Coi chừng mình mất nước như chơi

Đâu phải cứ ngồi đấy than van là ta sẽ thay đổi được thời cuộc? Cũng như đâu phải biểu tình chửi bới, chụp mũ là gióng lên tiếng nói đấu tranh chung, mà việc xây dựng một tập thể tỵ nạn hải ngoại trong tình yêu thương kết đoàn cũng là làm được rất nhiều cho đồng bào trong hoàn cảnh lưu vong mình đang sống.
Mất miền Nam vào tay cs Bắc Việt suy ra mới có 33 năm đâu đã là quá dài so với chiều dài Lịch sử của nhân loại. Nghĩ lại coi nào, nước Đức mới thoát khỏi độc tài Đức Quốc Xã Hitler chỉ có 63 năm thôi ( 1945 – 2008 ) và Thống nhất nước Đức nay mới có 19 năm ( 1989 – 2008 ). Những ngày trước khi bức tường Bá Linh sụp đổ, có nhiều người từ DDR vượt thoát bức tường trốn sang Tây Đức tỵ nạn, họ được nhân dân Tây Đức giang tay chào đón, người DDR tỵ nạn khởi xướng phong trào đòi Tự do Dân chủ, tin tức được truyền từ Radio, truyền hình phát về xứ cs, kết quả làn sóng đòi Tự do Dân chủ của nhân dân nổi dậy, đoàn người biểu tình vào Ngày Thứ Hai càng ngày càng gia tăng, đưa đến khối cộng sản Đông Âu sụp đổ. Đông Tây Đức thống nhất trong hòa bình tự do no ấm.

Người Việt Nam chúng ta có thể học hỏi gì từ kinh nghiệm của nhân dân Tây Đông Đức không? Những ai đã và đang từ bỏ lý tưởng cộng sản về với NVQG thì chúng ta hãy mừng và kết thân với họ, đừng quá nghi ngờ mà nỡ xô họ về phía cs trở lại, nơi họ đã quá chán ngán vì họ đã đi trong lòng đảng cs mà ra, ai còn rành csVN hơn họ chứ !! Chính họ sẽ là nhịp cầu đưa người Việt chúng ta lại gần với nhau hơn, lời nói thức tỉnh của họ kêu gọi các đảng viên còn lại trong nước đứng về phía nhân dân, giúp chúng ta có sức mạnh để cùng giải thể đảng csVN càng sớm càng tốt, trước khi quá trễ. Khi VN lọt vào tay Tàu cộng như kinh nghiệm xương máu của Tây Tạng thì Thế giới cũng không thay đổi được tình thế đâu. Thế giới không giúp được chúng ta đâu, ngoại trừ chúng ta phải đoàn kết trong chia rẽ ( Lý Tống ) để chống cộng trong hoàn cảnh này.

Trước mối nguy cơ mất nước hai chị em Mắt Trái và Mắt Phải tâm sự với nhau:

