Hé lộ thiên cơ

LeHoanTham lam giặc Bắc bao lần
Nhưng “mưu nhân” khó thắng phần “định thiên” (1)

Bởi ‘địa linh’ (2), phải triền miên
Hết Bắc xâm lấn, tiếp liền Tây sang
Có điêu đứng, có cơ hàn
Anh hùng phải gánh gian nan mới hùng! (3)

Không hiểu, tưởng nói lung tung
Tiên tri cứ ngỡ chuyện khùng, chuyện điên!
Đâu cần là bậc thánh hiền
Chỉ cần thông Dịch, thông liền sự thôi (4)!

Học Việt Dịch lần hồi sẽ rõ
Bọn Tàu phù chẳng có ra chi:
Hễ Tây đến, Tàu phải đi
Nằm trong qui luật MỘC thì bị KIM…
Qui luật nầy là “Kim khắc Mộc”
(Trên bàn thờ Đông sắp bình hoa (5)
Phương Tây thuộc buổi chiều tà
Cỗ quả được sắp (6) chưng ra luật nầy!)

Tiếp tục đọc

Nội tình đất nước

Hanoi-Getty-AgenceFrancePresseNguyễn Việt Nho

Ngày xưa lựu đạn em gài
Ngày nay lên net chuyển vài lời ca
Thông báo nhau chuyện nước nhà:
Nam Quan, Bản Dốc, Hoàng Sa chẳng còn…

À ơi! Con ngủ đi con!
Để mẹ lên net mẹ còn “xen meo” (send mail):
Đảng ta bán đất, bán đèo
Nên chừ, ngày một, nước teo dần dần …

Họa mất nước đã đến gần
Đồng bào, đồng bọc gấp cần nhận ra
Hoàng Sa ơi ! Hởi Hoàng Sa!
Lâm Đồng, Hà Tỉnh… rồi ra, thế nào ?
Tỉnh gấp đi hởi đồng bào
Bây chừ Hán đã tràn vào khắp nơi!

Tiếp tục đọc

Đâu là mẫu người của văn hóa Việt?

Hợp mặt văn hóa kỳ 4 ‘PHONG CHÂU MỞ HỘI TIÊN RỒNG’ do nhóm Vietology của GS Trương Bổn Tài tổ chức tại San Jose, GS Lưu Văn Vịnh có đưa ra tiêu chuẩn HIỀN LÀNH làm đại diện cho mẫu người của Văn Hóa Việt và lấy Trạng Trình Nguyễn Bính Khiêm làm người tiêu biểu. Theo tôi, nói thế chưa được chính xác, giờ muốn thưa lại cùng GS các điểm sau đây:

1. Về Văn Hóa Việt Với Con Lý Số Chỉ Ra Mẫu Người Văn Hóa:

Điều đặc biệt hơn mọi nền văn hóa của nhân loại, Văn Hóa Việt có hai nhánh văn hóa: VĂN HÓA HỮU NGÔN (VHHN) và VĂN HÓA VÔ NGÔN (VHVN)

@ Văn Hóa Hữu Ngôn: dùng lời nói và chữ viết để diễn ý. Đây là thể loại văn hóa thông dụng cho cả Đông Tây, xưa và nay. Cái đáng nói của văn hóa nầy là nó được xây dựng trên ý niệm của con người đặt lên trên sự vật: “Người là thước đo mọi sự” Protagoras.

Tiếp tục đọc

Quốc kỳ và ảnh hưởng của nó qua các thời, dưới lăng kính dịch lý

TĐ Nguyễn Việt Nho

Cờ của một nước (quốc kỳ), là biểu tượng thiêng liêng của một quốc gia: Ở nước ta, dưới thời phong kiến, cờ mang tính biểu trưng cho một triều đại hơn là của cả dân tộc (trừ hai triều đại của Hai Vua Bà và của một ít tri ều n ữa, sẽ nói sau). Ở các thời Đinh, Lê, Lý, Trần…, cờ chỉ là tấm vải màu vàng trên đó có thêu tên của triều đại đang cai trị. Nhưng dầu gì (là biểu trưng cho một triều đại hay là biểu tượng thiêng liêng của một dân tộc), xuyên qua cấu trúc (màu sắc, hình tượng, ý tượng của cờ) nó cũng sẽ mang lấy bên trong nó những ẩn ý có thể nói lên tính chất của triều đại hay vận mạng của cả dân tộc, trong thời kỳ ngọn cờ của thời kỳ đó biểu trưng. Bởi, theo Dịch lý thì thần và vật, ý nghĩa và biểu tượng không thể tách rời: trong cái nầy vốn hàm chứa cái kia: thần nương vào vật mà thể hiện, vật hàm chứa sẵn trong nó cái thần… Điều nầy được phát biểu theo kiểu tân toán học (Modern algebra) là: Con phức số (complex number: thần-vật) gồm hai phần: thực số (real part, real number) và ảo số (imaginary part, imaginary number). Trong lý sự đó, ở phần dưới, tôi sẽ dùng “bói toán” (trong nghĩa tính toán hay chiêm nghiệm các con lý số hay dịch số), để chỉ ra ý nghĩa đích thực tinh thần (hay thần) của cờ (vật), qua các thời đại từ triều Hai Bà Trưng đến nay:

Tiếp tục đọc

Việt Dịch áp dụng vào Tôn Giáo – Khả năng hóa giải mâu thuẫn và hòa đồng Tôn Giáo của Việt Giáo hay Lương Giáo

Chương trình hội luận “Văn hóa Tiên Rồng – Minh Triết Việt”

Diễn giả: Mr. Nguyễn Việt Nho

Chủ đề: Việt Dịch áp dụng vào Tôn Giáo – Khả năng hóa giải mâu thuẫn và hòa đồng Tôn Giáo của Việt Giáo hay Lương Giáo

Thuyết trình ngày 06.07.2012

Lắng nghe phần Audio: