Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 50

HỒI THỨ NĂM MƯƠI

Hồng-thiết thần công

Mỹ-Linh hỏi Vũ Nhất-Trụ:
— Mi đưa chìa khoá đây, để ta mở cửa thả tù nhân ra.
Vũ Nhất-Trụ lắc đầu:
— Cửa này có ba khóa. Một đo tôi giữ, một do Lê Ba giữ, một do Hoàng Văn giữ. Phải có ba chìa khóa mới mở được.
Mỹ-Linh hỏi Nhật-Hồ:
— Y nói có đúng không?
— Y nói không sai. Trước đây, khi mới làm hầm này, các phòng giam chỉ có một khoá. Sau khi ba tên Nhất-Trụ, Hoàng Văn, Lê Ba phản lão phu, chúng không tin nhau, mới làm thêm hai khoá nữa. Mỗi đứa giữ một chìa. Lúc nào cả ba cùng đem chìa khoá mới mở được. Như khi đưa một mỹ nhân vào giúp ta luyện công, cả ba tên đều đến. Chúng xông thuốc cho ta mê đi, sau đó đẩy nàng vào, rồi cùng nhau khoá lại.
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 50”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 51

Chùa Trấn-quốc, được kiến tạo vào thời Tiền Lý Nam-đế (544-548). Trải qua gần 1500 năm, được trùng tu nhiều lần, nay vẫn còn tại hòn đảo trên hồ Tây.

HỒI THỨ NĂM MƯƠI MỐT

Mưu sâu, chí cả.

Nguyên Vũ Nhất-Trụ đấu chưởng với Thiệu-Thái. Y dồn độc công hại chàng. Nhưng thiền công của chàng quá cao, thành ra chất độc chạy ngược trở lại người y. Nhật-Hồ lão nhân dùng tâm pháp trong Hồng-thiết kinh tạm giải cái đau cho y. Nhưng lão chỉ biết hoá giải chất độc do Hồng-thiết công, chứ không biết hoá giải chất độc do Thiền-công truyền sang. Vì vậy sau đó mấy khắc cơn bệnh tái phát. Thiệu-Thái đã điểm vào mấy huyệt bằng Thiền-công tạm phong bế cho y khỏi đau.

Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 51”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 52

Hà thủ ô

HỒI THỨ NĂM MƯƠI HAI

Thiên niên hà thủ ô

Nó vội thổi tắt ngọn đèn trên tay thiều nữ. Tiếng chân hai người tới cửa gỗ, rồi im bặt. Trong ánh sáng mờ ảo, thấy bóng dáng hai người, nó suýt bật cười, thì ra Mỹ-Linh với Tự-Mai. Nó tóm lược mọi truyện kể cho hai người nghe, tay chỉ xuống hầm:
— Ngoài đó có gì lạ không?
— Không.
Mỹ-An nói sẽ:
— Thôi chúng ta lên khỏi hầm.
Mỹ-An dặn:
— Cô cậu phải nhớ nhé, khi các đại lão hội họp, dù chúng ta cũng không được lai vãng. Chỉ lúc có lệnh mới được ra. Cô cậu tên gì?
Tự-Mai chỉ giới thiệu:
— Anh này tên Ngọc-Hiền. Tôi tên Ngọc-Đức. Còn chị này tên Ngọc-Phúc.
Ngoài sân vọng vào nhiều tiếng nói lao xao. Trong đó có tiếng rất quen. Mỹ-Linh ớn da gà, vì chính tiếng nói của Hoàng Văn. Một tiếng nói nữa, nàng nhận ra của Lê Ba. Mỹ-Linh nói nho nhỏ cho Tự-Mai nghe:
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 52”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 53

HỒI THỨ NĂM MƯƠI BA

Ân trả, nghiã đền.

