Thời gian hỡi, ta chán người rồi đấy
Từng phút giây người đốt bỏng lòng ta
Ôi tháng ngày sao cứ dài ra
Đằng đẵng thế ta chịu làm sao nổi!
Ta mong mãi một bình minh dữ dội
Đẩy ngày nay về ác mộng xa xôi
Những nấm mồ giả tạo hóa ra nôi
Sự sống hồi sinh vút dậy!
Thời gian hỡi,
Ta cúi xin người hãy
Rút ngắn tháng ngày để lòng ta thôi bỏng cháy
Để phút giây đừng hỏa táng đời ta
Ta muốn thấy mùa hoa
Ta muốn hái ngàn hoa
Trước lúc cả hoa đón ta về bụi đất
Thời gian hỡi, ta van người nói thật
Ngày bão bùng hoa nở có lâu không?
Đọc tiếp “Thời gian hỡi …”
Chuyên mục: Vườn thơ
“Con người không có đạo đức là một con thú vật hoang dã thả lỏng trên trần gian này.”
“A man without ethics is a wild beast loosed upon this world.”
– Albert Camus –
Hạnh phúc nơi nào ?
Mỗi sáng trên đường đi
Chim đậu trên dây điện
Không lo lắng sầu bi
Nhìn dòng xe phóng qua…
Vội vả!
Chim không tham tích trữ
Không lo nghĩ tương lai
Không hận sầu quá khứ
Chỉ an vui hôm nay.
Hạnh phúc thay!
Người nghèo,tàn tật khổ…
Kẻ giàu sang không vui
Vì lo nghĩ nhiều quá!
Mãi giận hờn chẳng vơi.
Hận đời!
