Thuận Thiên di sử – Hồi 38

Năm cửa chỉ còn lầu cửa Bắc

Lầu cửa Bắc thành Thăng-long còn sót lại tại Hà-nội (Hình chụp tháng 8-2001)

Thành Thăng-long do vua Lý Thái-tổ xây hồi 1010, sau nhiều lần tu bổ, vẫn tồn tại. Khi vua Gia-Long lên ngôi (1802) truyền phá đi, xây lại nhỏ hơn Phú-xuân (Huế). Bởi vậy cụ Nguyễn Du từ Huế đi sứ qua Hà-nội có làm bài Thăng-long thành hoài cổ, có câu:

Tản-lĩnh, Lô-giang tuế tuế đồng,
Bạch đầu do đắc kiến Thăng-long.
Thiên-niên cự thất thành quan đạo,
Nhất phiến tân thành một cố cung.

Tiếp tục đọc

Thuận Thiên di sử – Hồi 39

HỒI THỨ BA MƯƠI CHÍN

Anh hùng Đại-lý

Dực-thánh vương quát:
— Ngừng tay.
Người trên thuyền đang đánh nhau hỗn loạn, bỗng ngừng lại, rồi cùng nhảy lui. Bọn Tống trở về thuyền của Dực-thánh vương. Dực-thánh vương hướng sang thuyền Trần Kiệt hỏi:
— Cao nhân nào, xin cho biết cao danh qúi tính.
Thanh-Mai giả tiếng đàn ông nói:
— Chúng tôi là thuyền buôn qua đây. Không biềt phạm tội gì mà các vị dùng tên định giết chết? Các vị là ai? Mà không coi luật pháp đức Đại-việt hoàng đế ra gì vậy?
Tiếp tục đọc

Thuận Thiên di sử – Hồi 40

HỒI THỨ BỐN MƯƠI

Nhất thi khẳng khái anh hùng lệ,
Bách chiến, quan hà cố quốc tâm.

(Câu đối ở đền thờ Đào Hiển-Hiệu, Quý-Minh, Phương-Dung).
Nghiã là: Một bài thơ khẳng khái, anh hùng rơi lệ. Trăm trận đánh, lòng luôn nghĩ đến cố quốc.

Khai-quốc vương đãi tiệc anh em Phạm Hào xong. Hai vị thượng khách được mời đến cư ngụ trong điện Nghinh-tân, là nơi hoàng đế dành tiếp sứ thần ngoại quốc. Thời bấy giờ ngoài sứ nhà Tống còn có sứ của Đại-lý, Chiêm-thành, Chân-lạp, Lão-qua, Xiêm-la thường vãng lai Thăng-long. Tất cả đều cư ngụ trong điện Nghinh-tân. Còn Thanh-Mai, Tự-Mai, Tôn Đản là anh em kết nghĩa với Lý Long, đều ở trong phủ Khai-quốc vương.
Tiếp tục đọc

Thuận Thiên di sử – Hồi 41

Lan Bách-tộc, tượng trưng cho trăm họ tộc Việt, nói lên ý nghĩa 50 con theo cha, 50 con theo mẹ. Tên Hán-Việt là Mật Hoa Thạch Hộc, tên khoa học là Dendrobium dendrobio. Tôi in hình này để tặng nhà văn nghiên cứu Thái Thụy Vi, đã thi vị hóa, lãng mạn hóa Lan trong tập “Cho Cuộc Đời Thương”.

HỒI THỨ BỐN MƯƠI MỐT

Hậu thế tri âm như dục vấn
Đoạn trường tục ký thử dư âm

Dịch: Tri âm ai đó ngàn sau
Đoạn trường xin hãy vì nhau tỏ bày.
( Hà-thượng-Nhân) (1)

Vương lắc đầu:
— Con hiểu một mà không hiểu hai. Ta nay lâm thế cỡi cọp rồi. Bước xuống e mất mạng. Mạng ta mất đã đành, đến các con cũng khó an tòan. Thời Lê, tấm gương còn đó. Khi em tranh dành được ngôi vua, việc đầu tiên họ nghĩ ngay đến trừ mầm mống nội loạn. Ta là con trưởng, tay cầm trọng binh, đã từng xông pha trận mạc, công lao cũng nhiều, uy tín không nhỏ. Bây giờ bất cứ người em nào lên làm vua, việc đầu tiên họ nghĩ tới trừ ta trước.
Tiếp tục đọc

Thuận Thiên di sử – Hồi 42

HỒI THỨ BỐN MƯƠI HAI

Vạn hoa Đại Việt

Theo như tục lệ, các Thái tử, Công chúa dâng lễ vật lên Hoàng đế, cùng đưa lời chúc tụng. Đúng luật thời bấy giờ, thì con trai lớn dâng trước rồi theo thứ tự đến các con trai nhỏ. Sau đó tới các con gái lớn. Nhưng Thuận-thiên hoàng đế xuất thân quan võ. Thủa mới lập nghiệp, công chúa An-quốc võ công cực cao, theo giúp ngài chinh chiến lập nhiều công. Vì vậy bà được chúc đầu tiên, riết rồi thành lệ cứ theo trật tự con lớn chúc trước. Con nhỏ chúc sau. Luật triều Lý định rằng dù thái tử, dù công chúa, nếu chưa thành gia thất, vẫn bị coi như chưa trưởng thành.
Tiếp tục đọc

