Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 88

HỒI THỨ TÁM MƯƠI TÁM

Chủ đạo tộc Việt

Ngoài ngũ long Đại-Việt, đám Tôn Đản, còn lại không ai hiểu chủ đạo tộc Việt ra thế nào. Thuận-Tường hỏi sẽ Tự-Mai:
_ Ông này là gia gia đại ca hả? Sao ông ác quá vậy? Ông vung tay mấy cái giết hơn ba trăm người, rồi ông lại bảo đó là chủ đạo tộc Việt!
Tuy Thuận-Tường nói nhỏ, mà mọi người đều nghe rõ. Tự-An đưa mắt nhìn. Ông thấy một thiếu nữ mười lăm, mười sáu tuổi phê phán mình. Ông mỉm cười vẫy tay:
_ Tiểu cô nương! Tiểu cô nương phương danh Triệu phải không? Nghe giọng nói, dường như tiểu cô nương từ Biện-kinh tới, chứ không phải từ Lưỡng-Quảng hay vùng Hoa-sơn. Nào tiểu cô nương ra đây, ta sẽ vì tiểu cô nương mà nói về chủ đạo tộc Việt.
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 88”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 89

HỒI THỨ TÁM MƯƠI CHÍN

Đọan trường tơ vương

Tự-Mai đi bên Thuận-Tường tiễn phái Hoa-sơn xuống núi Tản-viên. Vừa đi, nó vừa thuật những truyện thời vua Hùng như Chử-đồng-tử và Tiên-Dung. Trương Chi, Mỵ-Nương. Vua Hùng tuyển phò mã. Sơn-Tinh, Thủy-Tinh cùng đến cầu hôn. Sơn-Tinh cưới được công chúa, mang lên Tản-lĩnh hưởng thanh phúc. Ngài sáng lập ra phái Tản-viên. Cuối cùng tới truyện Mỵ-Châu, Trọng-Thủy.
Thuận-Tường nghe kể, nàng buông tiếng thở dài não nuột. Tự-Mai ngạc nhiên:
_ Sao cô nương lại thở dài?
_ Tiểu muội thở dài vì Hoa, Việt cùng gốc ở tổ Phục-Hy, Thần-Nông, thế nhưng hôn nhân có nhiều khác biệt. Người Việt coi trọng phụ nữ vô cùng. Khi gả chồng, cha mẹ thường để con gái chút quyền lựa chọn, quyết định người trao thân gửi phận. Như Tiên-Dung, vua cha thuận cho kết hôn với chàng nghèo cùng khổ đến manh vải che thân không có. Còn Mỵ-Nương tuy duyên không thành, nhưng cũng thỏa ước mơ, khi phụ thân đồng ý cho mời anh chàng câu cá ven sông, vào lâu đài gặp nhau. Vua Hùng thứ tám mươi tám tuyển người tiều phu Sơn-Tinh đại tài mà gả công chúa, hầu có người giữ nước. Vua An-Dương nhận cho gửi rể Trọng-Thủy, ý muốn kết thân lân bang. Gần đây vua Lý gả công chúa Hồng-Châu cho lạc hầu Thân-thiệu-Anh, công chúa An-Quốc cho Đào Cam-Mộc, công chúa Lĩnh-Nam Bảo-Hòa cho lạc hầu Thân Thừa-Quý.
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 89”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 90

HỒI THỨ CHÍN MƯƠI

Tống cung bí sử

Thuận-Tông không hiểu nhiều về võ công Tây-vu. Nó hỏi Tự-Mai:
_ Anh sáu! Anh thử đoán xem ai sẽ thắng.
_ Hiện khó có thể đoán kết quả đi về đâu. Hai người chỉ học quyền, chưa luyện khí công, thành ra không phát chưởng được. Thắng hay bại đều trông vào sức lực cả.
Lưu Tường đánh liền bốn quyền như bão táp. Vi Chấn lui lại tránh đưởc hai quyền. Đến quyền thứ ba, bắt buộc y phải dùng cước đỡ. Bốp một tiếng, quyền đánh trúng gối. Đau quá, y nhảy lùi bước nữa tới mép đài. Lưu Tường đánh tiếp một quyền như vũ bão. Thình lình Vi Chấn trầm người xuống, luồn qua nách Lưu Tường, rồi quay lại đẩy một cái. Lưu Tường ngã lộn xuống đài.
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 90”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 91

HỒI THỨ CHÍN MƯƠI MỐT

Quốc sách Đại-Việt

Thiệu-Cực trịnh trọng nói:
_ Sau hôm đại hội Lộc-hà, Minh-Không đại sư mời tất cả các đại tôn sư võ lâm Đại-Việt tới chùa Tiêu-sơn cùng triều đình họp, để bàn định quốc sách. Tôn sư, chưởng môn nhân các đại môn phái Tiêu-sơn, Đông-a, Sài-sơn, Mê-linh, Tản-viên, Tây-vu đều hiện diện. Ngoài ra còn có Lạc-long giáo, bang Đông-hải, bang Hồng-hà. Có ba vị vắng mặt vì quốc sự. Một là Lạc-long giáo chủ Thân Thiệu-Thái, hữu hộ pháp Trần Thanh-Mai làm đại diện. Hai là chưởng môn phái Tản-viên Thân Bảo-Hòa nhờ Nùng-Sơn tử đại diện. Ba là chưởng môn phái Mê-linh Lý Mỹ-Linh vắng mặt nhờ sư thái Tịnh-Huyền đại diện.
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 91”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 92

HỒI THỨ CHÍN MƯƠI HAI

Điểm huyệt mật pháp.

