Đăng trong Hán tặc trung cộng, Phạm Trần, Tội ác cộng sản

Nhớ ơn kẻ xâm lược

Không nước nào trên thế giới có chuyện nhân dân một nước bị xâm lăng lại có lãnh đạo kêu gọi nhớ ơn kẻ xâm lược như ở Việt Nam vào thời Trung Cộng sắp dậy cho Việt Nam một bài học nữa.

Chuyện thứ nhất xẩy ra vào ngày 10-07-2012 tại “Đại hội đại biểu tòan quốc Hội hữu nghị Việt Nam – Trung Quốc nhiệm kỳ V (2012-2017)”.

Tại đây, Nguyễn Thiện Nhân, Phó thủ tướng, Chủ tịch Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt-Trung nói rằng: “Tình hữu nghị truyền thống lâu đời giữa nhân dân hai nước Việt Nam và Trung Quốc là tài sản quý báu của nhân dân hai nước”.

Nhân còn khẳng định “hai nước đã xây dựng quan hệ hợp tác đối tác chiến lược toàn diện theo phương châm 16 chữ và tinh thần 4 tốt”, và “mong muốn, trong nhiệm kỳ tới, Hội hữu nghị Việt Nam – Trung Quốc sẽ quán triệt phương châm quan trọng này trong các hoạt động cụ thể của mình để góp phần củng cố và thúc đẩy mối quan hệ hữu nghị giữa nhân dân hai nước.”

Đọc tiếp “Nhớ ơn kẻ xâm lược”

Đăng trong Tội ác cộng sản, Đặng Chí Hùng

Những sự thật không thể chối bỏ (XIII) – Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn!

Đặng Chí Hùng (Danlambao)

Bài viết này tôi xin mượn lời của Cụ Nguyễn Trãi trong tác phẩm “Bình Ngô Đại Cáo” để làm tựa đề cho nội dung đề cập. Đó chính là tội ác chiến tranh của ông Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt Nam. Trong khuôn khổ những bài viết trước đây của tôi, tôi đã trình bày các luận điểm xung quanh việc lừa dối dân tộc để tuyên truyền chủ nghĩa cộng sản tại Việt Nam, bán biển đảo, đất đai để lấy vũ khí nhằm gây chiến tranh ý thức hệ và âm mưu triệt tiêu nội lực dân tộc của ông Hồ. Để thấy rõ hơn tội ác chiến tranh của đảng cộng sản và đứng đầu là ông Hồ, chúng ta cùng đến với bài này.

Đọc tiếp “Những sự thật không thể chối bỏ (XIII) – Nướng dân đen trên ngọn lửa hung tàn!”

Đăng trong Bút Xuân Trần Đình Ngọc, Việt Nam nhìn lại, Vườn thơ

Đất nước ăn trộm chó

Lê Quốc Quân

Tôi suy nghĩ nhiều lắm khi đặt cái tít bài này. Vì dán nhãn một đất nước ăn trộm chó thì mình cũng khác nào thằng bắt chó. Nhưng đó là câu nói của thằng em họ tối qua khi nó mất đến con chó thứ 4, Những kẻ lưu manh lạ lùng trong xã hội này ngang nhiên cướp chó ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Bọn cướp dùng dây phanh làm một cái thòng lọng và tung vào cổ chó. Kẻ đằng trước rú ga, con chó chống cự lại đến mức tất cả chân của nó trượt trên đường, bật máu, sau đó nó quỳ xuống, đầu gối lết trên mặt đường đá khô khốc, máu bật ra và nước mắt chảy. Khi lịm đi thì bọn cướp giật lên, ôm ngang người và bỏ chó vào bao tải.

Cậu em nhìn thấy liền lấy xe máy phóng lao theo, rượt theo lên đoạn cánh đồng làng trên, bọn trộm chó dừng xe, rút kiếm ra và vẫy cậu em lại. Thương chó lắm, nhưng nó đành lau nước mắt và quay xe. Nó bảo thương con chó vô cùng, đau buồn đến nỗi nghĩ đến chuyện uống thuốc tự tử hoặc tự mình làm một quả bom nổ tung xác.
Đọc tiếp “Đất nước ăn trộm chó”

Đăng trong Bán nguyệt san Tự do Ngôn luận

Bẻ gãy vòng kim cô 16 chữ !!!

