Đăng trong Vườn hình ảnh

Khám phá kho báu bị bỏ quên của danh sơn Yên Tử

Thiền Sư Việt Nam -- HoPhap.netThiền Sư Việt Nam — HoPhap.net

Kỳ vĩ, bí ẩn ở sườn Tây

(VieTimes) – Sườn Tây của núi Yên Tử hùng vĩ, nằm trùm lên địa giới hành chính của hai tỉnh Bắc Giang và Quảng Ninh. Từ nguồn tin của lâm tặc, thợ săn người địa phương, một nhóm cán bộ có khả năng leo rừng như… khỉ của Bảo tàng Bắc Giang đã khám phá ra hệ thống chùa, am, tháp, mộ, tượng, bia đá và cây cổ thụ được trồng trong di tích… vô cùng quý giá trên dãy Yên Tử hùng vĩ và bí ẩn.

Nằm giữa mây mù và rừng nguyên sinh hoang rậm, cả hệ thống những thiền viện, am, chùa cổ hiện ra – với toà ngang dãy dọc, với ngôi tháp đá tảng xanh 7 tầng nguyên vẹn, với di tích am Ngoạ Vân, nơi mà sử cũ chép rõ, vua Trần Nhân Tông – vị tổ thứ nhất của thiền phái Trúc Lâm, một pháp chủ người Việt đã tu hành, giảng đạo rồi viên tịch vào năm 1308. Cả rừng mộ tháp bị nhồi bộc phá, bị khoét hang khoét hầm hòng bới tìm cổ vật (họ nghĩ rằng vua tu ở đấy thì nhất định là đủ vàng thoi bạc nén); cả hệ thống các cây vải, quýt, bưởi, nhãn, đại, thông (được các vị tu hành trồng từ gần bảy trăm năm trước) bị đánh gốc xẻ thịt dần dà…

Đọc tiếp “Khám phá kho báu bị bỏ quên của danh sơn Yên Tử”

Đăng trong Cười ra nước mắt

Biết ơn loài vật

Ở trường nữ sinh, các cô gái đang nghe một giáo sư già giảng bài. Giáo sư nói: ‘Giới đàn bà cần phải luôn tỏ lòng biết ơn các loài vật!’.

– Thưa giáo sư, vì sao ạ? – Một cô đứng lên hỏi.
– Bởi vì, như các cô biết, các loài thú cho các cô bộ lông để làm áo khoác. Những con ốc con sò ở biển trở thành đồ trang sức của các cô. Loài cá sấu cho các cô bộ da để làm túi xách!
– Thôi, thôi, chúng em rõ rồi ạ! – Một cô kêu lên.

– Chưa đủ – Giáo sư nói tiếp – Còn điều này quan trọng nhất: Có một lũ lừa luôn làm ra tiền để các cô tiêu!

Những ảnh chỉ có ở Việt Nam (84), Tranh vui, Cười 24H, chi co o viet nam, tranh vui, anh vui, tranh hai, anh hai, bao, cuoi 24h
              Thế này thì đố mà ăn quỵt được

Đọc tiếp “Biết ơn loài vật”

Đăng trong Truyện ngắn - Hồi ký

Vì sao tôi viết hồi ký ?

Khi bắt tay vào viết hồi ký, ấy là lúc mọi khát vọng sáng tạo đã cạn, mọi ham mê, hoài bão đã tắt, và thần chết đã cầm lưỡi hái hiện trước cửa sổ… ”
Câu mở đầu đó, nếu tôi không nhầm, là của George Sand (1) mà tôi đã đọc, đã thương cảm và đã tự nhủ rằng rồi đây chính mình cũng sẽ phải để lại cho đời ít dòng nói thật khi bước vào tuổi 70, nếu như cái chết lãng nhách không đến bất chợt!

Biết đâu đấy, rồi đây lịch sử sẽ có thêm được một số chi tiết trong “tội ác diệt văn hóa” của nhà cầm quyền Việt Nam trong một thời gian dài trên nửa thế kỷ nhờ những chứng liệu được ghi trong hồi ký của một kẻ từng làm thứ văn nghệ gọi là “vì Đảng vì dân” trong suốt đời mình.

Hãy nhìn lại lịch sử văn học nghệ thuật ở miền Bắc Việt Nam mà xem.

Một lỗ hổng lớn!

