Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 46

HỒI THỨ BỐN MƯƠI SÁU

Dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng.
(Đoạn trường tân thanh)

Lâm Huệ-Phương ngồi vuốt tóc Mỹ-Linh như một bà mẹ hiền đối với cô con gái yêu:
— Đáng lý ra, giờ này tôi là thím của công chúa. Nếu may mắn, không chừng tôi còn trở thành vương phi của một vị vương gia, có tài kinh thiên động địa, có ơn đức trải khắp đất nước, lại nhã lượng, cao trí. Nhưng cái tình là cái chi chi, lịch sử cổ kim không ai định nghĩa nổi. Từ ngày gặp Hồng-Sơn đại phu, trong tâm tôi chỉ có chàng. Nếu vương gia như những vị đế vương khác, tôi đành ôm mối vạn cổ sầu trong vương phủ. Thế nhưng lòng dạ vương gia như biển, cho nên tôi mới được hạnh phúc như thế này.
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 46”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 47

HỒI THỨ BỐN MƯƠI BẨY

Đại-Việt Hồng-thiết giáo

Cô hàng được dịp trổ tài:
— Không phải thế. Như nếu về mùa Đông, rau muống không có, thì ăn bún với rau riếp. Rau riếp hơi tanh, phải dùng lá tỏi non, lá mùi, hành lá chẻ. Bây giờ đang mùa Thu ăn với rau muống thì phải dùng kinh giới, tiá tô với ngổ. Ấy là lá thơm ăn sống. Còn gia vị nấu với bún ốc, phải là xương xông với lá lốt, nếu không thì tanh lắm.
Phía sau hàng bún ốc là hàng chả cá. Hàng chả cá có nhiều người ăn, bà hàng chả cá cùng cô con gái đang ra sức tiếp khách. Cậu con trai hì hục quạt lửa, khói lên mù mịt. Khách vừa ăn, vừa dụi mắt.
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 47”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 48

HỒI THỨ BỐN MƯƠI TÁM

Thiên hạ qui tâm

Hoàng Liên hỏi Triệu Thành:
— Vương gia. Nhược bằng Lý Công-Uẩn bất chấp luật lệ võ lâm, y cho thiết kị bao vây, bắt hết anh hùng võ chặt đầu thì hỏng bét. Vương gia thử nghĩ coi, tỷ như bên Đại-tống, chỉ cần một người nào đó là mối lo ngại, đe dọa cho triều đình, ắt vương gia đã đem quân bắt cả nhà y chặt đầu. Nay bên Đại-Việt, Lý Công-Uẩn không lẽ không làm được việc đó?
Nùng Dân-Phú cũng nói:
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 48”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 49

HỒI THỨ BỐN MƯƠI CHÍN

Đệ nhất trưởng lão

Thấy Mỹ-Linh vẫn chưa hiểu, lão già gầy tiếp:
— Có gì đâu, mỗi người đàn bà là cái máy hợp tinh khí, nguyên khí đó. Khi họ thụ thai, thành bào thai, bào thai chính thị khối Tiên-thiên-khí.
Một tia sáng lóe ra trong đầu óc Mỹ-Linh, nàng chú ý nhìn vào bát nhân sâm, lấy đũa bới xem cái đầu nhân sâm, thực giống một cái đầu trẻ con. Nàng thét lên hãi hùng:
— Thì ra tiên sinh lấy bào thai, đem hấp mà ăn. A-di Đà-Phật. Tiên sinh thành quỉ chứ đâu phải người?
Nàng để cái bát, trong có đầu bào thai, với đôi đũa xuống đất, rồi đọc kinh vãng sinh.
Mỹ-Linh được giáo dục về từ bi, hỷ xả của Phật-giáo từ nhỏ. Giận hờn trong đạo Phật một hình thức bị quỉ A-tu-la phân thân nhập vào người, cũng có một tội. Cho nên, dù khi bị bọn Tống hãm hại, bị bọn Triệu Huy hành hạ, bị Hồng-Sơn đại phu khinh khiến, bị Nguyên-Hạnh giam trong mật cốc, nàng cũng nói năng ôn nhu, nhỏ nhẹ, cư xử khoan hoà, chưa bao giờ nàng nặng lời với bất cứ ai.
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 49”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 50

HỒI THỨ NĂM MƯƠI

Hồng-thiết thần công

Mỹ-Linh hỏi Vũ Nhất-Trụ:
— Mi đưa chìa khoá đây, để ta mở cửa thả tù nhân ra.
Vũ Nhất-Trụ lắc đầu:
— Cửa này có ba khóa. Một đo tôi giữ, một do Lê Ba giữ, một do Hoàng Văn giữ. Phải có ba chìa khóa mới mở được.
Mỹ-Linh hỏi Nhật-Hồ:
— Y nói có đúng không?
— Y nói không sai. Trước đây, khi mới làm hầm này, các phòng giam chỉ có một khoá. Sau khi ba tên Nhất-Trụ, Hoàng Văn, Lê Ba phản lão phu, chúng không tin nhau, mới làm thêm hai khoá nữa. Mỗi đứa giữ một chìa. Lúc nào cả ba cùng đem chìa khoá mới mở được. Như khi đưa một mỹ nhân vào giúp ta luyện công, cả ba tên đều đến. Chúng xông thuốc cho ta mê đi, sau đó đẩy nàng vào, rồi cùng nhau khoá lại.
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 50”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 51

Chùa Trấn-quốc, được kiến tạo vào thời Tiền Lý Nam-đế (544-548). Trải qua gần 1500 năm, được trùng tu nhiều lần, nay vẫn còn tại hòn đảo trên hồ Tây.

