý tưởng đang dài như sợi dây nối ghép từng đoạn một thả xuống cái giếng sâu thăm thẳm nên ta phải chép thật nhanh, sợ nếu bị “đá ra khỏi mạng” thì ý tưởng bay mất hết. Mấy hôm vừa qua ta cứ như người roboter trong thành phố cái đầu căng cứng ngắc. Tại sao ta cứ hành hạ thân ta ? Sau chuyến Mỹ Du về ta nhận thấy bên đó bạn bè đứa giàu người nghèo, có chị lớn tuổi gần 70 đi xin việc không ai mướn, và bạn bè ta ở VN cũng nghèo, có người ao ước cho con mình sang Tây du học, nhưng chỉ là một ao ước thôi Thy, cha mẹ nào không mong con cái mình thành tài, nhưng hoàn cảnh đâu có cho phép, bởi vì nghèo !
Tiếp tục đọc

Từ nỗi Sợ hãi, Hèn nhát và Nhẹ dạ

Von Angst, Feigheit und Leichtsinn

Der junge Napoleon zitterte während der heftigen Bombardierung von Toulon wie Espenlaub. Ein Soldat, der das sah, meinte zu seinen Kameraden: ” Seht ihn euch an, der stirbt vor Angst!”

” Ja”, sagte Napoleon. ” Aber ich kämpfe noch. Wenn du ebenso Angst hättest wie ich, wärst du schon längst geflohen.”

Der Meister sagt:
” Angst ist kein Zeichen von Feigheit. Sie ermöglicht uns, Situation in unserem Leben tapfer und würdig zu meistern. Tapfer ist, wer Angst hat und dennoch voranschreitet, ohne sich einschüchtern zu lassen. Leichtsinnig dagegen ist, wer sich in gefährliche Situation begibt, ohne die Gefahr zu erkennen.”

Từ nỗi Sợ hãi, Hèn nhát và Nhẹ dạ

Tiếp tục đọc