Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 32

HỒI THỨ BA MƯƠI HAI

Côi-Sơn đại hiệp

Từ Trường-yên đến Thiên-trường không xa. Con đường này Thanh-Mai đã đi nhiều lần. Nàng thuộc làu tên từng thôn, rừng xóm sắp đi qua. Mỗi thôn, mỗi xóm đều có di tích, nàng thuật truyện cho mọi người nghe. Khi thấy xa xa một xóm làng, với nhiều ngôi nhà ngói đỏ, nổi bật lên trên những tùm cây xanh ngắt, nàng chỉ tay hỏi Mỹ-Linh:
_ Chúng ta sắp qua địa phận xã Thanh-liêm. Trong xã có một di tích thời Lĩnh-nam. Đố Mỹ-Linh biết di tích đó là di tích gì ?
Mỹ-Linh lắc đầu:
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 32”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 33

HỒI THỨ BA MƯƠI BA.

Xuân-đài di sự

Thuyền đã ghé bờ. Tự-An đứng dậy nói với Đỗ Lệ-Thanh:
__ Đỗ phu nhân. Tôi hứa sẽ chủ trì công đạo vụ tên Nguyên-Hạnh hại phu nhân. Tuy nhiên tôi sợ mình chưa ra tay, phái Tiêu-sơn đã thanh lý môn hộ. Y giam cầm hai vị Bố-Đại và Sùng-Phạm, cùng làm ô uế cửa Phật, tội đâu có nhỏ? Vả lại y không còn là tội nhân của phu nhân và của phái Tiêu-sơn. Mà còn của triều đình. Vịệc trừ khử y thực không khó. Chúng ta đây có Thiệu-Thái dư sức thắng y. Dù sao tôi cũng đã hứa với phu nhân. Tôi sẽ chủ trì công đạo vụ này.
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 33”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 34

HỒI THỨ BA MƯƠI TƯ.

Bố-Cái đại vương

Ăn xong Lý Long đọc tiếp khẩu quyết luyện Vô-ngã-tướng thiền-công cho Tự-Mai, rồi hai anh em ngồi lụyện. Chàng nói:
__ Sư phụ anh thường nói, nhà Phật có bốn loại Thiền-công. Bốn loại này thu góp trong kinh Kim-cương, Lăng-gìa, Tượng-đầu. Bốn loại mang tên như sau:
— Vô-ngã-tướng.
__ Vô-nhân-tướng.
__ Vô-chúng-sinh-tướng.
__ Vô-thọ-giả-tướng.
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 34”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 35

HỒI THỨ BA MƯƠI LĂM

Môn phái Đông-a

Nghe Tự-Mai kể truyện, Thanh-Mai bàn:
— Khắp vùng này ai cũng than thở cho bà Phượng-Ánh, hồng nhan, bạc phận.
Tự-Mai muốn thử mấy bà chị. Nó hỏi:
— Nếu các chị là bà Phượng-Ánh, các chị sẽ xử sự ra sao?
Mỹ-Linh đáp ngay:
— Vợ chồng có hai vấn đề. Một là duyên, hai là nợ. Duyên-nợ không phải kiếp này, mà do muôn vàn kiếp trước đưa đến. Khi nghiệp diễn ra, mình tránh né, chống đỡ, khó mà thành. Mà tránh kiếp này, kiếp sau nó lại đến. Chi bằng chịu vậy.
Tự-Mai biết bà chị mình thâm nhiễm Phật pháp. Nó hỏi thêm:
— Không lẽ bà Phượng-Ánh xinh đẹp, đoan trang, mà suốt đời cứ phải chịu cái ách của tên khùng khùng, điên điên, ngu ngu, dại dại mãi sao? Sống bên cạnh một tên kinh tởm như vậy không thành điên, cũng thành khùng!
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 35”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 36

HỒI THỨ BA MƯƠI SÁU

Tam-công Đại-lý

Bảo-Hòa thấy bản lĩnh hai người thì kinh hãi:
— Mình những tưởng học được thần công thời Lĩnh-nam cùng Phục-ngưu thần chưởng thành vô địch. Không ngờ còn thua xa Thiên-trường ngũ kiệt. Thiên-trường ngũ kiệt bản lĩnh nổi tiếng ngang với Đại-Việt ngũ long thực không sai. Còn người bịt mặt là ai, mà ta thấy võ công không giống môn phái nào của Việt của Hoa cả? Tại sao y lại tấn công Đỗ Lệ-Thanh? Nhìn lưng người này, ta thấy hơi quen. Không biết gốc tích y ra sao?