Xã luận bán nguyệt san Tự do Ngôn luận số 152 (01.08.2012)

Kinh nhật tụng của tập đoàn chóp bu Ba Đình từ mấy chục năm nay chính là phương châm 16 chữ vàng “Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai” mà chính lãnh đạo đảng CS Trung Quốc (tổng bí thư Giang Trạch Dân) đưa ra và lãnh đạo đảng CS Việt Nam (tổng bí thư Lê Khả Phiêu) đón nhận đầu năm 1999. Phương châm này “xác định tư tưởng chỉ đạo và khung tổng thể phát triển quan hệ hai nước Việt–Trung trong thế kỷ 21, đánh dấu quan hệ TrungViệt đã bước vào giai đoạn phát triển mới được lãnh đạo cấp cao hai Đảng, hai Nhà nước xác định trong Tuyên bố chung từ tháng 2-1999”. Đây là kết quả (đúng ra là hậu quả) của việc đầy tớ Hà Nội tái khấu đầu bái phục tôn chủ Bắc Kinh tại Hội nghị Thành Đô ngày 4-9-1990. Phương châm đó chính là chiếc vòng kim cô mà Đường Tăng Tàu cộng áp lên đầu Tôn Ngộ Không Việt cộng để khống chế y cho tới hôm nay.
Đọc tiếp “Bẻ gãy vòng kim cô 16 chữ !!!”

Đăng trong Tội ác cộng sản, Đặng Chí Hùng

Những sự thật không thể chối bỏ (XII) – Sự ngụy tạo về “Mùa Thu Độc Lập”

Đặng Chí Hùng (Danlambao)

Đảng cộng sản và ông Hồ Chí Minh đã nắm quyền cai trị bằng dấu mốc “cướp chính quyền” và sau đó đã duy trì quyền lực bằng mọi thủ đoạn mị dân. Cho đến nay, nhờ vào đội ngũ bồi bút mang hàm giáo sư sử học, tiến sỹ nghiên cứu của đảng, họ đã nhào nặn nên một cuộc Cách Mạng Mùa Thu hoàn toàn giả tạo. Chính việc này đã làm cho không biết bao nhiêu thế hệ người Việt bị rơi vào một cái bẫy: “Đảng cộng sản, Hồ Chí Minh dù có sai lầm cũng có công kháng Pháp, giải phóng dân tộc”. Nhưng sự thật có phải như vậy không?

Đọc tiếp “Những sự thật không thể chối bỏ (XII) – Sự ngụy tạo về “Mùa Thu Độc Lập””

Đăng trong Ngô Nhân Dụng, Việt Nam nhìn lại

Nhưng chống Trung Quốc bằng cách nào?

Câu tựa đề trên đây là ý kiến của một vị độc giả sau khi đọc bài trước trên mục này: “Ai cũng biết Việt Nam đang bị Trung Quốc làm nhục, nhưng chống Trung Quốc bằng cách nào?”
Ðó cũng là ý kiến của Thái Úy Trần Nhật Hiệu, vào thế kỷ 13.
Năm 1257 Hốt Tất Liệt, sau khi xóa tan nước Ðại Lý, sai quân tấn công nước ta vì vua nhà Trần không chịu qua Vân Nam khấu đầu quy phục. Ðạo quân Mông Cổ phá đổ hàng phòng thủ đầu tiên do Trần Quốc Tuấn chỉ huy; rồi đánh bại đạo quân chính do Trần Thái Tông trực tiếp lãnh đạo; tiến tới chiếm thành Thăng Long, “cướp phá, giết tất cả nam phụ lão ấu ở trong thành,” như Trần Trọng Kim ghi trong Việt Nam Sử Lược. Triều đình chạy về Hưng Yên, Thái Tông hỏi ý kiến mọi người. Thái Úy Trần Nhật Hiệu cầm sào viết xuống nước hai chữ: Nhập Tống (xin vào nước Tống). Lúc đó Tống còn là tên gọi cả nước Trung Hoa; mặc dù vua quan nhà Tống chỉ còn làm chủ một mẩu đất ở vùng Quảng Ðông, hai năm sau mới bị quân Mông Cổ tiêu diệt. Nếu theo lời khuyên của Thái Úy Trần Nhật Hiệu thì vua nhà Trần đã xin hàng. Nhưng Thái sư Trần Thủ Ðộ có ý kiến khác: “Ðầu tôi chưa rơi xuống đất thì xin bệ hạ đừng lo.” Cuối cùng nước Việt Nam không bị nhục.
Đọc tiếp “Nhưng chống Trung Quốc bằng cách nào?”

Đăng trong AUDIO, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Tiêu Sơn – Triều đại nhà hậu Lý

Chương trình hội luận “Việt Nam một thuở – Giòng sử Việt”

Diễn giả: Dr. Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Chủ đề: Anh hùng Tiêu Sơn – Triều đại nhà hậu Lý

Thuyết trình ngày 29.07.2012

Lắng nghe phần Audio:

Đăng trong Nguyễn Việt Nho, Văn hóa - Nghệ thuật

Đâu là mẫu người của văn hóa Việt?