– Mắt Phải ơi…
– Ơi…
– Sao ta lo quá… ta nghe khi Liên Sô xin gia nhập vào cơ quan Mậu Dịch Thế Giới (WTO), Trung Quốc chỉ đặt có một điều kiện duy nhất để hỗ trợ Liên Sô, đó là cho phép người lao động Trung Quốc được vào Liên Sô miễn chiếu kháng nhập cảnh.
– Biết ngay nhà mi muốn nói gì rùi…ta đi guốc trong bụng mi mà !
– Ừa, ta lo Trung quốc âm mưu dần dần di dân sang nước ta, coi như gián điệp nằm vùng đầy dẫy từ trong trứng nước.
– Sao ….có triệu chứng gì chưa mà nhà mi noái dzị ?
– Có chứ, ta nghe mang máng là Trung quốc đặt điều kiện với chính quyền Việt nam là cho phép dân TQ vào VN buôn bán tự do không cần xin chiếu kháng nhập cảnh nữa.
– Ồ ồ….
– Mi biết không, ngày xưa với Tây Tạng, sau khi chiếm được Hoa Lục vào năm 1949, nhà cầm quyền cộng sản Trung Quốc lập tức đòi Tây Tạng phải chấp nhận (1) quốc phòng của Tây Tạng phải do Trung Quốc kiểm soát, (2) Tây Tạng là một bộ phận của Trung Quốc. Dĩ nhiên đề nghị phi lý này không được chấp nhận. Liền sau đó, ngày 7 tháng 10 năm 1950 Trung Quốc xua 40.000 quân đánh chiếm Chamdo, thủ đô miền nam Tây Tạng. Mặc dù Ấn Độ, Hoa Kỳ, Anh Quốc cùng một số quốc gia khác phản đối quyết liệt. Trung Quốc không những làm ngơ mà còn thách thức quốc tế bằng cách đưa thêm một quân đoàn tiến vào thủ đô Lhasa vào ngày 9 tháng 9 năm 1951. Lần lượt các thành phố khác của Tây Tạng rơi vào tay quân Trung Quốc. Mặc dù Tây Tạng đã anh dũng tạo ra hai cuộc khởi nghĩa vào các năm 1956 và 1959, nhưng tất cả đều bị quân Trung Quốc đè bẹp. Kết quả là hơn hai chục ngàn người Tây Tạng bị giết, khoảng 80 ngàn người cùng Đức Dalai Lama phải lưu vong sang Ấn Độ.
– Đức Dalai Lama nay sống lưu vong ta biết mà.
– Sau hai thập niên bị thống trị bởi Trung Quốc, khoảng 1,2 triệu người Tây Tạng, tức 20% dân số đã bỏ mình trong các trại tù hoặc tại các nông trường tập thể, hoặc bị thủ tiêu. Nhiều tù nhân bị bỏ đói đến chết. Hơn 6.000 cơ sở văn hoá, đền đài, chùa chiền, tu viện bị phá hủy. Để duy trì lực lượng thống trị tại Tây Tạng, khoảng 300,000 binh sĩ và công an, phần lớn lương thực bị thu mua, vì thế đã gây ra hai nạn đói vào các năm 1958-1961 và 1966-1976

