Đăng trong Văn hóa - Nghệ thuật

Có những phong tục gì trong ngày Tết?

Dân tộc ta có nhiều ngày Tết. Tết là cách nói tắt hai chữ lễ tiết. Có Tiết Thương Nguyên, Trung Nguyên, Hạ Nguyên, Thanh Minh, Đoan Ngọ, TrungThu… Ngày tết nêu ở đây tức là nói tắt Lễ tiết Nguyên Đán (ngày đầu năm). Ngày Tết, dân tộc ta có nhiều phong tục hay, đáng được gọi là thuần phong như khai bút, khai canh, hái lộc, chúc tết, du xuân, mừng thọ…

Từ trẻ đến già ai ai cũng biết, không nhắc thì thanh thiếu niên cũng mua cho được cành hoa bánh pháo, nghèo cũng có chiếc bánh chưng, chai rượu. Vì vậy xin miễn liệt kê dài dòng, để trao đổi một vài phong tục đáng được duy trì phát triển.
Tống cựu nghênh tân: Cuối năm quét dọn sạch sẽ nhà cửa, sân ngõ, vứt bỏ những thứ rác rưởi, cùng làng xóm dọn dẹp nhà thờ, đình chùa, đường sá phong quang, tắm giặt, cắt tóc, may sắm quần áo mới, trang trí bàn thờ, lau chùi bàn ghế ấm chén và mọi thứ thức ăn vật dụng.
Đọc tiếp “Có những phong tục gì trong ngày Tết?”

Đăng trong Địa linh nhân kiệt

“Hoàng Hậu hai triều” Dương Vân Nga

Vương Sinh

Vinh danh một vị Phụ nữ nổi tiếng trong lịch sử, nhưng vì ảnh hưởng đạo Nho còn quá nặng nề trong nền đạo đức dân tộc, nên ít người dám đề cập tới: đó là trường hợp “Hoàng Hậu hai triều” Dương Vân Nga.

Thái Hậu Dương Vân Nga là vợ vua Đinh Tiên Hoàng. Sau khi vua Đinh mất (năm 979, bị Đỗ Thích ám hại), tự quân còn nhỏ lại được tin nhà Tống muốn thừa cơ sang chiếm nước ta, Bà đã đồng ý với tướng Phạm Cự Lượng và binh sĩ tôn Lê Hoàn lên ngôi thay Đinh Tuệ để chống lại sự xâm lăng của nhà Tống. Bà đã tự tay lấy áo hoàng bào khoác lên vai Lê Hoàn, và trở thành Hoàng Hậu của triều Tiền Lê.
Dương Vân Nga tên thật là Dương Thị Cảnh (?) (theo Hoàng Công Khanh), cũng có sách chép là Dương Thị Lập (theo Từ Điển NVLSVN), không rõ năm sinh năm mất. Theo Hoàng Công Khanh (Sách Hoàng Hậu Hai Triều Dương Vân Nga), bà mất năm 1000, (trước vua Lê Đại Hành 5 năm; Lê Đại Hành mất năm 1005) thọ 58 tuổi.

Đọc tiếp ““Hoàng Hậu hai triều” Dương Vân Nga”

Đăng trong Nguồn gốc và văn minh Bách Việt

Phong tục ngày Tết

Nguyễn Sơn Hà

Vì tất cả mọi sự mọi vật, trên đời này hay trong vũ trụ này mà con người cảm nhận được đều phải có gốc mới có ngọn nghĩa là phải có lý do mới thành sự vật, mới có điều này chuyện nọ. Tương tự, ca dao tục ngữ với phong tục tập quán của Việt Nam cũng phát xuất từ cội nguồn văn hoá dân tộc, mà tổ tiên gọi là Đạo Trời mà cũng là Đạo Việt, với chữ Việt không chỉ là nghĩa của dân tộc Việt mà còn phải hiểu với nghĩa siêu Việt như Việt Thường.