Hợp mặt văn hóa kỳ 4 ‘PHONG CHÂU MỞ HỘI TIÊN RỒNG’ do nhóm Vietology của GS Trương Bổn Tài tổ chức tại San Jose, GS Lưu Văn Vịnh có đưa ra tiêu chuẩn HIỀN LÀNH làm đại diện cho mẫu người của Văn Hóa Việt và lấy Trạng Trình Nguyễn Bính Khiêm làm người tiêu biểu. Theo tôi, nói thế chưa được chính xác, giờ muốn thưa lại cùng GS các điểm sau đây:

1. Về Văn Hóa Việt Với Con Lý Số Chỉ Ra Mẫu Người Văn Hóa:

Điều đặc biệt hơn mọi nền văn hóa của nhân loại, Văn Hóa Việt có hai nhánh văn hóa: VĂN HÓA HỮU NGÔN (VHHN) và VĂN HÓA VÔ NGÔN (VHVN)

@ Văn Hóa Hữu Ngôn: dùng lời nói và chữ viết để diễn ý. Đây là thể loại văn hóa thông dụng cho cả Đông Tây, xưa và nay. Cái đáng nói của văn hóa nầy là nó được xây dựng trên ý niệm của con người đặt lên trên sự vật: “Người là thước đo mọi sự” Protagoras.

Đọc tiếp “Đâu là mẫu người của văn hóa Việt?”

Đăng trong Nguồn gốc và văn minh Bách Việt, Nguyễn Việt Nho

Quốc kỳ và ảnh hưởng của nó qua các thời, dưới lăng kính dịch lý

TĐ Nguyễn Việt Nho

Cờ của một nước (quốc kỳ), là biểu tượng thiêng liêng của một quốc gia: Ở nước ta, dưới thời phong kiến, cờ mang tính biểu trưng cho một triều đại hơn là của cả dân tộc (trừ hai triều đại của Hai Vua Bà và của một ít tri ều n ữa, sẽ nói sau). Ở các thời Đinh, Lê, Lý, Trần…, cờ chỉ là tấm vải màu vàng trên đó có thêu tên của triều đại đang cai trị. Nhưng dầu gì (là biểu trưng cho một triều đại hay là biểu tượng thiêng liêng của một dân tộc), xuyên qua cấu trúc (màu sắc, hình tượng, ý tượng của cờ) nó cũng sẽ mang lấy bên trong nó những ẩn ý có thể nói lên tính chất của triều đại hay vận mạng của cả dân tộc, trong thời kỳ ngọn cờ của thời kỳ đó biểu trưng. Bởi, theo Dịch lý thì thần và vật, ý nghĩa và biểu tượng không thể tách rời: trong cái nầy vốn hàm chứa cái kia: thần nương vào vật mà thể hiện, vật hàm chứa sẵn trong nó cái thần… Điều nầy được phát biểu theo kiểu tân toán học (Modern algebra) là: Con phức số (complex number: thần-vật) gồm hai phần: thực số (real part, real number) và ảo số (imaginary part, imaginary number). Trong lý sự đó, ở phần dưới, tôi sẽ dùng “bói toán” (trong nghĩa tính toán hay chiêm nghiệm các con lý số hay dịch số), để chỉ ra ý nghĩa đích thực tinh thần (hay thần) của cờ (vật), qua các thời đại từ triều Hai Bà Trưng đến nay:

Đọc tiếp “Quốc kỳ và ảnh hưởng của nó qua các thời, dưới lăng kính dịch lý”

Đăng trong Chính trị, Nguyễn Quang Duy, Nhìn ra Thế giới

Học được gì qua Hội Nghị ASEAN Pnonh Penh 2012 ?

Nguyễn Quang Duy

Trong Bang Giao Quốc Tế, chính trị đồng nghĩa với sức mạnh và lợi ích quốc gia. Sức mạnh một quốc gia là điểm hội tụ của văn hóa, kinh tế, chính trị, quân sự, tài nguyên, địa thế, y tế, nhân tài, trí tuệ, uy tín, tài lãnh đạo … và trên hết là sự đồng thuận dân tộc. Ngọai giao giữa các nước là phương tiện để thực hiện tối đa lợi ích quốc gia.
Các nước thường liên kết với nhau thành một Khối, hay liên minh, hay đồng minh gia tăng sức mạnh. Bằng ngọai giao các nước thu xếp các bất đồng nội bộ để đi đến quyết định chung có lợi nhất cho từng quốc gia. Khối ASEAN được thành lập 45 năm về trước không ngòai mục đích nêu trên.
Đọc tiếp “Học được gì qua Hội Nghị ASEAN Pnonh Penh 2012 ?”