Nhưng âm mưu thâm độc nhất vẫn là chánh sách đồng hoá cố hữu mà họ đã từng áp dụng không thành công tại Việt Nam khi họ đô hộ ta hàng ngàn năm trước. Họ đưa đến Tây Tạng khoảng 7,5 triệu người Trung Quốc, vượt xa dân số Tây Tạng khoảng nửa triệu. Người Tây Tạng trở thành dân thiểu số ngay trên chính quê hương của họ. Họ thống trị Tây Tạng không những về mặt quân sự, chính trị, kinh tế, văn hóa và xã hội, mà còn ngự trị về mặt ngôn ngữ, vì ngôn ngữ chính thức là tiếng Trung Hoa, và Tây Tạng chỉ là ngôn ngữ địa phương.
– Ồ ồ …Nguy quá đi ! Tây Tạng là bài học xương máu mà nhà cầm quyền Hà Nội phải học để bảo đảm sự tồn tại, độc lập của đất nước.
– Nghe tiếp nè, chỉ kể trong Lịch sử cận đại, hai đảng cộng sản Việt Nam và Trung Quốc rất thân thiện trong thời gian Việt Nam chống Pháp, nhưng sau khi Stalin qua đời, người kế vị là Khrushchev, quan niệm về cộng sản của ông khác hẳn, nhất là với Mao Trạch Đông, từ đó đưa đến tình trạng căng thẳng giữa hai đảng cộng sản anh em. Kể từ đó Việt Nam thân Liên Sô hơn Trung Quốc. Nắm cơ hội này, Liên Sô viện trợ nhiều cho Việt Cộng để chống Pháp, và hé lộ ý đồ giúp Việt Nam trở thành cường quốc cộng sản trong vùng Đông Nam Á. Trung Quốc rất khó chịu khi nhận ra điều này vì phía bắc của họ là Liên Sô, nếu phía nam Việt Nam trở thành cường quốc thì họ bị kẹt vào chính giữa, sẽ chận thế phát triển của họ về phía Nam.
– Ừa, thì hùi đó mình nghe là các nước vô sản anh em Môi Hở Răng Lạnh mà …đã là khối cs anh em sao lại đi hại nhau dzị mi ??
– Đã nói Chính Trị là lừa bịp là xảo trá mà còn ngây thơ cụ nữa quỷ sứ ! Mi biết hông, phản ứng đầu tiên của Trung Quốc là bắt đầu liên hệ với Hoa Kỳ vào cuối năm 60, đầu năm 70 trên cấp bực cao với ngoại trưởng Henry Kissinger và rồi với Tổng Thống Nixon. Cùng lúc đó họ bắt đầu hỗ trợ cho Cam-Pu-Chia dưới sự lãnh đạo của Pol Pot về ý thức hệ cộng sản, nhưng trên thực tế, họ muốn cô lập Việt Nam với Trung Quốc về phía Bắc và Campuchia ở hướng Tây.
– Á, cái thằng cha Kissinger nì là người Đức gốc Do Thái đó mi…
– Ừa ta biết rùi. Nhưng Kissinger sang Hoa kỳ tỵ nạn thời Đức Quốc Xã trào Richard Nixons năm 1968 lên nắm bộ ngoại giao và an ninh chính trị quốc gia Mỹ. Sự ngoại giao của Hoa kỳ trong giai đoạn này có rất nhiều khó khăn vì có dính dáng đến cuộc chiến Việt nam. Đồng thời Xô –Viết lại tấn công sang khu vực Trung đông nữa.
– ….nhưng Xô-Viết với Trung quốc và các nước vô sản anh em mà…
– Ưa thế có chuyện nói, với Việt nam cũng vậy mà, nay mới há miệng mắc quai là dzị đó !! Tháng 7 và tháng 11 năm 1971, Kissinger „ đi đêm ”
– Hả » đi đêm « là cái quái gì dzị mi ??
– Là, Kissinger làm một chuyến du lịch ngầm qua Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa Volksrepublik China đó, hầu tìm cách dàn xếp mối giao hảo giữa hai nước Hoa kỳ và Trung Hoa với Thủ Tướng Zhou Enlai, dọn đường sẵn cho TT Nixons sắp qua thăm Trung quốc.
– ….Ối giời ơi nay ta hiểu rồi hèn gì hèn gì…nước Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa cứ tâng bốc Kissinger là „ người bạn cũ của Nhân dân Trung Hoa„ .