Vì không có gì trong vũ trụ thoát ra khỏi cái Thường Hằng siêu việt mà người ta còn gọi là Vô Cực, Vô Thường, Hư Vô, Hư Linh, hay là Như Lai, là Diệu Hữu, là Chúa, là Thượng Đế,… hay là KHÔNG, là ĐẠO. Vì như tổ tiên đã nói: “Đạo là Đạo (mà mình) không thể xa lìa giây phút” (Đạo dã giả bất khả tu du ly dã). Vì Đạo là Không Thể diễn tả, vì là siêu việt vượt khỏi sức tưởng tượng của lý trí; nhưng lại chứa đựng cả vũ trụ và nếu phải định cái nghĩa thì chỉ có thể nói được là “một âm một dương” như câu: “nhất âm nhất dương chi vị Đạo”(H.T.), và đó là chân lý nền tảng của mọi biến dịch của thiên địa vũ trụ vạn vật, nên không có gì thoát khỏi Đạo.

Đọc tiếp “Phong tục ngày Tết”

Đăng trong Nguồn gốc và văn minh Bách Việt

Đỗ Ngọc Giao

Trên con đường đi tìm hiểu nguồn gốc, có đôi chỗ sương mù dày đặc mà ta nên tránh kẻo không bao giờ tìm thấy lối ra. Chỗ thứ nhứt: “Bách Việt”.

Nói cho gọn như William Meacham [1], Bách Việt là tên mà người Hán dùng để gọi chung những nhóm người “không-phải-Hán” (unsinicized) sống rải rác ở miền nam Trung Quốc và miền bắc Việt Nam ngày nay vào đời Tần-Hán (225BC – 221AD) thí dụ Mân Việt, Nam Việt, Lạc Việt,… còn từ đời Đường-Tống trở đi, những sắc dân ở miền nam Trung Quốc không gọi là Việt mà là những cái tên khác thí dụ Li, Mien,…
Đăng trong Khoa học

Những bí ẩn chưa có lời giải đoán

Những năm gần đây, giới học giả chuyên nghiên cứu bí ẩn siêu nhiên ở châu Âu và Mỹ xôn xao bàn tán về các hiện tượng có liên quan đến “lỗ hổng thời gian” và “sự mất tích – tái hiện” một cách thần bí. Người ta cố gắng vận dụng mọi kiến thức để giải thích được những hiện tượng này.

Bí ẩn trở về của Smith và Coutts về vụ tai nạn tàu Titanic sau 80 năm (1912)
image
Đăng trong Đạo đức xã hội

Một thế hệ khủng hoảng tình yêu thương

http://hsdungcan.files.wordpress.com/2010/05/an-dao-duc.jpgNếu tôi nói rằng thế hệ chúng tôi thiếu vắng tình yêu thương và không biết cách yêu thương, hẳn nhiều người sẽ phản đối. Thế hệ chúng tôi, mỗi ngày đều có thể lên facebook tỏ tình, nhắn tin tỏ tình, gọi điện tỏ tình. Facebook của chúng tôi có hàng trăm bức ảnh về những con chó, con mèo bị đối xử tệ bạc, những đứa trẻ lòi ruột, sưng não, và bạn chỉ cần nhấn like thay cho 1 lời cầu nguyện.

Đọc tiếp “Một thế hệ khủng hoảng tình yêu thương”

Đăng trong Việt Nam nhìn lại, Vườn thơ

Xướng ca vô loại

https://i0.wp.com/www.loadnvote.com/sites/default/files/singer.jpegThưa Qúy Vị, Quý NT và CH…

Từ khi biết Khánh Ly chuẩn bị về Việt Nam…

Đã có nhiều bài viết phẩn nộ về việc làm của bà ta..luân lưu trên Net..

Xin chuyển đến Qúy Vị, tòan bài viết, mà tôi nghĩ rằng đầy đủ, thấm thía nhất, nói về Khánh Ly của Cụ Nguyễn Ngọc Phách.

Được bíết Cụ Nguyễn Ngọc Phách, sinh năm 1933, là nhà báo, nhà văn và giáo sư trước 30-4-1975..

