Đăng trong Phạm Trần Anh, Địa linh nhân kiệt

Nữ sĩ Hồng Khương và thi văn tuyển Trần gia “Á Nam Trần Tuấn Khải”

Kính thưa quý vị,
Thật là một vinh hạnh cho tôi ngày hôm nay được lên đây giới thiệu với quý vị về nữ sĩ Hồng Khương cùng thân thế sự nghiệp của thân phụ của nữ sĩ là cố văn thi sĩ Á Nam Trần Tuấn Khải, một người được giới phê bình văn học xem như một Thi hào trong văn học sử nước nhà. Thi hào Á Nam Trần Tuấn Khải sinh năm 1894 tại huyện Mỹ Lộc tỉnh Nam Định là một người thông minh, hiếu học được thân phụ là cử nhân Văn Hoán Trần Thụy Giáp dạy dỗ nên ngay từ năm 14 tuổi đã dịch bài Ái Quần trong quyển Ấu Học Tân Thư được quan Án Sát khen là “Khẩu khí thần tình sẽ trở thành người có ích cho xã hội và tặng cho Trần Tuấn Khải bộ văn Quốc Sử Ký mới mua từ Nhật Bản. Lớn lên Trần Tuấn Khải viết văn, làm thơ, làm báo và dịch thuật với các bút danh Côi Hoàng Khách, Đông A Thi, Tiểu Hoa Nhân, Đông Minh, Lâm Tuyền cư sĩ, Giang Hồ Tản Nhân và bút hiệu chính là Á Nam. Năm 1920, Á Nam in tập thơ đầu tay là “Duyên Nợ Phù Sinh”, năm 1925, xuất bản tiểu thuyết “Hồn Hoa” và “Gương Bể Dâu”.

Đọc tiếp “Nữ sĩ Hồng Khương và thi văn tuyển Trần gia “Á Nam Trần Tuấn Khải””

Đăng trong Vườn hình ảnh

Đồi Tổng thống Rushmore – Kiệt tác từ đôi bàn tay

Đồi Tổng thống Rushmore là một trong những công trình kỳ vĩ nhất do bàn tay con người làm ra.
Những bức tượng tổng thống trên đồi Rushmore nằm ở vùng núi Black Hills, phía Nam bang Dakota. Công trình này đã trở thành một trong những kiệt tác vĩ đại nhất được tạc nên bởi bàn tay con người.
Đăng trong Truyện ngắn - Hồi ký, Võ Thị Trúc Giang Lúa 9

Thằng rể vô tình

Nhật ký chủ nhật – ngày 4 tháng 6 năm 2006

Tháng 6, trời Nắng thật ấm, nếu đứng trong vườn thử nhắm nghiền mắt lại thì ta chỉ nghe quanh đây tiếng Chim gọi nhau líu lo trên cành Thông, ta không nhìn thấy chúng vì không hiểu chúng nó đậu ở cành nào, tai chỉ nghe chúng gọi, có cảm tưởng Nắng ấm soi vào tận hồn ta, trái tim ta, nồng nàn hạnh phúc, tươi vui. Chỉ cần thiên nhiên ban tặng cho ta vài thứ đơn giản như thế là ta đã thấy hạnh phúc, mặc dù ta đang nhắm nghiền mắt lại. Chỉ cảm nhận thôi mà không nhìn thấy nhưng ta có cảm tưởng sờ mó được cái ta cảm nhận ấy. Ngẫm tạo hoá thật vô thường.
Tại sao đương không tôi lại nhắc tới cái không nhìn thấy mà lại cảm nhận và có vẻ như sờ mó được ? Đó là kỷ niệm đó bạn ạ. Ký ức nó nằm sâu trong tận đáy tim ta có bao giờ nhạt phai, hôm nay sao tôi nhớ con Susi của tôi như thế, không biết nữa! Gốc gác của tôi là gái Bến Tre, hàng xóm láng giềng mộc mạc sống gần gũi với thiên nhiên ruộng lúa đã tạo ra tôi, tôi thích sống gần với vườn tược, với chú chó, chú mèo con cuộn mình trên tay mỗi khi trời mưa lạnh lẽo, thói quen tôi thì khoái dựa lưng vào gốc cây Nhãn trong vườn vào buổi trưa để đọc tiểu thuyết, trong khi mấy chú chó con chạy cắn nhau nô đùa ngoài sân.
Đọc tiếp “Thằng rể vô tình”

