Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 80

HỒI THỨ TÁM MƯƠI

Duyên Việt, tình Hoa.

Tây-phương sứ giả hỏi Đỗ Lệ-Thanh:
_ Sư muội! Sư muội hại ngũ đệ thế này, ta e lát nữa đây gặp bang chủ, tính mệnh sư muội khó bảo toàn.
Đỗ Lệ-Thanh hừ một tiếng:
_ Y làm bang chủ ư? Bang chủ phải biết xử dụng thần công trấn môn giải độc cho hắn. Còn y không biết, thì đừng nên dơ cái xấu ra cho thiên hạ cười.
Tây phương sứ giả trói Đỗ Lệ-Thanh lại, bỏ vào gốc cây gần đó. Y cười nhạt:
_ Sư muội! Người hãy tạm ngồi đây, chờ đại ca về, chúng ta sẽ đi gặp bang chủ.
Đỗ Lệ-Thanh biết mình có chống cự cũng vô ích, vì bản lĩnh độc công cũng như công lực kém địch thủ khá xa. Thôi thì nhắm mắt đưa chân, đến đâu hay đến đó.
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 80”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 81

HỒI THỨ TÁM MƯƠI MỐT

Viên giác đốn giáo.

Bọn Nhật-hồ nghe Triệu Thành nói, đều bật lên tiếng ồ. Đại-Bằng hỏi Thiếu-Mai:
_ Phải chăng cô nương là con gái Hồng-Sơn đại phu?
_ Qủa đúng như thế.
Trung sứ giả Dương Đắc nói với Đại-Bằng:
_ Bang chủ, chúng ta chẳng nên gây thù chuốc oán với võ lâm Đại-Việt. Hồng-Sơn đại phu ân đức trải khắp thiên hạ. Ông lại là một trong Đại-Việt ngũ long, võ công kinh thế hãi tục. Thuộc hạ nghe nói, trong đại hội Thăng-long mới đây, ông chỉ đánh có ba chưởng, khiến Nhật-Hồ lão nhân phải lùi bước.
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 81”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 82

HỒI THỨ TÁM MƯƠI HAI

Chia hai thiên hạ.

Thanh-Mai thấy Phạm Trọng-Yêm ngồi bên Triệu Thành. Nàng nhìn y, tủm tỉm cười. Phạm Trọng-Yêm hỏi:
_ Vương-phi! Chẳng hay Vương-phi có điều chi muốn dạy bảo?
Thanh-Mai lắc đầu:
_ Hy-Văn tiên sinh hiện quản Khu-mật viện, là túi khôn của Trung-quốc. Tôi làm sao mà dạy tiên sinh? Có điều hôm nay, kỷ niệm ngày thông cảm giữa Bình-Nam vương-gia với Khai-Quốc vương. Tôi muốn tặng tiên sinh món quà.
Nàng xuất trong bọc cái túi gấm để trước mặt, rồi từ từ mở miệng túi. Nàng móc ra tập sách nhỏ. Trên bìa có mấy chữ, nét rất hoa mỹ Hy-văn thi tập. Hy-Văn là tên tự của Phạm Trọng-Yêm. Lạ thay y nhìn thấy tập sách, mặt y tái mét. Triệu Thành, Minh-Thiên, Dư Tĩnh ngơ ngác nhìn Phạm Trọng-Yêm, tự hỏi:
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 82”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 83

HỒI THỨ TÁM MƯƠI BA

Chính sách Bắc-cương

Tự-Mai ngồi im từ nãy đến giờ. Chợt nó hỏi:
_ Phò mã! Bao giờ tuyển võ đài?
_ Chỉ còn hai tháng nữa?
_ Theo Phò-mã, kỳ này những ai hy vọng thắng cuộc?
_ Khó biết lắm. Có ít nhất mười người ghi danh. Còn phải chờ đến giờ chót.
Thân Thiệu-Cực chỉ vào Lê Thuận-Tông, Hà Thiện-Lãm hỏi vua Bà Bắc-biên:
_ Mạ mạ! Hai em này được mạ mạ nhận làm con nuôi. Vậy chúng có thể tranh võ đài làm châu trưởng không?
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 83”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 84

