Đăng trong Vườn thơ

Mắng con

Thái Bá Tân

Mày láo, dám khuyên bố :
Mai không đi biểu tình.
Chuyện ấy có nhà nước,
Không liên quan đến mình.

Mày nói y như đảng.
Không liên quan thế nào?
Nước là của tất cả,
Của mày và của tao.

Biểu tình chống xâm lược,
Chứ có lật ai đâu.
Không lẽ mày không biết
Cái dã tâm thằng Tàu?

Đọc tiếp “Mắng con”

Đăng trong Vườn thơ

Bố sẵn sàng làm quả bom chờ NỔ

Phạm Xuân Trường

… “Có phải bây giờ anh mang đánh đĩ cả lòng tin”
Việt Phương
1.
Bốn nghìn năm bao bài học nhớ đời
Câu chuyện nỏ thần mới nguyên như cũ
Vua cả tin – dân nhầm minh chủ
Nay răng cắn môi, đồng chí hoá kẻ thù
Chó sói đã gửi ba chân vào hang thỏ
Thì chuyện gì sẽ phải xảy ra
Đồng chí ư! Tin đến ngây thơ
Sau nụ hôn má đầy nấm độc
Đã là rắn chẳng con nào không có nọc
Lời nhân sâm gan ruột tẩm nhân ngôn
Khoác áo thầy tu dao giắt sau lưng
Ngực đồng chí ròng ròng máu rỏ
Bốn nghìn năm rồi bốn nghìn năm nữa
Chó sói đội lốt cừu vẫn chó sói, con ơi!
Đọc tiếp “Bố sẵn sàng làm quả bom chờ NỔ”
Đăng trong Bút Xuân Trần Đình Ngọc, Việt Nam nhìn lại, Vườn thơ

Đất nước ăn trộm chó

Lê Quốc Quân

Tôi suy nghĩ nhiều lắm khi đặt cái tít bài này. Vì dán nhãn một đất nước ăn trộm chó thì mình cũng khác nào thằng bắt chó. Nhưng đó là câu nói của thằng em họ tối qua khi nó mất đến con chó thứ 4, Những kẻ lưu manh lạ lùng trong xã hội này ngang nhiên cướp chó ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Bọn cướp dùng dây phanh làm một cái thòng lọng và tung vào cổ chó. Kẻ đằng trước rú ga, con chó chống cự lại đến mức tất cả chân của nó trượt trên đường, bật máu, sau đó nó quỳ xuống, đầu gối lết trên mặt đường đá khô khốc, máu bật ra và nước mắt chảy. Khi lịm đi thì bọn cướp giật lên, ôm ngang người và bỏ chó vào bao tải.

Cậu em nhìn thấy liền lấy xe máy phóng lao theo, rượt theo lên đoạn cánh đồng làng trên, bọn trộm chó dừng xe, rút kiếm ra và vẫy cậu em lại. Thương chó lắm, nhưng nó đành lau nước mắt và quay xe. Nó bảo thương con chó vô cùng, đau buồn đến nỗi nghĩ đến chuyện uống thuốc tự tử hoặc tự mình làm một quả bom nổ tung xác.
Đọc tiếp “Đất nước ăn trộm chó”

Đăng trong Vườn thơ

Một Bài Thơ Không Tựa

chiensivnch2.jpgtự do như muối
hạnh phúc như đường
khi còn đang ăn đủ miếng ngọt miếng ngon
khó thấy giá trị của hạt đường hạt muối.
tôi sống ở Miền Nam
nhìn dòng đời trôi nổi
nở lại tàn
bao nhiêu mùa hoa
hai nền Cộng Hòa
một cuộc chiến tranh dài đẫm máu.

tôi đã dốc lòng chiến đấu
bảo vệ tự do
dưới lá cờ
nền vàng ba sọc đỏ.
Đăng trong Vườn thơ

Cú đạp bốn nghìn năm

Phạm Minh

Gửi người thanh niên yêu nước Nguyễn Chí Đức
Bốn nghìn năm Lạc Long Quân – Âu Cơ dựng nước
Được vua Hùng rèn đúc giang sơn
Lịch sử chống ngoại xâm như sấm rền
vang vọng mãi….
Bạch Đằng Giang máu đỏ vẫn chưa phai

Ngô Quyền – Lý Thường Kiệt – Giặc vỡ mật chạy dài
Trần Hưng Đạo – Lê Lợi – Quang Trung…
Những anh hùng đã đi vào huyền thoại
Để đến hôm nay, ta mới có đất nước này
Với tay không, đi biểu tình ta vì biển đảo
Chống giặc xâm lăng vào lấn đất quê hương

Đọc tiếp “Cú đạp bốn nghìn năm”

Đăng trong Vườn thơ

Đồng Lầy…

Trước sự chán chường tột bực của nhân tâm!
Có những con người giả đui điếc thầm câm
Song rất thính và nhìn xa rất tốt
Đã thấy rõ ngày đồng lầy mai một
Con rắn hồng dù lột xác cũng không
Thoát khỏi lưới Trời lồng lộng mênh mông!
Lẽ cùng thông huyền bí vô cùng
Giờ phút lâm chung quỷ yêu làm sao ngờ nổi!
Rồi đây
Khi đất trời gió nổi
Tàn hung ơi, bão lửa, trốn vào đâu? Bám vào đâu?
Lũ chúng bây dù cho có điên đầu
Lo âu, phòng bi.
Bàn bạc cùng nhau
Chính đám sậy lau
Sẽ thiêu tất lũ bây thành tro xám!
Đọc tiếp “Đồng Lầy…”