Khai-quốc vương cho mời Vũ Thiếu-Nhung ra. Vương kính cẩn nói:
— Phu nhân. Tại hạ cứu phu nhân khỏi cảnh tù đầy, nhục nhã, lát nữa đây đưa phu nhân về gặp đại phu cùng tiểu thư, công tử. Không biết phu nhân nghĩ sao?
Vũ Thiếu-Nhung quì mọp xuống khấu đầu:
— Vương gia, thiếp biết tội quá nhiều. Chỉ mong vương gia mở lòng từ bi cho thiếp được gặp mặt chồng con, rồi thiếp chịu ngựa xé, voi dày.
Vương phất tay, đỡ bà dậy:
— Phu nhân bị hành hình, chết là hết, phần của phu nhân coi như xong. Phu nhân nghĩ sao khi thiên hạ đàm tiếu người sống? Đại phu thân bại danh liệt vì phu nhân. Tiểu thư hiện là một vị cô nương sắc nước hương trời, võ công, y đạo quán chúng. Công tử tuy chưa trưởng thành, nhưng tài năng phát triển, hơn hẳn bất cứ thiếu niên nào đồng tuổi. Không lẽ phu nhân để hai con bị người đời đàm tiếu vì bà mẹ ô danh thất tiết sao?
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 53”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 54

HỒI THỨ NĂM MƯƠI BỐN

Mục ngưu Thiền-chưởng

Đứng ngoài, nhìn trận đấu của Mỹ-Linh với Hoàng Văn, Khai-Thiên vương, Khai-Quốc vương đều thấy rằng Mỹ-Linh mới luyện võ gần đây, nên chưa có kinh nghiệm chiến đấu. Rõ ràng nhiều lúc Hoàng Văn mất căn bản, mà Mỹ-Linh không biết lợi dụng hạ y. Bằng không, thì mấy chiêu nàng đã đả bại y dễ dàng. Còn Hoàng Văn, y đã từng giao đấu hàng ngàn trận, kinh nghiệm có thừa. Y chỉ mong Mỹ-Linh nới tay một chút, y có dịp vận Nhật-hồ độc chưởng hại nàng. Nhưng Mỹ-Linh tấn công ráo riết quá. Y trở tay không kịp.
Trong đầu óc y, y nghĩ:
— Không hiểu con nhỏ này học ở đâu ra thứ nội công kỳ diệu, gần giống như Tiêu-sơn, mà sát thủ mãnh liệt hơn. Còn chiêu thức, rõ ràng của phái Tiêu-sơn không sai.
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 54”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 55

HỒI THỨ NĂM MƯƠI LĂM

Ra tay tế độ

Thiệu-Thái, Bảo-Hòa được Bố Đại dạy võ công. Hai anh em nhắm mắt luyện một lúc. Khi mở mắt ra, trời đã sáng tỏ. Bố Đại bỏ đi từ hồi nào. Bảo-Hoà kinh hãi:
— Chết rồi, dễ thường tới giờ Mão cũng nên. Mau trở về theo mạ mạ đi dự hội, không trễ.
Hai anh em trở về chỗ đóng của phái Tây-vu, trại vắng vẻ. Trong trại, còn mấy đệ tử trẻ gác. Trên trời năm con diều hâu đang bay lượn canh phòng.
Thiệu-Thái hỏi:
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 55”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 56

HỒI THỨ NĂM MƯƠI SÁU

Đại hội võ lâm

Phái Sài-sơn do Phù-đổng thiên vương cùng các anh hùng đánh giặc Ân bằng kị binh. Cho nên tất cả các đệ tử đều cỡi ngựa. Hồng-Sơn đại phu cỡi ngựa dẫn đầu. Cạnh ông, một đạo sĩ, chính thị Dương Ẩn. Phía sau, Lâm Huệ-Phương trong bộ quần áo lụa mầu hồng rồi tới chín đại đệ tử.
Thiệu-Thái tự hỏi:
— Không biết Vũ Thiếu-Nhung đâu, mà không thấy bà xuất hiện?
Chợt chàng để ý thấy cạnh Thiếu-Mai, Lê Văn có một thiếu phụ cỡi ngựa, trông lưng rất quen, nhìn kỹ lại chính là Thiếu-Nhung đã hoá trang. Chàng tỉnh ngộ:
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 56”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 57

HỒI THỨ NĂM MƯƠI BẨY

Giòng giống Việt-thường.