Khai-Quốc vương nghĩ thầm:
_ Hai tên này thống lĩnh một bang trộm cướp lớn, lại kinh lịch nhiều, mà dám công khai tấn công đoàn hộ tống của triều Tống, hẳn đã nghiên cứu kỹ về mình với Thanh muội. Chúng biết ta mà còn dám làm ngang, chắc chắn chúng không đi có hai, mà còn nhiều tên khác mai phục xung quanh, chưa xuất hiện. Không biết toán kị binh hộ tống hiện ra sao? Cơ chừng trúng phục binh bị giết hết rồi cũng nên. Khi ra đi, mình đã quyết định không dùng võ công trên đất Tống. Nếu có gì sơ xẩy, triều Tống trách nhiệm. Mình cần chế chỉ tâm thần, xem truyện đi đến đâu?
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 92”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 93

HỒI THỨ CHÍN MƯƠI BA

Bạch-đằng giang quyền

Phương Hổ xuất chiêu tấn công Tự-Mai. Nó nhảy lui liền ba bước. Phương Hổ bước ngang qua chỗ Tôn Đản. Tôn Đản thấy em bị tấn công, nó dơ tay tát Hổ một cái. Phương Hổ thấy cái tát thô kệch, tầm thường, nếu có trúng y, cũng như phủi bụi. Y không thèm đỡ, tiếp tục phát chưởng đánh Tự-Mai. Không ngờ bàn tay Tôn Đản tới vai Phương-Hổ biến thành chỉ, điểm vào huyệt Kiên-ngung y đến bộp một cái. Tay phải y bị tê liệt, kình lực biến mất. Y chưa kịp phản ứng, Tôn Đản chĩa ngón tay phóng vào mông y một chỉ, đúng huyệt Hoàn-khiêu. Chân y bị tê liệt. Y ngã lăn xuống đất.
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 93”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 94

HỒI THỨ CHÍN MƯƠI TƯ

Gánh vàng đi đổ sông Ngô,
Đêm đêm tơ tưởng đi mò sông Thương
( Ca dao)

Mỹ-Linh nghe năm cậu em thuật lại những gì xẩy ra tại Bắc-biên, Tản-lĩnh cùng trên đường đi sứ của Khai-Quốc vương, nàng cũng thuật bước đường gian nan của nàng với Thiệu-Thái, Thiếu-Mai, Lệ-Thanh suốt mấy tháng qua. Nghĩ lại, thực như một giấc mơ. Nàng cốc tay lên đầu Lê Văn:
_ Cậu em này gớm thực. Tôn Đản, Tự-Mai phá chị chưa đủ, sao mà cậu cũng tiếp tay nữa. Ta phải mách chị Thiếu-Mai, đánh cậu què chân cho bõ ghét.
Lê Văn phân trần:
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 94”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 95

HỒI THỨ CHÍN MƯƠI LĂM

Dã tràng xe cát bể Đông,
Nhọc mình mà chẳng nên công cán gì.
(Ca dao)

Nàng nghĩ một lúc rồi tiếp:
_ Vũ kinh chép rõ: Sau khi đào kho tàng đi rồi, quanh núi có nhiều cửa hang mở ra. Ai chui vào phải chết. Cửa này mở, ắt kho tàng đào đi rồi. Không biết có phải mình đào không?
_ Mình đào đi cả gần tháng rồi. Ngay từ hôm cháu tìm ra chỗ cất, cùng mật ngữ chỉ rõ đường lối.
Mỹ-Linh nghe chú thuật, nàng rùng mình:
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 95”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 96

HỒI THỨ CHÍN MƯƠI SÁU

Tích trù Động-đình uy trấn Hán,
Danh lưu thanh sử lực phù Trưng.

Dịch:
Một trận Động-đình uy rung Hán,
Tên còn thanh sử sức phù Trưng.

Mỹ-Linh hỏi Thiệu-Thái:
_ Anh có nhìn ra võ công của lão Tôn không?
_ Thức nhảy trên nóc điện xuống thuộc chiêu Kình ngư thăng thiên của phái Cửu-chân. Cái vung tay cho rượu bắn lên của Hồng-thiết giáo. Cái vẫy tay cho chung bay trở về cũng của Hồng-thiết giáo. Không biết lão có liên quan gì với bang Nhật-hồ Trung-quốc không?
_ Em nghĩ rằng không! Với kiến thức cùng võ công hai lão, e phải làm tới Tả, Hữu hộ pháp. Mà trong các cao thủ bang Nhật-hồ, thì Tả, Hữu sứ, cùng ngũ sứ đều hiện diện cả rồi. Chỉ có mười trưởng lão ẩn làm thị vệ trong cung cho Lưu hậu sai phái. Hôm trước chúng có mặt trong đoàn đi đón chú hai, rồi giả vờ cho bọn Trường-giang thất quỷ bắt đi. Nếu trong đám đó có hai lão này, chú thím hai đã nhận ra.
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 96”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 97

HỒI THỨ CHÍN MƯƠI BẨY

Anh linh phảng phất

Thiệu-Thái ngơ ngác:
_ Mỹ-Linh giảng cho anh nghe ý nghĩa đôi câu đối này đi.
_ Vế trên nghĩa là: Trước đây, một trận hồ Động-đình oai rung động triều Hán. Vế dưới có nghĩa: Danh ghi lại trong thanh sử vì dùng sức phò vua Trưng.
Lão Tôn, Lê cũng nhận thấy thế. Lão bàn:
_ Vậy có thể chùa này thờ một vị anh hùng nào trước đây từng phò vua Trưng. Anh hùng phò vua Trưng tới một trăm sáu mươi hai. Nhưng những vị đánh trận hồ Động-đình không làm bao.
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 97”