Tổ tiên ta không hèn

Người VN xấu xí, người VN hèn hạ bắt nguồn từ đâu?

Người Việt Nam xưa kia không hèn hạ

Tổ tiên hèn? Ta không có ngày nay

Không khuất phục dù Tàu, Nhật hay Tây

Tổ tiên ta đã muôn đời anh dũng

Dòng giống bạn, dòng giống tôi, giống “khủng”

Không trọng tiền tài, mà Nhân Nghĩa đề cao

Bốn ngàn năm ta có triệu anh hào

Vào sinh ra tử, quyết vì dân chiến đấu

Tiếp tục đọc

Khi Tôi Chết

Khi tôi chết, hãy đưa tôi lên núi!
Vùi thật nông một nấm mộ hoang sơ
Ðể mắt tôi hướng về nơi quê cũ
Nơi Tổ Hùng với bà mẹ Âu Cơ!

Khi tôi chết, tôi rong chơi khắp chốn
Hồn tiêu dao bên biển Thái Bình Dương
Tôi sẽ về nơi chôn nhau cắt rốn
Giải đất lành tôi vẫn gọi Quê Hương!

Khi tôi chết, có người thân đưa xác
Cỗ quan tài lặng lẽ giữa trần gian
Ðể tôi mở – Xin đừng ai vuốt mắt
Ðể tôi nhìn cuộc đời đủ gian nan

Tiếp tục đọc

Nắng Quê Hương

Gửi người em sắp rời Sàigòn

Em sang đây mang giùm anh chút nắng!

Nắng Sàigòn – Hà Nội – Nắng quê hương

Nắng ngày xưa em nhặt ở sân trường

Đem hong gió thu vàng hay ép sách.

Em cũng nhớ mang vầng trăng nguyệt bạch

Dải mây hồng uốn éo nét thanh tân

Hái giùm anh vài chục nụ tầm xuân

Làm quà tặng những người thân, bạn hữu.

Ghé bờ hồ ngắt mấy cành dương liễu

thật xanh tươi để anh nhớ hồ Gươm

Tiếp tục đọc

Tổ tiên lẫm liệt sao mà cháu con…

Khốn nạn thay, máy tính gài chất nổ
Chứ bỗng nhiên sao lại nổ tung?
Thức ăn độc hại, nhiễm trùng
Dân Việt khốn khổ sống cùng yêu tinh!
Ở Việt Nam bây giờ mọi thứ
Quá khó khăn, dân nghèo biết làm sao?
Thức ăn độc hại – Cao trào
thuốc tây giả dối, đường nào an ninh?
Bọn trộm cướp hoành hành khắp chốn
Chơi dao găm, lựu đạn, súng tay
Cướp đêm cho đến cướp ngày
Có nơi lại dính một bày công an
Chúng ăn chia cùng quân trộm cướp
Những nhà buôn có máu mặt lo
Đóng tiền hàng tháng, tha cho…
Hay là cướp, giết …muốn lo đường nào?
Nạn hiếp dâm hầu như cơm bữa
Tuổi năm, ba, mười một, mười hai (1)
Tiếp tục đọc

Bút Xuân Trần Đình Ngọc góp ý với ông Nguyễn Đức Bình cựu Trưởng Ban lý luận trung ương đảng cộng sản Việt Nam

Sự kiện: Báo Nhân Dân (Hà Nội) ngày 5-6/9 năm 2007 đăng bài của ông Nguyễn đức Bình: “Tiếp tục một cách kiên định và sáng tạo con đường XHCN”

Little Saigon, CA ngày 15.09.2007

Thưa Ông Nguyễn đức Bình,

1- Tôi không có can đảm đọc hết
Bài lí luận ông viết lăng nhăng
Ông như đang ở Cung trăng
Ngồi mơ tưởng hão chuyện xằng, chuyện điên!

2- Luận lí ấy những phường dua nịnh
để mê hoặc những kẻ như ông
cũng như đảng Cộng, cờ hồng
Sáu hai năm đã phí công, thời giờ!

Tiếp tục đọc

Ăn nghĩa là gì ?

