Những Lời Mẹ Dạy

Con yêu dấu của Mẹ ! …
Mẹ đã cho con sự sống,
nhưng mẹ không thể sống thay con.
Mẹ có thể dạy con nhiều điều,
nhưng mẹ không thể buộc con học hành.
Mẹ có thể nói nhiều lời khuyên hướng dẫn con,
nhưng không thể ở bên dẫn dắt con.
Mẹ có thể giải thích ý nghĩa của tự do đích thực,
nhưng không thể chọn lựa thay con.
Mẹ có thể dậy con làm lành lánh dữ,
nhưng không thể đưa ra quyết định thay con.
Mẹ có thể mua cho con quần áo đẹp
nhưng không thể ép con phải mặc chúng.
Mẹ có thể trao cho con tình thương,
nhưng không thể buộc con phải thương lại.
Mẹ có thể dạy con biết chia sẻ,
nhưng không thể làm cho con không ích kỷ.

Tiếp tục đọc

Socrates với 3 nguyên tắc

Giang Nam lãng tử

Socrates là nhà hiền triết thời cổ Hy Lạp, có rất nhiều môn đệ, ông ta nổi tiếng thời xưa vì những lý uận, triết giải các vấn đề khó khăn trong cuộc sống của người đương thời qua quan niệm nhân sinh và vũ-trụ của ông ta .
Một hôm để tìm hiểu thiên nhiên, ông ta dẫn đám đệ tử đi dọc theo con đường làng. Từ xa ông ta nghe có tiếng gọi tên ông vọng lại văng vẳng. Ngạc nhiên, ông ta dừng lại và chờ đợi …và quả thật, một người dân làng đang chạy lại, rồi dừng lại trước mặt Socrates thở hổn hển, và bảo là muốn nói với ông ta một câu chuyện.
Socrates: “Để kể lại một câu chuyện, cần theo đúng ba nguyên tắc”
Người nông dân: “Trước giờ tui đâu có biết, mà là 3 nguyên tắc gì ?”
Socrates: “Nguyên tắc thứ nhất, có chính mắt anh thấy nó không ?”
Suy nghĩ một hồi, anh nông dân đưa tay lên gãi tai: “Không ! tui không chính mắt thấy chuyện đó”
Tiếp tục đọc

Một bài học rất hay

Vài năm trước, một thành viên Ban giám đốc khá cao tuổi của một công ty dầu lửa đã đưa ra một quyết định sai lầm làm công ty thiệt hại hơn 2 triệu đôla. John D. Rockefeller lúc đó là người đứng đầu tập đoàn dầu lửa này.

Vào cái ngày đen tối khi mà tin tức khủng khiếp về sự thiệt hại trên được lan truyền ra, hầu hết các nhân viên công ty và các thành viên Ban giám đốc đều lo lắng và muốn tránh mặt Rockefeller, không ai muốn bị liên lụy gì. Chỉ trừ có một người, đó chính là người đã đưa ra quyết định sai lầm kia. Ông ta là Edward T. Bedford. Rockefeller ngay hôm ấy hẹn gặp Bedford và Bedford đã đến rất đúng giờ. Ông ta đã sẵn sàng nghe một “bài diễn thuyết” nghiệt ngã từ Rockefeller.

Tiếp tục đọc

Hạnh phúc nhờ buông xả !

Có người nọ nghe nói về một đạo sư nổi tiếng nên tìm đến hỏi đạo. Đến nơi, anh thấy trong nhà của vị đạo sư trống trơn, chỉ có một cái giường, một cái bàn, một cái ghế và một cuốn sách.
Anh ngạc nhiên hỏi: “Sao nhà đạo sư trống trơn, không có đồ đạc gì cả?”
Đạo sư hỏi lại: “Thế anh có hành lý gì không?”
Anh đáp: “Dạ có một va li”.
Đạo sư hỏi: “Sao anh có ít đồ vậy?”
Anh đáp: “Vì đi du lịch nên đem ít đồ”.
Đạo sư nói: “Tôi cũng là một người du lịch qua cuộc đời này nên không mang theo đồ đạc gì nhiều”.
Chúng ta thường quên mất mình chỉ là khách du lịch qua cuộc đời này, lầm tưởng mình sẽ ở mãi nơi đây, nên tham lam, ôm đồm, tích trữ quá nhiều đồ vật, tài sản. Đàn bà thì chất chứa quần áo, vòng vàng, nữ trang. Đàn ông thì máy móc, xe hơi, ti vi, máy điện tử.

