Đăng trong Việt Nam nhìn lại

Những chuyện trời ơi !

Ở trên đời có những chuyện tréo cẳng ngỗng một cách chướng tai, gai mắt. Người ta thích nịnh hơn nói thật, nói thẳng. Ai cũng tỏ ra ta đây hơn người, khoe những cái hay ( không có ), che những cái dỡ ( dẫy đầy ) mà làm những việc đáng phiền hà. Khi khen thì vỗ tay rần rần. Khi chê thì “ngậm máu phun người”. Làm sao mà tiến bộ!? Nói một đường làm một nẽo. Nói chống Cộng thì y như rằng, làm lợi cho Việt cộng. Nói lương thiện, y như rằng làm chuyện bất đạo. Mới dưới tượng Chúa xưng tội, dưới tượng Phật sám hối bước ra, thì vẫn cứ mưu tính chuyện vô lương. Những kẻ huênh hoang nhất là những kẻ ti tiện nhất. Chúng tôi xin đơn cử vài mẫu chuyện mắt thấy tai nghe dẫy đầy trong thành phố nhỏ nhoi của chúng tôi, thành phố Kansas City của tiểu bang Missouri, thấy mà không nói thì không chịu được !

Đọc tiếp “Những chuyện trời ơi !”

Đăng trong Việt Nam nhìn lại

Xây dựng một cộng đồng vững mạnh

Huỳnh Quốc Bình

LTG: Bài viết này gồm những ý tình mà người viết được hân hạnh trình bày ở một số cộng đồng Việt Nam tại Hoa Kỳ, khi được mời thuyết tình về vấn đề “xây dựng cộng đồng”. Đây không phải là một bài nghiên cứu mà là suy tư của tác giả và xin viết ra với hy vọng có thể góp phần xây dựng cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại, là một cộng đồng đã từng quan tâm và có nhiều nỗ lực đấu tranh cho tự do dân chủ tại quê nhà. Dĩ nhiên bài này không thể bao gồm hết tất cả mọi vấn đề. Bài viết này KHÔNG dành cho những ai xem vấn đề sinh hoạt cộng đồng là “dính dấp đến chính trị”. Bài viết này cũng KHÔNG dành cho những thành phần miệng thì nói thiêng liêng, nhưng bất chấp nỗi khổ đau của đồng bào Việt Nam tại quê nhà. Bài viết này cũng KHÔNG dành cho những ai ra vào Việt Nam như người ta “đi chợ”, để xum xoe, bợ đỡ và móc ngoặc làm ăn với VC. (HQB)

Đọc tiếp “Xây dựng một cộng đồng vững mạnh”

Đăng trong Việt Nam nhìn lại

Lịch sử lại tái diễn đối với người dân Việt

Tinh thần tự chủ và giữ vững độc lập là khát vọng của người dân Việt suốt gần 5000 dựng nước và giữ nước trước các thế lực ngoại nhân.

Trung Hoa trong quá khứ và hiện nay là Trung cộng luôn tìm mọi dịp thôn tính, xâm lăng, lấn chiếm đất biển hải đảo hòng đô hộ và đồng hóa dân Việt; nhưng luôn thất bại. Cơ hội chỉ đến với chúng khi dân Việt có kẻ vong bản và bội phản như Trần Ích Tắc, Lê Chiêu Thống …. và nay là Hồ Chí Minh.

Thật khốn thay, HCM và đảng cs vì vong bản, gian ác,… đã cúi đầu, phục tòng và nhận Trung Cộng, kẻ thù truyền kiếp của dân Việt, làm cha/thầy, phản bội các đảng phái quốc gia và người dân trong cao trào giải phóng dân tộc khỏi ách đô và bảo hộ của thực dân Pháp, thực hiện âm mưu “nhuộm đỏ” miền Bắc năm 1954 và miền Nam 1975.

Ngô Vương Ngô Quyền và trận đánh đi vào lịch sử trên sông Bạch Đằng

Đọc tiếp “Lịch sử lại tái diễn đối với người dân Việt”

Đăng trong Hàn Giang Trần Lệ Tuyền, Việt Nam nhìn lại

Giành lại Hoàng Sa-Trường sa, không phải bằng cách biểu tình!

Hàn Giang Trần Lệ Tuyền

Lịch sử đã chứng minh, và tiền nhân của chúng ta đã truyền đạt cho hậu thế với những bài học máu xương qua cả ngàn năm Bắc thuộc; lũ giặc Tầu không bao giờ chịu từ bỏ tham vọng làm bá chủ thiên hạ; mà đặc biệt là đối với đất nước Việt Nam. Chúng ta đừng bao giờ quên, mà phải ghi nhớ, ngày xưa, khi dân tộc ta đã từng đau thương qua cả ngàn năm bị giặc Tầu đô hộ, và cũng từng có nhiều lần, qua các triều đại, triều đình của nước Nam vì không muốn đổ máu, nên đã từng phải “ngoại giao” bằng cách từ việc cử sứ thần sang Tầu để “thương thuyết” cho đến phải “triều cống” đủ mọi thứ ngọc, ngà, châu báu… kể cả việc “cống người”; nhưng bọn giặc Tầu vẫn không không bao giờ chịu từ bỏ tham vọng thôn tính nước ta; và lúc nào chúng cũng đều muốn biến nước Việt Nam trở thành một “tiểu quận” của nước Tầu.

Đọc tiếp “Giành lại Hoàng Sa-Trường sa, không phải bằng cách biểu tình!”

Đăng trong Việt Nam nhìn lại

Không thể nào quên được người thương binh VNCH

Mường Giang

Còn nhớ lại những ngày tháng 4 của ba mươi bảy năm về trước (30 tháng 4, 1975), không biết sao mà năm đó trời bỗng đổ mưa thật sớm và lớn hơn bao giờ hết.

Mưa làm ngập những chiếc hố tránh đạn và giao thông hào của những người lính trận, tại các chiến trường máu lệ Phước Long, Phan Rang, Phan Thiết, Long Khánh, Hậu Nghĩa, Long An, Phước Tuy, Biên Hòa và Sài Gòn.

Trong cơn mưa nước mắt năm ấy, có máu, thây người và xác của những cánh hoa học trò, làm nhuộm hồng áo người lính và đồng bào chiến nạn, chạy theo cơn mưa, mịt mù đạn pháo.

Đọc tiếp “Không thể nào quên được người thương binh VNCH”