Đúng vậy! Hậu thế sẽ thắc mắc: làm sao mà từ năm 1945 đến đầu thế kỷ 21, nhân tài đất Việt ở miền Bắc Việt Nam  một thứ Đàng Ngoài của lịch sử lặp lại  ít ỏi đến thế?

Đọc tiếp “Vì sao tôi viết hồi ký ?”

Đăng trong Hướng tâm hồn lên

Đừng để mất lòng tin

TTC – Một người đàn ông bất ngờ lâm bạo bệnh, đột ngột từ bỏ thế gian, bỏ lại con lừa xám trên đường đi. Dân làng tập trung chôn cất người khách lạ, chôn theo tất cả của cải vàng bạc ông ta mang theo.

Dù trước khi mất, ông ta trăn trối tặng lại con lừa cho làng, nhưng cộng đồng quyết định không lấy bất cứ thứ gì không do mình làm ra. Đó là thói quen của dân làng, dù nghèo nhưng chẳng ai tham lam. Vì vậy, con lừa xám, họ thống nhất giao cho ông Hoja là trưởng giáo vừa là người đứng đầu làng, sẽ trực tiếp đem lên tỉnh nạp cho ngài tỉnh trưởng hay chánh án.

Cái khó là cả làng không ai biết ngài tỉnh trưởng và ngài chánh án mặt mũi hình dáng ra làm sao. Có ông lão nói ông nghe đứa cháu đi lính trên tỉnh kể là có thấy ngài chánh án, ông ta béo tròn nên dân trên tỉnh gọi ông là “Lão chánh án Bí ngô mập ú”. Mọi người khuyên ông trưởng làng cứ dắt con lừa xám đến nạp tại văn phòng ngài “chánh án Bí ngô” là yên tâm.

Đọc tiếp “Đừng để mất lòng tin”

Đăng trong Vườn hình ảnh

Thiên nhiên – Cây lạ Banyan

Có thể nói đây là cây có tán rộng nhất thế giới.Loài cây này mọc trong Vườn bách thảo Ấn Độ ở Hauri.

 Cây có tên Banyan  với vòm tán chu vi 350 m, cao 25,bao phủ một diện tích rộng 1,5 hecta.Cây có tuổi 200-250 năm,từng bị bão quật vào các năm 1884 và 1886 và sét đánh vào năm 1925.
Hiện cây có 2880 rễ lớn buông từ không trung xuống đất,trong như một rừng cây.
Đăng trong Hướng tâm hồn lên

Những Lời Mẹ Dạy

Con yêu dấu của Mẹ ! …
Mẹ đã cho con sự sống,
nhưng mẹ không thể sống thay con.
Mẹ có thể dạy con nhiều điều,
nhưng mẹ không thể buộc con học hành.
Mẹ có thể nói nhiều lời khuyên hướng dẫn con,
nhưng không thể ở bên dẫn dắt con.
Mẹ có thể giải thích ý nghĩa của tự do đích thực,
nhưng không thể chọn lựa thay con.
Mẹ có thể dậy con làm lành lánh dữ,
nhưng không thể đưa ra quyết định thay con.
Mẹ có thể mua cho con quần áo đẹp
nhưng không thể ép con phải mặc chúng.
Mẹ có thể trao cho con tình thương,
nhưng không thể buộc con phải thương lại.
Mẹ có thể dạy con biết chia sẻ,
nhưng không thể làm cho con không ích kỷ.

Đọc tiếp “Những Lời Mẹ Dạy”

Đăng trong Vườn hình ảnh

Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo…

Huỳnh Chiếu Đẳng

“Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người. Trong khi đó ở miền Nam người ta có thể nghe bất cứ thứ đài nào, Pháp, Anh, Mỹ… nếu người ta muốn. Đó mới là chế độ của nền văn minh. Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua một chế độ man rợ. Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử. Đó là bài học đắt giá và nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải…” – Dương Thu Hương.

Đọc tiếp “Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo…”

Đăng trong Địa linh nhân kiệt

Trần Cao Vân

Trần Cao Vân là một trong những người cầm đầu âm mưu khởi nghĩa tại Trung Việt, do Việt Nam Quang Phục Hội chủ xướng. Ông sinh năm Bính Dần (1866) tại làng Tư Phú, tổng Đa Hòa, phủ Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam. Làng Tư Phú là một trong mười một làng thuộc khu đất “Gò Nổi”, một khu đất sản xuất ra nhiều bậc anh tài của xứ sở như Phạm Phú Thứ, Hoàng diệu v.v.. Ông là con cụ Trần Trung Trực, thường gọi là cụ Quyền Trực, một người được sự mến chuộng của dân làng Tư Phú và cụ bà Đoàn Thị.