Đăng trong Vườn hình ảnh

Cảnh lều chõng đi thi ở Việt Nam thời Chúa Nguyễn

Nho sinh phải mất rất nhiều công phu học và vất vả gian nan. Cực khổ nhất là phải chờ hai ba năm mới có kỳ thi. Khi đi thi thí sinh lại phải mang theo lều, chõng, thức ăn, lặn lội xa xôi lên kinh thành.

Đọc tiếp “Cảnh lều chõng đi thi ở Việt Nam thời Chúa Nguyễn”

Đăng trong Bút Xuân Trần Đình Ngọc, Ngôn ngữ Việt

Ăn nghĩa là gì ?

Gs. Bút Xuân Trần Đình Ngọc

Ăn là động tác của người hay động vật đưa một số thức ăn thích hợp vào cơ thể để nuôi các tế bào, duy trì sự sống. Ăn thường đi đôi với uống, danh từ kép: ăn uống, vì uống cũng là hình thức đưa chất lỏng vào để nuôi cơ thể. Y khoa khuyên ta nên ăn uống điều độ, chừng mực để giữ gìn sức khoẻ. Ăn uống vệ sinh, bớt được bệnh tật.

Thường người ta chia ra ba bữa trong ngày: ăn sáng hay còn gọi là ăn điểm tâm, ăn trưa và ăn tối; cũng gọi bữa sáng, bữa trưa và bữa tối.

Ngày ba bữa vỗ bụng rau bình bịch (Nguyễn công Trứ).

Đọc tiếp “Ăn nghĩa là gì ?”

Đăng trong Truyện ngắn - Hồi ký

Hạnh phúc xót xa

Tôi vô cùng ngạc nhiên, khi nhận được một thiệp mời đám cưới gởi qua đường bưu điện, danh tánh nhà trai, nhà gái và cả cô dâu chú rể đều xa lạ. Gần nửa giờ ngồi “điểm danh” tất cả bà con, bè bạn xa gần, vợ chồng tôi và mấy đứa con cũng chẳng tìm ra “tông tích” họ là ai. Nghe bạn bè kể lại, một số không ít người Việt mình thích có nhiều thực khách tham dự tiệc cưới của con cháu. Khách càng đông càng chứng tỏ được thế giá của gia đình. Vì vậy có người chỉ gặp ai ở đâu đó một lần thoáng qua, cũng có thể trở thành “quan viên” hai họ. Hơn nữa, ở cái vương quốc nhỏ bé và hiền lành này, muốn tìm ai, cứ việc mở cuốn điện thoại niên giám hoặc vào guleside gõ cái tên là có ngay số phone và địa chỉ. Cũng có thể là do một ông bà khách nào đó được mời nhưng hồi báo không thể tham dự được nên vợ chồng tôi được chọn để “điền vào chỗ trống cho có đầy đủ ý nghĩa” chăng?

Đọc tiếp “Hạnh phúc xót xa”

Đăng trong Việt Nam nhìn lại

Bài nói chuyện của Linh mục Phêrô Nguyễn văn Khải Dòng Chúa Cứu Thế, tại Nam California 21.08.2011

Một Thánh Lễ do cha Khải cử hành ở miền quê, nơi mà giáo đường là nhà của giáo dân

Thanh Phong/Viễn Đông

SANTA ANA. Hơn 600 đồng hương, không phân biệt tôn giáo đã đến Trung Tâm Công Giáo Việt Nam tại Santa Ana vào chiều Chủ Nhật 21.8.2011 để nghe Linh Mục Phêro Nguyễn Văn Khải, Dòng Chúa Cứu Thế tại Thái Hà, Hà Nội nói chuyện về hiện tình tôn giáo tại Việt Nam, đặc biệt tại Thái Hà thuộc Tổng Giáo Phận Hà Nội. Buổi nói chuyện của LM. Khải do Phong Trào Giáo Dân Việt Nam Hải Ngoại tổ chức.