Thuận Thiên di sử – Hồi 43

HỒI THỨ BỐN MƯƠI BA

Quốc thống Đại-Việt

Y tưởng bọn Tống lấy trộm, không ăn được thì đạp đổ. Y tìm dịp báo cho vua Lý biết. Vua Lý ắt sai cao thủ đón bắt sứ đoàn Triệu Thành lấy lại di thư. Y chờ giữa lúc một bên thắng, một bên bị thương, thừa cơ xuất hiện làm ngư ông hưởng lợi.
Y nghe vua Lý mở yến ở lầu Thúy-hoa, nên tìm cách xuất hiện , báo tin việc Triệu Thành. Nhân đó dùng võ công khống chế triều đình Đại-việt. Hầu sau này bàn việc thống nhất, họ Lý ắt phải chịu dưới vai họ Đoàn. Không ngờ, Huy bị một phụ nữ hầu cận Khai-quốc vương khám phá ra tông tích.
Khai-quốc vương hướng vào Thuận-thiên hoàng đế:
Tiếp tục đọc

Thuận Thiên di sử – Hồi 44

HỒI THỨ BỐN MƯƠI BỐN

Anh hùng và giai nhân

Nghe Thanh-Mai nói, Đoàn Huy cảm động đến run người lên. Y nghĩ:
— Hôm trước Chu Minh từ Thiên-trường về ca tụng võ đạo phái Đông-a không tiếc lời. Hôm nay mình mới được thấy sự thực.
Ông đến trước Thuận-Thiên hoàng đế, lạy phục xuống đất:
— Hoàng đế bệ hạ. Xin người nhận ở thần mấy lạy, để tỏ lòng qui phục. Từ nay, thần sẽ vì Đại-Việt đi tuyên dương đại đức của bệ hạ. Thần xin hết sức thuyết phục triều đình Đại-lý kết hiếu với Đại-Việt trong tinh thần bình đẳng. Việc chính thống sẽ bàn sau. Cuộc đấu võ vào ngày rằm cũng xin hủy bỏ. Thần đã bị Trần cô nương dùng võ đạo đánh bại mất rồi.
Tiếp tục đọc

Thuận Thiên di sử – Hồi 45

HỒI THỨ BỐN MƯƠI LĂM

Bát-nhã ba la mật đa tâm kinh

Bình-dương từ trong phòng Thanh-Mai bước ra, mặt nàng tái nhợt. Khai-quốc vương hỏi:
— Cái gì đã xẩy ra?
Bình-dương run run:
— Mặt sư tỷ Thanh-Mai đỏ như gấc, mắt trợn ngược, e khó qua khỏi.
Khai-quốc vương vào phòng Thanh-Mai. Vương hỏi Lệ-Thanh:
— Đỗ phu nhân, còn hy vọng gì không?
Đỗ-lệ-Thanh thở dài:
— Cứ tình trạng này, tiểu tỳ nghĩ Trần cô nương khó qua khỏi trong ba ngày. Tiểu-tỳ chỉ biết trị Nhật-hồ chu-sa độc chưởng, mà không biết trị Thất-trùng ngũ hoa độc.
Chợt Thanh-Mai nói trong cơn mê sảng:
— Bố ơi! Con đau quá. Bố cứu con với. Ối bố ơi, hàng trăm con rắn nó cắn con.
Nàng giật lên một cái:
Tiếp tục đọc

Thuận Thiên di sử – Hồi 46

HỒI THỨ BỐN MƯƠI SÁU

Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng.
(Đoạn trường tân thanh)

Lâm Huệ-Phương ngồi vuốt tóc Mỹ-Linh như một bà mẹ hiền đối với cô con gái yêu:
— Đáng lý ra, giờ này tôi là thím của công chúa. Nếu may mắn, không chừng tôi còn trở thành vương phi của một vị vương gia, có tài kinh thiên động địa, có ơn đức trải khắp đất nước, lại nhã lượng, cao trí. Nhưng cái tình là cái chi chi, lịch sử cổ kim không ai định nghĩa nổi. Từ ngày gặp Hồng-Sơn đại phu, trong tâm tôi chỉ có chàng. Nếu vương gia như những vị đế vương khác, tôi đành ôm mối vạn cổ sầu trong vương phủ. Thế nhưng lòng dạ vương gia như biển, cho nên tôi mới được hạnh phúc như thế này.
Tiếp tục đọc

Thuận Thiên di sử – Hồi 47

HỒI THỨ BỐN MƯƠI BẨY

Đại-Việt Hồng-thiết giáo

Cô hàng được dịp trổ tài:
— Không phải thế. Như nếu về mùa Đông, rau muống không có, thì ăn bún với rau riếp. Rau riếp hơi tanh, phải dùng lá tỏi non, lá mùi, hành lá chẻ. Bây giờ đang mùa Thu ăn với rau muống thì phải dùng kinh giới, tiá tô với ngổ. Ấy là lá thơm ăn sống. Còn gia vị nấu với bún ốc, phải là xương xông với lá lốt, nếu không thì tanh lắm.
Phía sau hàng bún ốc là hàng chả cá. Hàng chả cá có nhiều người ăn, bà hàng chả cá cùng cô con gái đang ra sức tiếp khách. Cậu con trai hì hục quạt lửa, khói lên mù mịt. Khách vừa ăn, vừa dụi mắt.
Tiếp tục đọc