Võ lâm Đại-Việt đều biết rõ ràng rằng trước đây tả thân vệ điện tiền chỉ huy sứ triều Lê là Lý Công-Uẩn, đệ tử của Bồ-tát Vạn-Hạnh, con nuôi của Bồ-tát Lý Khánh-Vân cùng thủ lĩnh 207 khê động Bắc-biên Thân Thiệu-Anh kết huynh đệ.

Khi vua Lê Đại-Hành băng, các hoàng tử chém giết lẫn nhau. Người chết, kẻ bại tẩu trốn ra ngoại quốc. Có người mai danh ẩn tích. Lê Long-Đĩnh lên làm vua, tàn ác cùng cực. Cuối cùng khi băng hà, con còn nhỏ dại, triều đình tìm một hoàng tử con vua Đại-Hành lên thay thế, nhưng không thấy. Vì vậy họ định tôn Lý Công-Uẩn lên làm vua. Bấy giờ võ quan trấn ở ngoài, cầm đại quân trong tay, muốn đem quân về triều tranh dành, mượn cớ Khuông phò chính thống, phù Lê. Trước tình thế có thể xẩy ra nội chiến. Trong triều, Đào Cam-Mộc giữ chức tiết độ sứ, tổng trấn Trường-ỵên và kinh thành Hoa-lư vội thư cho Thân Thiệu-Anh. Thân Thiệu-Anh tập trung quân Bắc-biên, gửi thư đi các trấn doạ rằng, kẻ nào đem quân về kinh đô Hoa-lư, ông sẽ tiêu diệt.

Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 57”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 58

HỒI THỨ NĂM MƯƠI TÁM

Lượng cả bao dong

Nguyên thời mạt của nhà Tây-Hán, Thiên-sơn lão tiên dạy trước sau bẩy người đệ tử đều văn võ kiêm toàn. Bẩy người cùng nhau thề đem sức ra giúp dân, mưu cầu hạnh phúc. Họ ứng thí, thành đạt, cùng giữ chức thái thú, thứ sử bẩy quận liên tiếp. Nhưng bấy giờ vua Hán u mê tin dùng Vương Mãng, khiến giặc dã khắp nơi nổi dậy. Thiên-Sơn lão tiên triệu tập cả Thiên-sơn thất hùng lại, rồi ban cho thanh kiếm, với bốn giòng chữ trên.
Vừa đúng lúc đó, Vương Mãng cướp ngôi nhà Hán. Thiên-sơn thất hùng cùng khởi binh lập ra nước Thục. Người đứng đầu Thiên-sơn thất hùng tên Công-tôn Thuật được tôn làm vua. Thanh kiếm Thiên-Sơn lão tiên ban cho, trở thành Thượng-phương bảo kiếm. Khi Công-tôn Thuật băng, thanh kiếm này lọt về tay con thứ nhì tên Công-tôn Thi. Công-tôn Thi hàng Hán. Sau này Thi lại phản Hán, bị Vương Bá giết chết, thanh kiếm về tay Vương Bá. Trong trận đánh bên bờ sông Bồ-lăng, Bắc-bình vương Đào Kỳ dùng chiêu võ Cửu-chân, tay không đoạt thanh kiếm này trên tay Vương Bá.
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 58”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 59

HỒI THỨ NĂM MƯƠI CHÍN

Quốc hiệu Đại Việt

Thấy nguy, Minh-Thiên đại sư để tay trước miệng hú lên một tiếng vang vang, inh tai nhức óc. Nhưng người công lực thấp phải bịt tai lại, mới đứng vững. Đợi cho giáo chúng Hồng-thiết giáo nghiêng ngả, Minh-Thiên mới ngừng. Ông nói lớn:
— Các vị định đùng số đông hiếp chế bọn bần tăng ư?
Khai-Quốc vương nghĩ được một kế. Vương dùng Lăng-không truyền ngữ nói vào tai Trần Tự-An. Tự-An mỉm cười bước ra, hướng Minh-Thiên xá một xá:
— Đại sư! Tại hạ xin mạn phép đề nghị một giải pháp. Mong đại sư nhận cho.
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 59”