Đăng trong Vườn thơ, Địa linh nhân kiệt

Về một bài thơ của cụ Phan Bội Châu tặng ông Ngô Đình Diệm

Trần Đông Phong

Gần đây, một vài vị khán giả của đài truyền hình STBN có liên lạc với người viết để hỏi thăm thêm về một bài thơ của cụ Phan Bội Châu tặng cho ông Ngô Đình Diệm vào năm 1933 mà họ đã nghe được trong một buổi nói chuyện giữa người viết và ký giả Tường Thắng, người phụ trách Chương Trình Lịch Sử Cận Đại trên đài truyền hình STBN, hồi mấy tháng về trước.

Người viết xin mượn bài viết này để trả lời cho câu hỏi đó.

Trong số những nhà cách mạng chống lại thực dân Pháp trong lịch sử Việt Nam thời đầu thế kỷ thứ 20, có hai người cùng họ Phan được toàn dân xem như là hai nhà cách mạng vĩ đại nhất, đó là cụ Phan Sào Nam tức là Phan Bội Châu và cụ Phan Tây Hồ tức là Phan Chu Trinh. Cụ Phan Chu Trinh từ trần tại Sài Gòn vào năm 1926 và Cụ Phan Bội Châu từ trần vào năm 1940, sau hơn 15 năm bị quản thúc tại Bến Ngự, Huế.

Đọc tiếp “Về một bài thơ của cụ Phan Bội Châu tặng ông Ngô Đình Diệm”

Đăng trong Vườn thơ

Bắc đẩu giữa trời quê

Tôi có người em gái đang hát, Những bản hùng ca vọng gió ngàn
Cho dẫu gông cùm và bè lũ ,chẳng thể nào ngăn được tiếng lòng

Em, nữ anh Thư vẫn một mình ,Một mình mang ánh sáng bình minh
Như cây pháo nổ ngày xung trận, Em đã vì ai nhận cực hình

Tôi ở trời tây mãi xót xa, Đau tận niềm đau ở quê nhà
Làm sao chia xẻ cùng em được, máu nhuộm nghìn sau chẳng nhạt nhòa.

Tôi đứng hét vang giữa phố chiều, Phố người lên xuống nắng đìu hiu.
Có kẻ nhỉn tôi như ngờ ngợ, Anh hùng lỡ vận gío nghiêng xiêu

Đọc tiếp “Bắc đẩu giữa trời quê”

Đăng trong Vườn thơ

Những vần thơ chui

Dân Việt Nam ta vốn có hồn thơ lai láng nên ngoài những mẩu chuyện châm biếm đả phá chế độ cộng sản, họ còn sáng tác rất nhiều vần thơ và ca dao nói lên những hoàn cảnh sinh hoạt bi ai cũng như tâm tư uất hận của người dân dưới chế độ bạo tàn. Dĩ nhiên những vần thơ “quốc cấm” này đều khuyết danh, chỉ được lén lút học thuộc lòng rồi thì thầm rỉ tai cho nhau nghe nên được gọi là “thơ chui”. Những vần thơ chui đôi khi dí dỏm khiến người nghe phải tủm tỉm cười thầm hay ôm bụng cười sằng sặc hoặc đôi khi não nùng thống thiết bày tỏ tinh thần chống đối chủ nghĩa cộng sản đem lại đói khát, khổ đau, nhục nhã cho người dân sau ngày chúng cưỡng chiếm Miền Nam.
Đọc tiếp “Những vần thơ chui”

Đăng trong Vườn thơ, X.Y. Thái Dịch Lý Đông A

Xuân tráng sĩ

Tráng sĩ hãy ngâm câu:

“Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
Cổ lai chinh chiến kỳ nhân hồi”.

Cũng bởi vì:

Lòng quyết tử tiến lên đường gió bụi,
Hai bàn tay thề phục lại sơn hà.
Thái Bình Dương lấp lánh san bằng sầu nhục tủi,
Lấy máu đào rửa sạch máu yêu ma.

Thế cho nên:

Tráng sĩ hãy cùng ta tay cầm tay,
Thu Năm Hồ dốc lại một hồ say
Đêm Xuân đầu với rượu nồng pháo nổ
Hãy vui cho đỡ buồn xa đất tổ.

Đọc tiếp “Xuân tráng sĩ”

Đăng trong Lê Chân, Vườn thơ

Hỡi Đồng bào !

Giặc phương Bắc đang tràn vào Tổ Quốc .
Nhục nào hơn là nhục mất giang san .
Ta thề nguyền dù thịt nát xương tan,
Không để giặc nghênh ngang trên đất Việt.

Hỡi đất trời ! Hỡi hồn thiêng đất nước,
Có nghe chăng đây tiếng thét vang trời .
Tiếng thề nguyền dù thân xác tả tơi,
Không để giặc dẫm bừa lên sông núi .

Đọc tiếp “Hỡi Đồng bào !”

Đăng trong Minh Lương Trương Minh Sung, Vườn thơ

Trong mơ thấy Mẹ

Con ngủ mơ gặp mẹ
Mẹ đã về thăm con
Nơi quê người xứ lạ!
Mẹ thương con mõi mòn.

Mẹ khuyên con niệm Phật
Để vơi bớt khổ sầu!
Đừng ham mê vật chất
Con niệm Phật dài lâu.

Phật độ con mạnh khỏe
Tật bệnh được tiêu trừ
Thân tâm thường an lạc
Không buồn khổ ưu tư..!

Đọc tiếp “Trong mơ thấy Mẹ”

Đăng trong Minh Lương Trương Minh Sung, Vườn thơ

Ngũ uẩn giai không

(Cảm tác theo Bát Nhã Tâm Kinh)

1 – Mắt
Mắt nhìn bao trần cảnh
Đang diễn ra mỗi ngày.
Cảnh đẹp tươi ưa thích
Hay đau khổ chia tay!

Mắt ta nhìn không thật
Cảnh giả tạm đổi hoài.
Tâm tư luôn xao động!
Như sóng nước đổi thay.

2 – Tai
Tai nghe tiếng êm dịu
Hay tiếng la điếc tai.
Lời ngọt ngào yêu thích
Tiếng chê trách buồn thay!

Đọc tiếp “Ngũ uẩn giai không”

Đăng trong Nguyễn Công Trứ, Vườn thơ

Ngất ngưởng

Nguyễn Công Trứ

Vũ trụ nội mạc phi phận sự (1)
Ông Hi Văn tài bộ đã vào lòng,
Khi Thủ khoa, khi Tham tán, khi Tổng đốc Đông, (2)
Gồm thao lược (3) đã nên tay ngất ngưởng.
Lúc Bình tây cầm cờ đại tướng (4)
Có khi về Phủ doãn Thừa Thiên.
Đô môn giải tổ chi niên (5)
Đạc (6) ngựa bò vàng đeo ngất ngưởng.
Kìa núi nọ phau phau mây trắng,
Tay kiếm cung mà nên dáng từ bi,
Đọc tiếp “Ngất ngưởng”