HỒI THỨ TÁM MƯƠI TƯ

Trên đỉnh Tản-viên

Lê Văn chỉ vào túi mình:
_ Em mang theo rất nhiều Hàn-ngọc đan. Để em đi trước. Gặp truyện gì bất trắc, em dùng thuốc tự vệ hay hơn là dụng võ.
Nó lách người lên đầu. Tiếp theo Tự-Mai.
_ Cẩn thận dò từng bước!
Thiệu-Cực dặn các em: Đường lên đỉnh núi Tản-viên có đến ba ngách khác nhau. Con đường này rất bí mật, chỉ chưởng môn phái Tản-viên mới biết mà thôi. Hôm trước Bảo-Hoà chỉ cho anh.
Bốn người tiếp tục theo những bậc thang, leo lên. Lát sau, có ánh sáng lùa vào. Rồi tiếng ào ào như thác nước chảy phía bên ngoài. Mùi ẩm ướt xông lên rất khó chịu. Những giọt nước từ vách đá rơi xuống lách tách. Vách đá đầy những hình kỳ dị nghìn hình vạn trạng. Ánh sáng ngọn bổi chiếu trên thạch nhũ phản chiếu long lanh như đêm trăng đầy sao.
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 84”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 85

HỒI THỨ TÁM MƯƠI LĂM

Tình Việt, duyên Hoa.

Lại một thiếu niên ngang tuổi với Tôn Đản, Tự-Mai. Thân hình y to lớn kềnh càng, mặt non choẹt. Y tiến ra hành lễ với Tôn Đản:
_ Tại hạ Khúc Chẩn, đệ tử Hoa-sơn, xin Tôn huynh dạy cho mấy cao chiêu.
Nghe Khúc nói tiếng Việt rành rẽ, không ngọng như Triệu Tiết. Tôn Đản kinh hãi:
_ Anh Thiệu-Cực nói biên thần Nam phương nhà Tống chọn hai thiếu niên Triệu Tiết, Khúc Chẩn tranh chức thống lĩnh châu Phong, Thượng-oai. Tiết bị Tự-Mai đả bại. Đã vậy ta thử dò la công lực Khúc thế nào, hầu giúp Thuận-Tông, Thiện-Lãm.
Nó đáp lại bằng lời lẽ khách khí:
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 85”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 86

HỒI THỨ TÁM MƯƠI SÁU

Cây thuốc nở hoa

Đào Tam-Bách chắp tay hành lễ:
_ Thiếu hiệp, cô nương. Các vị là ai, giá lâm núi Tản-viên có việc gì? Tại sao lại ra tay đánh người trong tổ đình này?
Nam nhún vui, ngửa hai tay lên trước mặt:
_ Ta tên Trần Đông-Thiên. Còn đây em gái ta tên Trần Quỳnh-Hoa. Chúng ta đều là đệ tử của Tây-phương giáo chủ Hồng-thiết giáo. Chúng ta được sắc chỉ của Tây-phương giáo chủ Hồng-thiết giáo về đây thi hành sứ mạng.
Giọng nói của y lơ lớ, ấm ớ rất khó chịu.
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 86”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 87

