Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 100

HỒI THỨ MỘT TRĂM

Địa linh, nhân kiệt

Ba chiến thuyền chèo thực mau. Buồm dương, gió lộng bọc buồm như một đám mây mầu nâu giữa làn nước trong xanh lăn tăn sóng gợn.
Con thuyền nhỏ kéo buồm lên, rồi vọt về hướng Tam-sơn. Một người từ khoang thuyền chui ra dơ tay vẫy. Ai cũng nhận biết y chính là thiếu niên bắt sống lão Tứ, lão Ngũ.
Lão Lê cười ha hả:
_ Phen này xem mi chạy đâu cho thoát tay ta.
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 100”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 101

HỒI THỨ MỘT TRĂM LẺ MỘT

Sứ đoàn Xiêm-la

Sau hơn nửa tháng dùng đường thủy, sứ đoàn Đại-Việt tới mới Tương-dương. Bảo-Dân tỏ ra thông thạo đường lối. Y nói:
_ Bây giờ chúng ta lên bộ đi bằng xe ngựa. Sau một ngày tới Tân-dã, nghỉ đêm tại đây, rồi ta lại đi Nam-dương. Nam-dương đối với Trung-nguyên là đất thiêng, vì đã sản xuất ra nhiều nhân tài, trong đó có Gia-cát Lượng, một vị tể tướng nức tiếng thời Tam-quốc.
Địa đanh Tương-dương, Tân-dã, Nam-dương đối với Khai-Quốc vương, Thanh-Mai, Mỹ-Linh thì rất quen thuộc. Vì cả ba đã đọc Bắc-sử thời Tam-quốc. Còn Thiệu-Thái, chàng chưa từng nghe đến bao giờ. Tuy vậy, chàng tự nhủ:
_ Địa danh Trung-nguyên mình không thuộc là lẽ thường. Mình cũng chẳng cần thắc mắc.
Vì vậy chàng không hỏi han gì cả. Bảo-Dân cho thuyền đậu tại ngoài Phàn-thành. Y nói:
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 101”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 102

HỒI THỨ MỘT TRĂM LẺ HAI

Kín cổng cao tường,

Lão Khiếu quát lên:
_ Chính mi mới là tên trộm. Hồi nãy mi cướp túi hành lý của ta rồi bỏ chạy. Bây giờ mi vu vạ cho ta, làm ta khổ sở thế này.
Kị mã ăn trộm cười lớn:
_ Thực là cái đĩ già mồm, cái trộm già miệng. Hai ông võ công cao thế, mà bảo tôi cướp hành lý của hai ông thực quả là vô lý. Nhưng tôi hỏi thực: Cái túi này đích là của hai ông, có phải không?
_ Đúng.
_ Thôi được, coi như hai ông không ăn trộm đi. Nhưng này hai ông ơi! Hôm qua có kẻ trộm vào nhà tôi, tôi giật mình thức giấc tri hô lên, chúng bỏ chạy, trong lúc hoảng hốt chúng đánh rơi cái túi này. Tôi biết là đồ gian không dám mở ra định đi trình quan. Bây giờ gặp quan đây, tôi xin trao cho người.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 102”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 103

HỒI THỨ MỘT TRĂM LẺ BA

Trong ngọc trắng ngà

Nói rồi bà cầm chung trà tung lên, kình lực phát ra vo vo. Tự-Mai kinh hoảng vội lộn xuống dưới ránh. Chung trà trúng xà nhà đến bốp một tiếng, vỡ tan tành ra thành những miếng nhỏ. Thấp thoáng, Lưu hậu nhảy tới phóng chưởng tấn công nó. Chưởng lực của bà cực kỳ hùng hậu, trong chưởng có mùi hôi tanh khủng khiếp. Tự-Mai vội vận khí ra ba kinh dương tấn công, ba kinh âm thủ. Phương pháp này của bố nó chế ra, dùng để phá Chu-sa ngũ độc chưởng. Vô tình nó đẩy ra chiêu Phong-ba hợp bích. Binh một tiếng. Nó cảm thấy khí huyết nhộn nhạo cực kỳ khó chịu.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 103”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 104

HỒI THỨ MỘT TRĂM LẺ BỐN

Bán dạ quỳnh hoa uyển
(Hẹn nhau vườn hoa quỳnh)

Thông-Mai quát lên:
_ Em dám cãi lệnh bố ư?
Tự-Mai ngồi im, vì nó biết xưa nay mỗi khi đại hiệp Tự-An truyền lệnh gì cho các con, thường ông suy tính rất kỹ, nên dù cho Thông-Mai, Thanh-Mai cũng chỉ biết líu ríu thuân theo. Bây giờ ông ra lệnh cho nó ứng tuyển phò mã tuy là việc nhà, nhưng có liên hệ với vận mệnh đất nước. Nó cúi đầu nói nhỏ :
_ Dù có ứng tuyển, khi lên đài em cũng giả thua.
Nó nghĩ thầm:
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 104”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 105

HỒI THỨ MỘT TRĂM LẺ NĂM

Cúi đầu e thẹn.