Trần Cao Vân tên thật là Trần Công Thọ, lúc lớn lên từng học và đi thi lấy tên là Trần Cao Đệ, lúc vào chùa lấy pháp danh là Như Ý, khi ra hoạt động cách mạng đổi tên là Trần Cao Vân, biệt hiệu là Hồng Việt và Chánh Minh, còn có biệt danh là Bạch Sĩ. Theo những người đồng thời kể lại: Trần Cao Vân có vóc dáng trung trung, mặt vuông, trán cao, đôi mắt sâu và sáng, năm chòm râu dài tha thướt trông thật uy dũng.

Thường nhật ông có tánh bình dị, không chuộng sự xa hoa.

Đọc tiếp “Trần Cao Vân”

Đăng trong Hướng tâm hồn lên

Socrates với 3 nguyên tắc

Giang Nam lãng tử

Socrates là nhà hiền triết thời cổ Hy Lạp, có rất nhiều môn đệ, ông ta nổi tiếng thời xưa vì những lý uận, triết giải các vấn đề khó khăn trong cuộc sống của người đương thời qua quan niệm nhân sinh và vũ-trụ của ông ta .
Một hôm để tìm hiểu thiên nhiên, ông ta dẫn đám đệ tử đi dọc theo con đường làng. Từ xa ông ta nghe có tiếng gọi tên ông vọng lại văng vẳng. Ngạc nhiên, ông ta dừng lại và chờ đợi …và quả thật, một người dân làng đang chạy lại, rồi dừng lại trước mặt Socrates thở hổn hển, và bảo là muốn nói với ông ta một câu chuyện.
Socrates: “Để kể lại một câu chuyện, cần theo đúng ba nguyên tắc”
Người nông dân: “Trước giờ tui đâu có biết, mà là 3 nguyên tắc gì ?”
Socrates: “Nguyên tắc thứ nhất, có chính mắt anh thấy nó không ?”
Suy nghĩ một hồi, anh nông dân đưa tay lên gãi tai: “Không ! tui không chính mắt thấy chuyện đó”
Đọc tiếp “Socrates với 3 nguyên tắc”

Đăng trong Văn hóa - Nghệ thuật

Tiểu thuyết gia Dương Thu Hương sẽ phải lưu vong ở Paris thêm một thời gian nữa

Graeme Mackay
(Thủy Trúc dịch)

Một bài điểm sách của Jason Beerman đăng trên tờ Toronto Star số ra hôm thứ bảy, 1-9-2012 nhắc tôi nhớ tới chủ nghĩa cộng sản trên lý thuyết và trong thực tế có thể xa nhau hàng dặm. “Đỉnh cao chói lọi” giờ đã được dịch sang tiếng Anh, đó là một cuốn sách đã được tiểu thuyết hóa, mô tả cuộc đời của ông Hồ Chí Minh, do nữ nhà văn nổi tiếng Việt Nam, Dương Thu Hương viết. Nổi tiếng là ở bên ngoài Việt Nam, đất nước mà Thu Hương cùng các tác phẩm của bà không được chính quyền chấp nhận, và hiện giờ bà đang sống lưu vong ở Paris.
Sinh năm 1947 ở Thái Bình, cách Hà Nội khoảng 70 dặm (khoảng 112km – ND), nguyên là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam, Thu Hương tham gia đội nữ thanh niên xung phong từ năm 1967 trong “Kháng chiến Chống Mỹ”, đến năm 1975 khi Việt Nam thống nhất, và rồi lại tiếp tục với cuộc chiến ngắn ngủi chống Trung Quốc năm 1979. Bà tham gia nhiều hoạt động trên tiền tuyến, ở đó nhiệm vụ của bà là chăm sóc thương binh, chôn cất người chết, và bà bị điếc tai phải do có một lần bị bom nổ ở rất gần, trong thời gian chiến tranh đó.
Đọc tiếp “Tiểu thuyết gia Dương Thu Hương sẽ phải lưu vong ở Paris thêm một thời gian nữa”