Đọc tiếp “Xướng ca vô loại”

Đăng trong Vườn thơ

Bài đăng trên tạp chí Văn Saigon 1969: Thơ đẹp là một vận chuyển toàn bộ

Bài đã đăng trên Tạp chí Văn 142, Sài Gòn 1969, số chủ đề “Đường Bay Của Nghệ Thuật”.
Ghi chú thêm khi coi lại vào tháng 11 năm 2010 tại Walnut, California: Nhớ khi viết bài này, tác giả chỉ cốt ý nhắc nhở kỷ niệm mà nhờ chúng đã hình thành những câu thơ trong vài bài thơ đã đăng rải rác trong các báo khá lâu ở Sài Gòn, trước năm 1964. Bây giờ gửi đóng góp bài này vào chuyên đề “Tạp chí Văn Sài Gòn trước 1975”, người viết tự thấy thật ra chỉ có một ít câu thơ gọi là “thơ đẹp”: xin ghi đậm nét vài câu thơ ấy).

Đây là một bài khảo sát về sự cảm thức cái đẹp của thi ca. Theo thiển nghĩ, cảm thức thôi chưa đủ, ta còn phải tìm cho ra điều kiện nào cho ta sự cảm thức. Không còn gì đúng hơn là phải lấy kinh nghiệm làm thơ của ta để khám phá những nguồn gốc của sự cảm thức cái đẹp ấy, vì xuất xứ của những sáng tác tạm gọi là đẹp chỉ có tác giả là biết rõ mà thôi.

Đọc tiếp “Bài đăng trên tạp chí Văn Saigon 1969: Thơ đẹp là một vận chuyển toàn bộ”

Đăng trong Tội ác cộng sản

Bài chửi mất nước

Bớ làng trên xóm dưới, bớ láng giềng láng tỏi …. bên sau bên trước,bên ngược bên xuôi! Nước của bà hình chữ S, từ Ải Nam Quan tới mũi Cà Mâu. Trải qua 4 ngàn năm văn hiến. Tuy bà bị nô lệ một ngàn năm thằng Tầu, một trăm năm nô lệ thàng Tây, nhưng nước của bà, không những vẫn còn nguyên vẹn mà còn mở rộng xuống miền nam cả ngàn cây số. Con cháu bà tuy nghèo khổ, nhưng vẫn nề nếp, trai không phải làm lao nô cho ngọai quốc, gái không phải làm đĩ cho ngọai bang.

Nhưng kể từ ngày thằng mất dậy tên Nguyễn Tất Thành con thằng Nguyễn Sinh Sắc trốn lên tầu Pháp làm bồi cho Tây, cho Nga, cho Tầu, đem cái chủ nghĩa Mác Lê về nước làm cho nước của bà bại họai gia phong. Chúng mày, từ thằng Duẩn, thằng Chinh, thằng Đồng, thằng Anh thằng Giáp đến thằng thằng Mạnh, thằng Phiêu, thằng Dũng, thằng Trọng, thằng An, thằng Khải, thằng Trọng, thằng Triết, thằng Hùng v.v…đem cả đất nước bán cho Tầu.

Đọc tiếp “Bài chửi mất nước”

Đăng trong Truyện ngắn - Hồi ký, Võ Thị Trúc Giang Lúa 9

Truyện rất ngắn

https://i0.wp.com/truyenratngan.com/images/logo.pngLá thư cuối cùng viết bằng máu

Nó là thằng cháu gọi chị Hiệp bằng cô ruột. Sau biến cố 75 cộng sản xâm chiếm miền Nam, ba nó, anh ruột của chị, là lính ngụy, bị bắt đi tù cãi tạo, sau khi ra khỏi tù anh bị suy sụp tinh thần tột độ, suốt ngày nhậu say sưa để quên đời, nuôi gia đình bằng những bát cơm thừa từ mót lúa ruộng của người.

Lần cuối cùng chị Hiệp nhận được lá thư của cháu, thư dính đầy máu, như sau: “Cô Hiệp ôi, đời con khổ tận cùng rồi, con vợ của con đã bỏ chồng, bỏ con lên thành phố làm đĩ, có một đêm con rình chờ nó về quê thăm nhà, khi nó đi ngang qua nghĩa địa, con đã nhào ra lấy dao đâm vào ngực và rạch nát mặt nó.

Đọc tiếp “Truyện rất ngắn”