Gs. Bút Xuân Trần Đình Ngọc

Ăn là động tác của người hay động vật đưa một số thức ăn thích hợp vào cơ thể để nuôi các tế bào, duy trì sự sống. Ăn thường đi đôi với uống, danh từ kép: ăn uống, vì uống cũng là hình thức đưa chất lỏng vào để nuôi cơ thể. Y khoa khuyên ta nên ăn uống điều độ, chừng mực để giữ gìn sức khoẻ. Ăn uống vệ sinh, bớt được bệnh tật.

Thường người ta chia ra ba bữa trong ngày: ăn sáng hay còn gọi là ăn điểm tâm, ăn trưa và ăn tối; cũng gọi bữa sáng, bữa trưa và bữa tối.

Ngày ba bữa vỗ bụng rau bình bịch (Nguyễn công Trứ).

Tiếp tục đọc

Đất nước ăn trộm chó

Lê Quốc Quân

Tôi suy nghĩ nhiều lắm khi đặt cái tít bài này. Vì dán nhãn một đất nước ăn trộm chó thì mình cũng khác nào thằng bắt chó. Nhưng đó là câu nói của thằng em họ tối qua khi nó mất đến con chó thứ 4, Những kẻ lưu manh lạ lùng trong xã hội này ngang nhiên cướp chó ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Bọn cướp dùng dây phanh làm một cái thòng lọng và tung vào cổ chó. Kẻ đằng trước rú ga, con chó chống cự lại đến mức tất cả chân của nó trượt trên đường, bật máu, sau đó nó quỳ xuống, đầu gối lết trên mặt đường đá khô khốc, máu bật ra và nước mắt chảy. Khi lịm đi thì bọn cướp giật lên, ôm ngang người và bỏ chó vào bao tải.

Cậu em nhìn thấy liền lấy xe máy phóng lao theo, rượt theo lên đoạn cánh đồng làng trên, bọn trộm chó dừng xe, rút kiếm ra và vẫy cậu em lại. Thương chó lắm, nhưng nó đành lau nước mắt và quay xe. Nó bảo thương con chó vô cùng, đau buồn đến nỗi nghĩ đến chuyện uống thuốc tự tử hoặc tự mình làm một quả bom nổ tung xác.
Tiếp tục đọc

Nước Việt tôi bây giờ như thế đó

Ngót thế kỉ dân Việt Nam đau khổ
Mắt mù lòa và què quặt đôi chân
Óc cùm gông, đất nhét chặt hai tai
Chỉ đôi tay làm ra cho người hưởng!

Cộng trèo đầu, chúng vô cùng sung sướng
Chúng ngang nhiên đạp đổ Chúa, Phật đi
Chúng dựng nên một giai cấp ngu si,
tham, hung ác – Vứt luân thường đạo lý!

Quốc Hại gật, năm trăm tên ngủ kĩ
Sáu hai năm chẳng biết xấu hổ chi
Đảng cử dân bầu những đứa ngu si
Làm tôi mọi cho độc tài toàn trị!

Tiếp tục đọc

Bản cáo trạng đệ nhất tội đồ Quốc tặc hồ chí minh

Tưởng Niệm Ngày Quốc Hận 30-4

Tác giả Bản Cáo trạng này là 99% dân Việt Nam tại Quốc nội và Hải ngoại.

Hỡi giặc Hồ, đói nghèo ngu dốt
Không Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền
Là dòng giống Việt ba Miền
Kể từ mi cướp chính quyền mùa Thu !

Mi tự hào đỉnh cao trí tuệ!
Mi đỉnh cao trí tuệ loài heo
Cướp cơm cu Tí, cu Tèo
Nông dân ăn độn, đói nghèo lầm than !

Mi tự hào đỉnh cao thế giới!
Mi đỉnh cao thế giới loài trâu
Toàn dân khởi nghĩa – Hoạt đầu
Cướp công mi lấy, chém đầu Quốc gia.

Tiếp tục đọc

Cơn ác mộng 30.04

Mất Nước! Trời ơi!

1- Chị Jên, tôi nhớ chị nhiều (1)

Nhớ câu tuyên bố mĩ miều năm xưa

Nhớ áo tứ thân mặc rất bó

Nhớ quần dài chấm gót rất sang

Chị ngồi chị phán oang oang

Rằng rồi phải lậy mới (được) làm công dân (!)

2- Làm công dân Việt Nam xã nghĩa

Với chị thì… đã thấy thiên đàng

Ngồi ghế cao xạ đoàng đoàng

Bắn lên giết chết anh chàng phi công!

Tiếp tục đọc