HỒI THỨ NĂM MƯƠI MỐT

Mưu sâu, chí cả.

Nguyên Vũ Nhất-Trụ đấu chưởng với Thiệu-Thái. Y dồn độc công hại chàng. Nhưng thiền công của chàng quá cao, thành ra chất độc chạy ngược trở lại người y. Nhật-Hồ lão nhân dùng tâm pháp trong Hồng-thiết kinh tạm giải cái đau cho y. Nhưng lão chỉ biết hoá giải chất độc do Hồng-thiết công, chứ không biết hoá giải chất độc do Thiền-công truyền sang. Vì vậy sau đó mấy khắc cơn bệnh tái phát. Thiệu-Thái đã điểm vào mấy huyệt bằng Thiền-công tạm phong bế cho y khỏi đau.

Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 51”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 52

Hà thủ ô

HỒI THỨ NĂM MƯƠI HAI

Thiên niên hà thủ ô

Nó vội thổi tắt ngọn đèn trên tay thiều nữ. Tiếng chân hai người tới cửa gỗ, rồi im bặt. Trong ánh sáng mờ ảo, thấy bóng dáng hai người, nó suýt bật cười, thì ra Mỹ-Linh với Tự-Mai. Nó tóm lược mọi truyện kể cho hai người nghe, tay chỉ xuống hầm:
— Ngoài đó có gì lạ không?
— Không.
Mỹ-An nói sẽ:
— Thôi chúng ta lên khỏi hầm.
Mỹ-An dặn:
— Cô cậu phải nhớ nhé, khi các đại lão hội họp, dù chúng ta cũng không được lai vãng. Chỉ lúc có lệnh mới được ra. Cô cậu tên gì?
Tự-Mai chỉ giới thiệu:
— Anh này tên Ngọc-Hiền. Tôi tên Ngọc-Đức. Còn chị này tên Ngọc-Phúc.
Ngoài sân vọng vào nhiều tiếng nói lao xao. Trong đó có tiếng rất quen. Mỹ-Linh ớn da gà, vì chính tiếng nói của Hoàng Văn. Một tiếng nói nữa, nàng nhận ra của Lê Ba. Mỹ-Linh nói nho nhỏ cho Tự-Mai nghe:
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 52”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 53

HỒI THỨ NĂM MƯƠI BA

Ân trả, nghiã đền.

Khai-quốc vương cho mời Vũ Thiếu-Nhung ra. Vương kính cẩn nói:
— Phu nhân. Tại hạ cứu phu nhân khỏi cảnh tù đầy, nhục nhã, lát nữa đây đưa phu nhân về gặp đại phu cùng tiểu thư, công tử. Không biết phu nhân nghĩ sao?
Vũ Thiếu-Nhung quì mọp xuống khấu đầu:
— Vương gia, thiếp biết tội quá nhiều. Chỉ mong vương gia mở lòng từ bi cho thiếp được gặp mặt chồng con, rồi thiếp chịu ngựa xé, voi dày.
Vương phất tay, đỡ bà dậy:
— Phu nhân bị hành hình, chết là hết, phần của phu nhân coi như xong. Phu nhân nghĩ sao khi thiên hạ đàm tiếu người sống? Đại phu thân bại danh liệt vì phu nhân. Tiểu thư hiện là một vị cô nương sắc nước hương trời, võ công, y đạo quán chúng. Công tử tuy chưa trưởng thành, nhưng tài năng phát triển, hơn hẳn bất cứ thiếu niên nào đồng tuổi. Không lẽ phu nhân để hai con bị người đời đàm tiếu vì bà mẹ ô danh thất tiết sao?
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 53”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 54

HỒI THỨ NĂM MƯƠI BỐN

Mục ngưu Thiền-chưởng

Đứng ngoài, nhìn trận đấu của Mỹ-Linh với Hoàng Văn, Khai-Thiên vương, Khai-Quốc vương đều thấy rằng Mỹ-Linh mới luyện võ gần đây, nên chưa có kinh nghiệm chiến đấu. Rõ ràng nhiều lúc Hoàng Văn mất căn bản, mà Mỹ-Linh không biết lợi dụng hạ y. Bằng không, thì mấy chiêu nàng đã đả bại y dễ dàng. Còn Hoàng Văn, y đã từng giao đấu hàng ngàn trận, kinh nghiệm có thừa. Y chỉ mong Mỹ-Linh nới tay một chút, y có dịp vận Nhật-hồ độc chưởng hại nàng. Nhưng Mỹ-Linh tấn công ráo riết quá. Y trở tay không kịp.
Trong đầu óc y, y nghĩ:
— Không hiểu con nhỏ này học ở đâu ra thứ nội công kỳ diệu, gần giống như Tiêu-sơn, mà sát thủ mãnh liệt hơn. Còn chiêu thức, rõ ràng của phái Tiêu-sơn không sai.
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 54”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Thuận Thiên di sử – Hồi 55

HỒI THỨ NĂM MƯƠI LĂM

Ra tay tế độ

Thiệu-Thái, Bảo-Hòa được Bố Đại dạy võ công. Hai anh em nhắm mắt luyện một lúc. Khi mở mắt ra, trời đã sáng tỏ. Bố Đại bỏ đi từ hồi nào. Bảo-Hoà kinh hãi:
— Chết rồi, dễ thường tới giờ Mão cũng nên. Mau trở về theo mạ mạ đi dự hội, không trễ.
Hai anh em trở về chỗ đóng của phái Tây-vu, trại vắng vẻ. Trong trại, còn mấy đệ tử trẻ gác. Trên trời năm con diều hâu đang bay lượn canh phòng.
Thiệu-Thái hỏi:
Đọc tiếp “Thuận Thiên di sử – Hồi 55”