Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 121

HỒI THỨ MỘT TRĂM HAI MƯƠI MỐT

Tru diệt ma vương quỷ dữ

Thuận-Thiên hoàng-đế chỉ nói được mấy câu rồi thiếp đi. Bên ngoài, tiếng quân reo, tiếng trống thúc vọng vào. Một thị vệ báo:
_ Thưa vương gia, quân của các vương cùng tấn công vào thành. Quân thủ ít quá, e giữ không nổi.
Khai-Quốc vương cầm bút viết lệnh, rồi đưa cho Thiệu-Thái sai chim ưng mang đi. Bấy giờ vương mới chú ý nhìn phụ-hoàng đang thiêm thiếp giấc nồng. Vương hỏi Hoàng-Giang cư sĩ:
_ Cư-sĩ điều trị cho phụ-hoàng, có thấy triệu chứng gì lạ không?
_ Khải vương gia thần thấy có rất nhiều biến chứng, mà cho đến hôm nay, thần giải đoán không nổi. Giá có sư phụ tại đây thì người có thể tìm ra.
_ Xin cư-sĩ giải rõ hơn.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 121”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 122

HỒI THỨ MỘT TRĂM HAI MƯƠI HAI

Lấy chết chuộc tội

Đạo quân Quảng-vũ nghe lệnh chúa tướng cùng dương cung bắn lên mặt thành. Khai-Quốc vương quơ tay một cái, vương đã bắt được năm mũi tên. Vương vận sức phóng về phía Nguyên-Hạnh. Kình lực mũi tên xé gió bay tới. Nguyên-Hạnh rút kiếm gạt. Nhưng y gạt hụt, vì cả năm mũi tên đến trước ngựa y khoảng một trượng thì rơi xuống. Vương nói lớn:
_ Tứ đệ! Hồ quân hầu! Nguyễn đô thống! Ta lấy đức từ bi hỷ xả trị người. Ta hẹn cho các người phải giải tán, quân đâu về đó. Ta sẽ tâu phụ-hoàng ân xá cho các người. Bằng các người còn u mê, thì các người phải lĩnh quả của chính nhân người gieo.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 122”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 123

HỒI THỨ MỘT TRĂM HAI MƯƠI BA

Ưng-sơn song hiệp

Tôn Mạnh bàn:
_ Hay ta dùng lối bao vây, lâu ngày chúng hết lương, ắt phải đầu hàng.
Lê Văn lắc đầu:
_ Không ổn rồi. Khi ta bao vây, lương hết, e chúng lấy lương của dân ăn, như vậy dân chết đói trước. Khi chúng thực sự hết lương đầu hàng thì không còn người dân nào nữa.
Hà Thiện-Lãm hỏi Đào Hiển:
_ Đào huynh! Huynh có biết nhà nào của dân, nhà nào của bọn Hồng-thiết giáo không?
Đào Hiển chỉ lên bản đồ:
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 123”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 124

HỒI THỨ MỘT TRĂM HAI MƯƠI BỐN

Thượng bất chính, hạ tắc loạn

Tiếng chim rừng hót líu lo làm Lê Văn tỉnh giấc trước. Chàng ngồi ngắm muôn hoa Xuân nở rực rỡ, hương đưa ngào ngạt, trong lòng dạt dào nguồn vui. Nhìn sang phía Mỹ-Linh ngủ, thì ba chị em nàng đã tắm rửa, thay y phục từ lâu. Chàng gọi Thiện-Lãm, Lý Nhân-Nghĩa ra chỗ khuất thuật lại hành động đêm qua của Hồng-Phúc. Lý Nhân-Nghĩa thở dài:
_ Việc của quận chúa Hồng-Phúc, tiểu tướng với Hà châu trưởng muôn nghìn lần không dám xen vào. Duy thiếu hiệp là người có thể bàn với công chúa xem phải đối phó ra sao. Tiểu tướng nghĩ: Có lẽ công chúa Bình-Dương cũng không dám động đến quận chúa Hồng-Phúc đâu. Vậy lát nữa Hà châu trưởng cho đánh trống họp chư tướng ở chỗ xa nơi quận chúa chôn hộp, rồi thiếu hiệp nhìn xem quận chúa viết gì trên thân cây. Sau đó thiếu hiệp nên khẩn khải với Khai-Quốc vương thì hơn.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 124”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 125

HỒI THỨ MỘT TRĂM HAI MƯƠI LĂM

Nam-thiên đệ nhất mỹ nam tử.

Khai-Quốc vương nói với chư tướng:
_ Hôm trước cô gia được tin Đinh phi, Hồng-Phúc tạo phản, cô gia nghĩ rằng trong quân không chỉ có một mình Hồng-Phúc, nên cô gia họp chư tướng, rồi trình bầy một kế sách diệt giặc rất tỷ mỉ. Kế hoạch đó giờ này đã nằm trong tay Vũ Nhất-Trụ. Trụ tin rằng cô gia chưa dám giải vây Trường-yên, nên y chuẩn bị đêm nay ra tay đánh ta trước. Y định rằng, một đạo quân hai vạn người, thình lình cướp trại ta. Y hy vọng diệt hai nghìn quân Thượng-oai, Phong-châu cùng bốn đạo Lạc-long giáo Nghệ-an, Cửu-chân, Trường-yên, Thiên-trường chớp nhoáng. Trong khi đó, chủ lực chính y tấn công vào thành.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 125”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 126