– Đúng rồi đấy mi ! Nước Mỹ nhảy vào cuộc chiến tương tàn giúp miền Nam VN chống lại làn tấn công của cs miền Bắc, anh em chung một nhà mà wánh nhau đó mi chịu nổi không ?? Vậy mà Kissinger nỡ nào „ đi đêm „ với Lê Đức Thọ ngoài Bắc, để tìm phương hướng hòa bình cho VN. Chính vì thế mà năm 1973 hai miền Nam Bắc mới có ký hiệp định Hòa Bình tại Paris. ( theo Wikipedia Google )
– Hhuhu ký hiệp ước Hòa bình gì sao mà năm 1975 người miền Nam bỏ chạy tán lạn thế…ta ghét Kissinger, ta ghét Mỹ chơi VN mình ! Bỏ rơi VN mình ! Ta ghét miền Bắc lừa dối, gian xảo, lúc miền Nam mất ta còn nhỏ nhưng ta còn nhớ TT miền Nam Nguyễn văn Thiệu có nói „ Chớ tin những gì cs nói hãy nhìn những gì cs làm.”
– Để yên ta kể tiếp cho nghe nè nhỏ … Khi Khmer Đỏ của Pol Pot nắm quyền, họ bắt đầu đòi lại lãnh thổ mà họ cho là Việt Nam đã chiếm trong quá khứ. Bị từ khước, Pol Pot bắt đầu tàn sát Việt Kiều ở Campuchia, và hỗ trợ cho du kích đánh phá Việt Nam ở phía Tây vào năm 1978 (theo Wikipedia, Google). Nắm lấy cơ hội này, Liên Sô giúp Việt Nam đánh chiếm Campuchia, trước hết để loại trừ ảnh hưởng Trung Quốc tại đây, và để chứng minh với đám cộng sản đàn em là theo Liên Sô có lợi hơn là theo Trung Quốc. Việt Nam cũng nhận thấy rằng đây là cơ hội, vì Lào đã theo Liên Sô, nếu lật đổ được Pol Pot lập chánh phủ bù nhìn thì Việt Nam sẽ trở thành cường quốc cấp vùng ở Đông Nam Á. Vào ngày 7 tháng Giêng 1979, Việt Nam xua quân chiếm Phnom Penh, chấm dứt chế độ Khmer Đỏ và lập lên chánh phủ bù nhìn thân Việt Nam.
– Uiii buồn quá, vào giai đoạn nì dân tình mình đi bộ đội đánh nhau bển nghe nói kinh khủng lắm. Tội dân mình quá !
– Để trả đũa, ngày 15 tháng 2 năm 1979 Trung Quốc công khai tuyên bố hiệp định giữa Trung Quốc và Liên Sô hết hiệu lực, và họ có quyền gây chiến tranh với đồng minh của Liên Sô vì Việt Nam ngược đãi Hoa Kiều và họ dùng chiêu bài bảo vệ kiều dân để gây chiến với Việt Nam. Hai ngày sau họ đưa 120 ngàn Quân Đội Giải Phóng Nhân Dân đánh chiếm các tỉnh Cao Bằng, Lào Cai, và Lạng Sơn vào sâu trong lãnh thổ Việt Nam 30 cây số. Ngày 6 tháng 3 họ đơn phương tuyên bố nhiệm vụ “dạy cho Việt Nam một bài học” đã hoàn tất, và đơn phương rút quân. Và ngày 16 tháng 3, họ đã hoàn toàn triệt thoái khỏi biên giới Việt Nam.
– Ủa tưởng như vậy là yên rồi. Có gì mà lo hả ??
– Chưa đâu nhỏ ơi !! Qua những sự kiện nêu trên, ta thấy Trung Quốc luôn tìm cách di dân họ, lấn biên giới, và dùng kiều dân như một loại vũ khí để xâm lăng các nước láng giềng khi cần. Với những nước yếu kém, họ coi như là “sân sau” của họ và sẵn sàng dùng vũ lực để xử dụng theo nhu cầu chiến lược.
– Ừa học Lịch sử thì nước mình làm nô lệ 1000 năm nô lệ giặc Tàu mà ! Quân khốn kiếp. Ta ghét quân Tàu. Ta ghét quân Tàu !! !!!!!!!
– Ta cũng chả khác gì mi đâu. Đất nước ta tuy nhỏ nhưng tinh thần yêu nước của dân ta không nhỏ nghe chưa ! Chúng ta đều biết rằng con số người Trung Quốc hiện đang sinh sống tại Việt Nam không ít, và họ chiếm ưu thế trong lãnh vực kinh tế. Nay cho phép người Trung Quốc vào Việt Nam không cần chiếu kháng nhập cảnh sẽ tạo cơ hội cho một số trong đám họ ở lại, dù bất hợp pháp, điều ấy gây muôn vàn khó khăn cho đồng bào ta trong lãnh vực kinh tế, đó là chưa kể đến vấn đề an ninh, chính trị.