Chợt người đó lui lại, phóng chiêu chưởng cực kỳ hùng mạnh vào người Phạm Hào. Phạm Hào nhảy vọt lên cao, trả bằng chiêu Đông-hải lưu phong. Chiêu này là một trong ba mươi sáu chiêu trấn môn của phái Đông-a. Bình một tiếng, người kia lui liền ba bước, mặt y nhăn nhó, tỏ vẻ đau đớn.
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 36”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 37

HỒI THỨ BA MƯƠI BẨY

Tiếng hát họ Đào

Thanh-Mai cười nhạt:
— Ta biết tên thực của mi là Đặng Trường. Mi vốn người họ Trần nhà ta, gốc gác sinh trong trang Thiên-trường này. Lúc mi ra đời đúng lúc loạn Thập-nhị sứ quân. Mi vốn có nhiệt tâm với Đại-việt, lớn lên mi lập chí cứu nước, theo Nhật-Hồ lão nhân, đem Hồng-thiết giáo truyền vào Đại-việt.
Lão Việt nghe Thanh-Mai nói, y kinh hoảng:
— Có lẽ con nha đầu nói thực, chứ không sai. Nhưng tại sao bố nó biết ta ẩn thân ở đây, mà không đề phòng gì cả?
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 37”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 38

Năm cửa chỉ còn lầu cửa Bắc

Lầu cửa Bắc thành Thăng-long còn sót lại tại Hà-nội (Hình chụp tháng 8-2001)

Thành Thăng-long do vua Lý Thái-tổ xây hồi 1010, sau nhiều lần tu bổ, vẫn tồn tại. Khi vua Gia-Long lên ngôi (1802) truyền phá đi, xây lại nhỏ hơn Phú-xuân (Huế). Bởi vậy cụ Nguyễn Du từ Huế đi sứ qua Hà-nội có làm bài Thăng-long thành hoài cổ, có câu:

Tản-lĩnh, Lô-giang tuế tuế đồng,
Bạch đầu do đắc kiến Thăng-long.
Thiên-niên cự thất thành quan đạo,
Nhất phiến tân thành một cố cung.

Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 38”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 39

HỒI THỨ BA MƯƠI CHÍN

Anh hùng Đại-lý

Dực-thánh vương quát:
— Ngừng tay.
Người trên thuyền đang đánh nhau hỗn loạn, bỗng ngừng lại, rồi cùng nhảy lui. Bọn Tống trở về thuyền của Dực-thánh vương. Dực-thánh vương hướng sang thuyền Trần Kiệt hỏi:
— Cao nhân nào, xin cho biết cao danh qúi tính.
Thanh-Mai giả tiếng đàn ông nói:
— Chúng tôi là thuyền buôn qua đây. Không biềt phạm tội gì mà các vị dùng tên định giết chết? Các vị là ai? Mà không coi luật pháp đức Đại-việt hoàng đế ra gì vậy?
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 39”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 40

HỒI THỨ BỐN MƯƠI

Nhất thi khẳng khái anh hùng lệ,
Bách chiến, quan hà cố quốc tâm.

(Câu đối ở đền thờ Đào Hiển-Hiệu, Quý-Minh, Phương-Dung).
Nghiã là: Một bài thơ khẳng khái, anh hùng rơi lệ. Trăm trận đánh, lòng luôn nghĩ đến cố quốc.

Khai-quốc vương đãi tiệc anh em Phạm Hào xong. Hai vị thượng khách được mời đến cư ngụ trong điện Nghinh-tân, là nơi hoàng đế dành tiếp sứ thần ngoại quốc. Thời bấy giờ ngoài sứ nhà Tống còn có sứ của Đại-lý, Chiêm-thành, Chân-lạp, Lão-qua, Xiêm-la thường vãng lai Thăng-long. Tất cả đều cư ngụ trong điện Nghinh-tân. Còn Thanh-Mai, Tự-Mai, Tôn Đản là anh em kết nghĩa với Lý Long, đều ở trong phủ Khai-quốc vương.
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 40”

Đăng trong Bút Xuân Trần Đình Ngọc, Vườn thơ

Nhục mất Nước

Không nhục nào bằng cái nhục mất nước
Không hận nào bằng căm hận nô vong
Thân phận nô đau xót tự trong lòng
Còn sống đấy nhưng khác nào chết đấy!

Bọn Tàu ô quậy cho thành nát bấy
Diệt những người yêu nước biết thương dân
Chính sách chung là chúng để cho đần
Cho ngu dốt, người Việt thành mê muội

Đọc tiếp “Nhục mất Nước”