HỒI THỨ MỘT TRĂM HAI MƯƠI SÁU

Anh em như thể chân tay

Trời chập choạng tối, cửa thành phía Tây hé mở, ba bóng người xẹt ra ngoài nhanh như tia chớp, nên dù đội quân Hồng-thiết giáo vây phía ngoài cách đó không xa, mà không ai thấy. Ba bóng đó núp vào một bụi cây quan sát địa thế, nghe ngóng. Chợt họ nhìn về góc phải có ánh lửa bùi nhùi đỏ chuyển qua, chuyển lại. Họ lao về phía đó. Tới nơi, đã có mười người chờ họ.
Mười ba người không nói, không rằng cùng tiến về một căn lều. Vào trong lều rồi, họ đóng cửa lại. Dưới ánh sáng lờ mờ của mấy ngọn bạch lạp, chín người cúi gập xuống hành lễ với ba bóng đen:
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 126”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 127

HỒI THỨ MỘT TRĂM HAI MƯƠI BẨY

Phúc họa khó lường

Quận chúa Kim-Thành chắp tay hướng Vũ-Đức vương:
_ Có phải chú tư định mời chú hai ra ngoài thành tương kiến là hư kế của Nhật-Hồ lão nhân, với mục đích điệu hổ ly sơn không? Hồi chiều chú tư mới họp với Nhật-Hồ cùng chư tướng đã chuẩn bị kế hoạch rằng khi chú hai ra ngoài thành, thì trong thành chú với bọn Nhất-Trụ điều khiển bọn cao thủ Hồng-thiết giáo thình lình đốt phá, rồi mở cửa Tây cho giặc vào. Thế là chú hai tiến ra thì bị vây, lui về không có chỗ. Bấy giờ lão mới dùng tiễn thủ giết chú hai…
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 127”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 128

HỒI THỨ MỘT TRĂM HAI MƯƠI TÁM

Thế giới Phật A-Di-Đà

Chim ưng mang thư đi một lát thì trở về với thư của Lê Văn tường trình việc chiếm lại Vạn-hoa sơn trang. Hà Thiện-Lãm đưa cho Khai-Quốc vương. Vương cầm thư đọc cho mọi người nghe:

Kính trình anh cả là Khai-Quốc vương.

Em cùng với đoàn võ sĩ phái Tiêu-sơn lên đường buổi sáng, thì xế trưa tới Vạn-thảo sơn trang. Trong khi đi đường, bọn em cứ tưởng sẽ có trận đánh nhau khủng khiếp với bọn Hồng-thiết giáo. Không ngờ khi tới nơi thì đoàn Ưng-sơn đã đánh chiếm lại từ bao giờ. Họ để nhóm người của phái Tha-nôm giữ trang. Còn lại họ lên đường chiếm Vạn-hoa sơn trang.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 128”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 129

HỒI THỨ MỘT TRĂM HAI MƯƠI CHÍN

Trên bến Bắc-ngạn

Gió heo may rít lên từng cơn trong bầu trời u ám, mây phủ đen kịt, mưa phùn dài lê thê. Trên bến đò Bắc ngạn sông Hồng, suốt khoảng phố dài trăm trượng, dựng đứng lên mười khách điếm hai tầng ngạo nghễ giữa những quán nhỏ bán quà trải dài ven sông. Bên kia sông là đế-đô Thăng-long. Thăng-long đang giữa thời thịnh trị. Trong nước không sự, biên cương yên ổn, mấy năm được mùa liên tiếp, khiến đế-đô càng thêm phồn thịnh. Người người từ miền Bắc, miền Nam, từ thôn quê tải hàng hoá ra kinh kỳ bán. Trong thành chia làm Phường. Phường lại chia thành Phố. Tiếng rằng Thăng-long có ba mươi sáu phố phường. Nhưng đấy chỉ nói nội thành. Thành chật quá, dân chúng phải làm nhà ngoài thành mà ở, cùng buôn bán. Có đến mười khu thịnh vượng. Nhưng khu thịnh vượng nhất là khu Bắc-ngạn sông Hồng. Người đương thời coi như đó là kinh kỳ thứ nhì.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 129”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 130

HỒI THỨ MỘT TRĂM BA MƯƠI

Luyện tập đức nhẫn

Trí-Cao nhăn mặt không thèm để ý đến lời của anh em họ Dương:
_ Thái-sư tuy không làm vua, nhưng uy trùm hoàn vũ, là em hoàng thượng, là thầy dạy của Thái- tử Nhật-Tông, mà y dám hỗn sao ?
_ Y cũng dư biết thế. Nhưng vì y muốn cho cháu ngoại lên làm vua, thay thái tử Nhật-Tông. Muốn hạ Thái-tử thì phải hạ Thái-sư. Giản dị như vậy đó.
_ Cháu nghĩ không dễ đâu! Đúng ra Thái-sư lên làm vua, nhưng vì người chưa có con, nên để cho anh ngồi vào ngôi báu, rồi sau này nhường cho con nuôi mình, cũng là con đẻ của anh. Hỏi ai có thể thay Thái-tử Nhật-Tông.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 130”