Tiếp tục đọc

Nhà vua học làm vườn với Thiền Sư

https://i2.wp.com/calgarypubliclibrary.com/Media/Branches/Southwood-Blog/MH900183052.JPGHải Trình sưu tầm và minh họa

Có một ông vua đến gặp một thiền sư để học làm vườn. Vị thiền sư dậy cho ông vua suốt ba năm ròng và nhà vua đã kiến tạo được một khu vườn lớn, tuyệt mỹ – hàng ngàn người làm vườn đã được thuê mướn để chăm sóc vườn ngự uyển của nhà vua – và bất cứ những gì vị thiền sư nói, nhà vua đều làm theo và thử nghiệm trong hoa viên. Sau ba năm, vườn ngự uyển của nhà vua đã toàn bích, và nhà vua thỉnh mời thiền sư đến tham quan. Nhà vua rất hồi hộp vì thiền sư rất nghiêm khắc. Nhà vua tự hỏi: “Không biết Sư Phụ có bằng lòng không? Và không biết Sư Phụ có gật gù công nhận là ta đã hiểu được ý của ngài không?”

Khu vườn thượng uyển được chăm sóc cẩn thận, chu đáo, vô cùng tỉ mỉ từng chút từng chút. Khu vườn thật quá đẹp, hoàn mỹ, không có một cái gì sơ sót cả. Vừa ý với sự chu đáo của mình, bấy giờ nhà vua mới trịnh trọng đi đón Sư Phụ – nhưng vị thiền sư này đã bộc lộ ý không vui ngay từ lúc mới đến.
Tiếp tục đọc

Từ nỗi Sợ hãi, Hèn nhát và Nhẹ dạ

Von Angst, Feigheit und Leichtsinn

Der junge Napoleon zitterte während der heftigen Bombardierung von Toulon wie Espenlaub. Ein Soldat, der das sah, meinte zu seinen Kameraden: ” Seht ihn euch an, der stirbt vor Angst!”

” Ja”, sagte Napoleon. ” Aber ich kämpfe noch. Wenn du ebenso Angst hättest wie ich, wärst du schon längst geflohen.”

Der Meister sagt:
” Angst ist kein Zeichen von Feigheit. Sie ermöglicht uns, Situation in unserem Leben tapfer und würdig zu meistern. Tapfer ist, wer Angst hat und dennoch voranschreitet, ohne sich einschüchtern zu lassen. Leichtsinnig dagegen ist, wer sich in gefährliche Situation begibt, ohne die Gefahr zu erkennen.”

Từ nỗi Sợ hãi, Hèn nhát và Nhẹ dạ

Tiếp tục đọc

Sự thông thái đến từ đâu?

https://huyenthoaime.files.wordpress.com/2012/08/081210cl3hoasy192.jpg?w=254Theodore Levitt, nhà kinh tế học nổi tiếng người Mỹ, và cũng là giảng viên của trường Kinh doanh thuộc ĐH Harvard, đã nói: “Kinh nghiệm đến từ những điều chúng ta đã làm. “

Sự thông thái đến từ những điều chúng ta đã làm hỏng”. Hầu như tất cả mọi người đều thừa nhận rằng Theodore Levitt là một người thông thái. Vậy không biết ông đã làm hỏng những gì?!

Nếu cứ theo lập luận của ông, thì tôi hẳn phải vô cùng thông thái. Bởi qua nhiều năm, tôi đã “sưu tập” được một con số ấn tượng những điều mình đã làm hỏng, hoặc những điều diễn ra chẳng ổn chút nào.

Nhưng nói cách khác, sự thông thái chính là điều mà trường đời dạy cho chúng ta mỗi lần chúng ta bị một điểm kém. Sự thông thái là điều phải khó khăn mới có được, và nó thường được sinh ra từ đống tro tàn của thất bại.

Tiếp tục đọc

Một bình nước ngoan cố

Ngày xửa ngày xưa, có một bình nước ở thiên giới. Quán Âm đã dùng bình nước này để đựng nước thần và một nhánh liễu. Bình nước đã theo Quan Âm trên thiên giới hàng ngàn năm và luôn nghĩ rằng nó rất quan trọng đối với Quán Âm. Tuy nhiên, một ngày kia, Quan Âm bất chợt cầm bình nước lên và nói, “Bình nước, người đã trở nên dơ bẩn và không thể ở lại nơi cảnh giới này nữa. Ngươi phải đến cảnh giới khác phù hợp với tầng thứ của ngươi thôi.” Bình nước giận dữ nói, “Quán Âm, con không dơ bẩn! Con trong sạch và sáng chói hơn bao giờ! Con không bẩn thỉu hay nhơ nhuốc gì cả!”

      Bồ Tát Quán Âm        https://i2.wp.com/taichinhcujut.daknong.gov.vn/uploads/news/2011_12/2.jpg

Tiếp tục đọc