Theo chương trình, buổi nói chuyện của Linh mục Nguyễn Văn Khải bắt đầu lúc 2 giờ, nhưng từ lúc 1 giờ, rất đông đồng hương đã đến, và những người đến muộn không tìm được chỗ đậu xe. Lúc gần giờ khai mạc, hội trường phải mở thêm một gian nữa để đủ chỗ cho mọi người tham dự.

Đọc tiếp “Bài nói chuyện của Linh mục Phêrô Nguyễn văn Khải Dòng Chúa Cứu Thế, tại Nam California 21.08.2011”

Đăng trong Truyện ngắn - Hồi ký, Võ Thị Trúc Giang Lúa 9

Khổ Qua hầm

Năm 2007 chúng tôi có làm một chuyến Mỹ Du, có nghe loáng thoáng là phụ nữ Việt Nam mình bên Cali ” hư ” lắm, hihi chẳng phải hư xấu gì, chẳng qua là ở bên đó bà con sung sướng quá trời, ngon lành hơn tụi tui bên Âu châu nhiều! Nghĩa là quý vị ấy muốn ăn cái thứ gì ra ngoài chợ đều có bán, nào Phở, Hũ Tiếu Mỹ Tho, Bánh Cuốn, Bánh Mì Thịt, Chè đủ các loại, cơm thịt kho, rau xào, mì xào thập cẩm, gà cà ri, nghĩa là bên đó có tiền muốn mua gì cũng có, món ăn lại rẻ nữa chứ ! Nên bà con đi chợ mua khỏi nấu. Khỏe quá trời, trong khi tụi tui bên Âu châu muốn ăn phải lăn vào bếp mới có.
Chu choa ơi muốn gặp nhau chỉ cần hẹn nhau ra nhà hàng là tiện nhất, hết quán Huế đến quán Mỹ Tho, Phở Nguyễn Huệ…Khi Lúa 9 tui qua bển ở nhà chị Kim Ngân tại San Jose, trời Tháng Bảy nóng kinh khiếp, cây trái trong vườn nhà chị xum xuê trên cành bắt ham, nhìn ngọn đồi trọc của Thung Lũng Hoa Vàng mà thấy thương, nắng nóng quá nên đồi cỏ cháy khô.
Đọc tiếp “Khổ Qua hầm”

Đăng trong Địa linh nhân kiệt

Hùng kê quyền vắng bóng truyền nhân

Liên hoan Quốc tế võ cổ truyền VN lần thứ 4 tại Bình Định năm nay đã thiếu vắng một gương mặt quen thuộc của giới võ thuật VN. Ông được Liên đoàn Võ thuật VN tặng cho biệt danh “truyền nhân” của Hùng kê quyền – một thế võ độc đáo của Đông Định vương Nguyễn Lữ. Ông là võ sư Ngô Bông.

Võ sư Ngô Bông sinh năm 1929 tại thôn Điền Chánh, xã Nghĩa Điền, huyện Tư Nghĩa (Quảng Ngãi). Ông được xem như một tượng đài của võ thuật nước nhà, người đã phục dựng toàn bộ bài Hùng kê quyền – một thế võ dựa vào những đặc tính huyền ảo và dũng mãnh của gà chọi được Nguyễn Lữ khai sinh. Cùng với các thế võ đã song hành với nhà Tây Sơn chinh Nam dẹp Bắc như Tam bộ Tuyết hoa song kiếm và Song thượng kiếm của nữ tướng Bùi Thị Xuân; Nghiêm thương, Tứ môn côn, Tứ môn kiếm của Quang Trung – Nguyễn Huệ, thế võ Hùng kê quyền của Nguyễn Lữ đã góp phần làm nên những chiến công lừng lẫy của nước nhà từ hơn 200 năm trước. Thế nhưng, Hùng kê quyền đã nhanh chóng mất hút cùng sự sụp đổ của vương triều Tây Sơn.