HỒI THỨ TÁM MƯƠI BẨY

Gian nữ Ma-đăng-Già

Từ nhỏ Tôn Đản sống trong đền thờ Tương-Liệt đại vương. Nó cực kỳ tôn kính ngài. Từ khi theo Khai-Quốc vương làm việc quốc sự, nó được giảng kỹ về nguồn gốc tộc Việt. Đối với vua Phục-Hy, Thần-Nông, vua Hùng, nó sùng bái cùng cực. Bây giờ nghe Du La nhục mạ ngài, nó hô lớn:
_ Con mụ quỉ sứ kia, có câm miệng không? Mi mà không câm họng, chúng ta sẽ băm mi ra nhi băm chả bây giờ?
Du La đứng dậy, mụ nói líu lô một tràng dài. Đông-Thiên dịch:
_ Sư thúc ta dạy rằng: Tên nào không muốn sống nữa, cứ bước ra đây cùng người chiết chiêu. Chứ các người dùng số đông uy hiếp chúng ta, thực khả ố.
Đặng Đại-Khê dùng Lăng-không truyền ngữ rót vào tai bọn Thiệu-Cực, Tôn Đản, Tự-Mai, Lê Văn:
_ Tọa thủ bàng quang, để đám Hoa-sơn với bọn Hồng-thiết chém giết nhau.
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 87”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 88

HỒI THỨ TÁM MƯƠI TÁM

Chủ đạo tộc Việt

Ngoài ngũ long Đại-Việt, đám Tôn Đản, còn lại không ai hiểu chủ đạo tộc Việt ra thế nào. Thuận-Tường hỏi sẽ Tự-Mai:
_ Ông này là gia gia đại ca hả? Sao ông ác quá vậy? Ông vung tay mấy cái giết hơn ba trăm người, rồi ông lại bảo đó là chủ đạo tộc Việt!
Tuy Thuận-Tường nói nhỏ, mà mọi người đều nghe rõ. Tự-An đưa mắt nhìn. Ông thấy một thiếu nữ mười lăm, mười sáu tuổi phê phán mình. Ông mỉm cười vẫy tay:
_ Tiểu cô nương! Tiểu cô nương phương danh Triệu phải không? Nghe giọng nói, dường như tiểu cô nương từ Biện-kinh tới, chứ không phải từ Lưỡng-Quảng hay vùng Hoa-sơn. Nào tiểu cô nương ra đây, ta sẽ vì tiểu cô nương mà nói về chủ đạo tộc Việt.
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 88”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 89

HỒI THỨ TÁM MƯƠI CHÍN

Đọan trường tơ vương

Tự-Mai đi bên Thuận-Tường tiễn phái Hoa-sơn xuống núi Tản-viên. Vừa đi, nó vừa thuật những truyện thời vua Hùng như Chử-đồng-tử và Tiên-Dung. Trương Chi, Mỵ-Nương. Vua Hùng tuyển phò mã. Sơn-Tinh, Thủy-Tinh cùng đến cầu hôn. Sơn-Tinh cưới được công chúa, mang lên Tản-lĩnh hưởng thanh phúc. Ngài sáng lập ra phái Tản-viên. Cuối cùng tới truyện Mỵ-Châu, Trọng-Thủy.
Thuận-Tường nghe kể, nàng buông tiếng thở dài não nuột. Tự-Mai ngạc nhiên:
_ Sao cô nương lại thở dài?
_ Tiểu muội thở dài vì Hoa, Việt cùng gốc ở tổ Phục-Hy, Thần-Nông, thế nhưng hôn nhân có nhiều khác biệt. Người Việt coi trọng phụ nữ vô cùng. Khi gả chồng, cha mẹ thường để con gái chút quyền lựa chọn, quyết định người trao thân gửi phận. Như Tiên-Dung, vua cha thuận cho kết hôn với chàng nghèo cùng khổ đến manh vải che thân không có. Còn Mỵ-Nương tuy duyên không thành, nhưng cũng thỏa ước mơ, khi phụ thân đồng ý cho mời anh chàng câu cá ven sông, vào lâu đài gặp nhau. Vua Hùng thứ tám mươi tám tuyển người tiều phu Sơn-Tinh đại tài mà gả công chúa, hầu có người giữ nước. Vua An-Dương nhận cho gửi rể Trọng-Thủy, ý muốn kết thân lân bang. Gần đây vua Lý gả công chúa Hồng-Châu cho lạc hầu Thân-thiệu-Anh, công chúa An-Quốc cho Đào Cam-Mộc, công chúa Lĩnh-Nam Bảo-Hòa cho lạc hầu Thân Thừa-Quý.
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 89”