_ Đúng vậy. Bấy giờ có viên tri phủ Nghi-châu tham nhũng, làm dân chúng oán giận. Họ bèn cùng hào kiệt, quân sĩ nổi dậy giết chết, chiếm Tuyên-châu, Liễu-châu, Tượng-châu, Quảng-châu. Khắp vùng Quảng Đông, Quảng-Tây chấn động. Lợi-Dụng được phong Quảng-Nam an vũ sứ (Gồm Quảng-Đông Nam lộ và Quảng-Tây Nam lộ) cầm quân dẹp. Một đêm Dụng giết chết mười hai tướng giặc. Bình định xong, được phong Dẫn-tiến-sứ. Sau dần dần được thăng Lịch-khách tỉnh sứ. Niên hiệu Đại-trung tường phù thứ bẩy (Giáp-Dần, 1014) vua Chân-tông phong làm Khu-mật viện phó sứ, kiêm Tuyên-huy Bắc-viện sứ, Đồng-tri viện sự. Chỉ ít lâu sau lên tới Khu-mật viện sứ, Đồng-trung thư môn hạ bình chương sự. Niên hiệu Thiên-hy thứ nhì (Kỷ-Mùi, 1019) hai tể thần Đinh Vị, Lý Điệt cãi nhau trước mặt vua. Lý Điệt tố Lợi-Dụng với Đinh Vị gian tà, hợp đảng nhau. Vua nổi giận cách chức cả hai.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 105”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 106

HỒI THỨ MỘT TRĂM LẺ SÁU

Tử-vi đẩu số

Nhà vua quay ra ngoài hỏi một thái giám:
_ Hồi chiều ta tuyên chỉ cho người đi thỉnh Tây-Sơn đạo sư. Đạo-sư đã tới chưa?
_ Tâu bệ hạ đạo sư tới lâu rồi, nhưng hạ thần thấy bệ hạ bận chính sự nên không dám vào tâu.
Nghe đến Tây-Sơn đạo nhân, Tự-Mai giật mình, tự hỏi:
_ Không biết có phải Tây-Sơn lão nhân mà mình đã gặp trên Tản-lĩnh không? Mình cứ chờ xem, lát nữa sẽ biết.

Không phải chờ lâu, Tây-Sơn lão nhân từ ngoài bước vào. Lão chắp tay xá ba xá, chứ không lạy. Nhà vua đối với lão tỏ ra trọng vọng vô cùng. Ông đứng dậy đón lão, rồi mời ngồi xuống chiếc ghế cạnh án thư:
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 106”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 107

HỒI THỨ MỘT TRĂM LẺ BẨY

Ngậm đắng, nuốt cay

Thiên-Thánh hoàng đế lên tiếng gọi:
_ Các người đâu?
Hai thái giám vào. Nhà vua nói:
_ Các người tâu với Hoàng-hậu rằng đêm nay quốc sự đa đoan, trẫm ngự tại đây. Còn thị vệ cho về nghỉ. Hai con hổ canh gác cũng đủ rồi.
Ngẫm nghĩ một lúc, nhà vua truyền chỉ tiếp:
_ Người pha nước cho trẫm tắm.
_ Tâu bệ hạ nước đã nấu với Hương-nhu, Bạc-hà, Mộc-hương chờ bệ hạ. Không biết bệ hạ ban hồng ân cho phi tần nào kỳ lưng hôm nay?
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 107”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 108

HỒI THỨ MỘT TRĂM LẺ TÁM

Nhớ ơn chín chữ cao sâu

Lý phi hứ một tiếng:
_ Thái-hậu sao chưa tỉnh ngộ? Phàm khi người ta trúng Chu-sa độc chưởng, chỉ một chiêu đã đau đớn thấu tim gan rồi. Có đâu tới mấy chục chưởng?
Từ lúc phóng chưởng tấn công Lý phi, Lưu hậu cảm thấy như có gì không ổn, mà bà tìm không ra. Trước kia công lực Lý phi thấp hơn bà. Từ khi bà khống chế phi rồi, thì bỏ không tích cực luyện nữa, nên công lực không tiến, không giảm. Trong khi đó Lý phi âm thầm luyện, nên nay công lực không kém gì bà. Thế nhưng Lý phi chỉ đỡ, mà không phản công là tại sao? Cứ sau mỗi chiêu, tay bà cảm thấy nặng nề, chân khí mất đi một chút.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 108”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 109

HỒI THỨ MỘT TRĂM LẺ CHÍN

Trăm năm chữ tòng

Tiếng Bảo-Hòa vẫn nhắc Lê Văn. Nó nhìn nhà vua rồi nói:
_ Mắt của đại ca là mắt rồng, mũi lân, miệng sư tử. Tướng đi ngay, mắt nhìn thẳng. Ôi! Thực đệ chưa từng thấy ai có qúy tướng như vậy.
_ Liệu ta thi tiến sĩ có đậu không?
_ Không! Đại ca không thể là tiến sĩ, vì thi không bao giờ đậu, nhưng văn mô, vũ lược đến bậc thầy tiến sĩ cũng không bằng. Đại ca sinh trong gia đình cực kỳ phú quý. Nhưng vừa sinh ra đã gặp bất hạnh, phải ly cách một trong hai thân.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 109”