– Nhưng mà ….Đảng và nhà nước đâu ? Bộ họ mù cả sao ? Họ cũng có học ? Họ cũng có cái đầu. Bộ họ không thấy mối nguy họa cho dân tộc sao ?? Khó hiểu quá mi ơiii….
– Ừ khó hiểu thật !! Quyết định trên của nhà cầm quyền Hà Nội hết sức sai lầm, vô tình, hay hữu ý thực hiện chánh sách di dân của nhà cầm quyền Trung Quốc mà họ không tốn công sức đòi hỏi, hoặc trả giá để có được như họ đã từng làm với Liên Xô hoặc với các nước khác. Khi có nhiều cư dân Trung Quốc trên lãnh thổ Việt Nam đó là một trong nhiều nguyên cớ để họ dùng để xâm lấn ta khi họ có nhu cầu. Đành rằng họ có thể viện bất cứ nguyên nhân nào, nhưng chúng ta không nên tạo thêm nguyên nhân giúp họ.
– Ừa, ngày nay Trung Quốc là một quốc gia hùng cường về kinh tế và quân sự đuợc cai trị bởi chế độ bá quyền đầy tham vọng, đó là hiểm họa cho thế giới nói chung và cho Việt Nam nói riêng. Nhà cầm quyền Hà Nội phải sáng suốt nhận ra cái họa mất nước từ Trung Quốc. Huhu bà con làng nước ơiii nguy quá đi á …
– Theo ta nghĩ vì quyền lợi tối thượng của dân tộc, nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam phải mạnh dạn, nhanh chóng rút lại lệnh trên trước khi chánh quyền Trung Quốc lợi dụng nó gây bất lợi lâu dài cho dân tộc. Làm được việc nầy đảng cộng sản Việt Nam ít nhất còn có được một lần tuyên truyền với đồng bào rằng họ tranh đấu để bảo vệ quyền lợi dân tộc, và họ không phải là đầy tớ suốt đời của Trung Cộng.
– Huhu ta sợ dân mình lọt vào tay quân Tàu cộng bắt dân mình làm nô lệ lần nữa huhu. Ta ghét Tàu. Ta ghét Tàu ….huhuhu…
– Nhà cầm quyền Hà Nội luôn miệng hô hào hãy khép lại quá khứ thù nghịch, cùng nhau bắt tay xây dựng lại đất nước. Nhưng nghịch lý thay với người Trung Quốc đến Việt Nam thì được miễn chiếu kháng nhập cảnh, còn người Việt Nam sống ở nước ngoài khi về thăm quê hương thì những khúc ruột ngàn dậm nầy bắt buộc phải trình giấy phép nhập cảnh. Người cộng sản Việt Nam nói một đàng, làm một nẻo. Không biết bao giờ họ mới bắt đầu sự chân thật và chấm dứt sự lừa dối. Họ vẫn tiếp tục nuôi dưỡng thái độ thù nghịch với chính đồng bào của họ.
– Vậy nhân dân mình làm gì đây hả ????
– Theo ta thấy nhân dân phải dẹp tan bọn đầu não vì trong đó nó đã có Quân Tàu Phẹt nằm vùng, nó len lỏi xen vào bộ máy chính trị tư tưởng của Đảng từ lâu rồi. Đó là chỉ đạo nhà nước cũng là Tàu giả dạng Việt chúng nói tiếng Việt như mình !
– Ah…như vậy nếu muốn không để rơi Việt Nam vào tay Tàu cộng, Việt Nam sẽ khỏi rơi vào làm nô lệ cho nước láng giềng, thì nhân dân bà con làng xóm mình trong và ngoài nước phải diệt cho được bọn đầu não đảng csVN hả …Ủa có quân Tàu nằm vùng trong trỏng hả ?? Trời ơiii kinh khiếp quá mi ơii
– Đúng ! muốn không bị làm nô lệ cho Tàu thì phải diệt bọn đầu não đảng csVN, vì đó là nơi xuất phát ra con vi trùng Tàu cộng lan càng ngày càng rộng, gậm nhấm ta như tằm ăn lá dâu vậy !

Võ thị Trúc Giang – Lúa 9
29.01.2008

Nguồn ST từ: Vikipedia Google và bài của Dr Nguyễn Ngọc Sảng

Advertisements

Lưu lại ý kiến đóng góp hay phản hồi vào ô dưới đây :

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s