Quan-Âm thị hiện.
Tiếng Trịnh Quang-Thạch đau đớn rên la khủng khiếp làm mọi người ngừng tranh luận.
Nhà sư Pháp-Nhẫn nói với Minh-Đệ:
_ Tiểu sư phụ, dường như ban nãy tiểu sư phụ dùng Chu-sa huyền âm chưởng đánh Siêu-loại hầu. Hiện hầu đang bị đau đớn cùng cực, xin tiểu sư phụ ban thuốc giải.
Minh-Đệ xòe hai tay ra:
_ Tiểu tăng không có thuốc giải, thì làm sao mà cho y được?
Bỗng véo, véo, véo ba tiếng, rồi ba vật bay tới trước mặt Pháp-Nhẫn. Nhà sư bắt lấy xem, thì ra ba viên thuốc. Ông lên tiếng:
_ Đa tạ cao nhân ban thuốc.
Ông trao thuốc cho Quang-Thạch. Quang-Thạch bỏ thuốc vào miệng nhai rồi nuốt đi. Cơn đau của y từ từ biến mất.
Thế-tử Thân Cảnh-Long cung tay nói:
_ Sự việc đã như thế này, thì hôm nay chúng tôi xin thỉnh đại giá thái-tử cùng đại sư về Thăng-long yết kiến phụ hoàng để người định liệu, chứ anh em chúng tôi không thể để các vị ra về.
Đọc tiếp “Nam Quốc Sơn Hà – Hồi 10”






Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Trăng nằm sóng soải trên cành liễu