Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 66

HỒI THỨ SÁU MƯƠI SÁU

Tình nghĩa Hồng-thiết

Tự-An cười nhạt:
_ Giữa phái Tản-viên với phái Đông-a có tình giao hảo từ lâu. Đỗ trưởng lão! Đúng ra, ta thấp hơn người một vai. Nhưng người không còn chức vị tôn sư phái Tản-viên nữa, ta không cần nể nang. Ta muốn lĩnh giáo mấy chiêu Chu-sa Nhật-hồ độc chưởng của người. Nào mời.
Đỗ Xích-Thập đụng nhau một chưởng với Trần Tự-An, y thấy khó mà thắng nổi địch thủ. Y định tìm kế thoái thác, nhưng tự tin vào độc chưởng của mình. Y vỗ hai tay vào nhau:
_ Tên nhà quê kia, mi có bản lĩnh gì thì dở ra. Ta há sợ hay sao?
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 66”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 67

HỒI THỨ SÁU MƯƠI BẨY

Chính tà quyết đấu

Nhật-Hồ lão nhân hỏi Bảo-Hòa:
_ Trần cô nương! Có thực cô nương theo học với Tây-dương Hồng-thiết giáo chủ chăng?
Bảo-Hòa nghĩ:
_ Thân thế ông ngoại, ông nội, mạ mạ cao biết mấy, mà mình lại nhận làm học trò tên Tây-vực giáo chủ, một đại ma đầu ư? Nhất định ta không nhận. Dù cậu hai trách mắng, đã có ông ngoại bênh.
Có tiếng Tôn Đản dùng Lăng-không truyền ngữ rót vào tai nàng:
_ Chị Bảo-Hòa, trêu cho lão tức điên người lên, để làm trò cười cùng quần hùng.
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 67”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 68

HỒI THỨ SÁU MƯƠI TÁM

Lấy chết rửa tội

Minh-Không thiền sư nói với Hồng-Sơn đại phu:
_ Xin đại phu lại ra tay cứu họ một phen nữa. Họ đau đớn quá, hoá khùng, hóa điên rồi.
Hồng-Sơn đại phu vung tay, bốn viên thuốc bắn vào mình thầy trò Nhật-Hồ. Họ rùng mình một cái, không kêu gào nữa, ngồi xuống góc đài vận công chống đau.
Bảo-Hòa tiếp:

_ Điều thứ tư, Lạc-long giáo chủ trương kết thân hết với tất cả các võ phái, xóa bỏ mọi hận thù cũ cũng như mới. Nếu như giáo chúng trong quá khứ có gây thù hận với ai, giáo chủ cùng hội đồng trung ương giáo vụ sẽ tìm đủ mọi phương cách xin lỗi, bồi thường, để đi đến giao hảo tốt đẹp.
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 68”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 69

HỒI THỨ SÁU MƯƠI CHÍN

Bể khổ vô bờ,
Hồi đầu thị ngạn.

Lê Ba đánh một quyền vào giữa đầu bà. Binh một tiếng. Cao Huyền-Nga bị bật tung ra xa, sọ vỡ óc tung toé..
Nhà sư trẻ nổi giận phóng vào người y ba chỉ liền. Phụp, phụp, phụp. Ngực, đầu y thủng ba lỗ. Y quằn quại mấy cái, rồi ngã xuống.
Nhà sư trẻ ôm lấy Cao Huyền-Nga gọi lớn:
_ Mẹ ơi! Mẹ ơi! Mẹ cứu được con, thì mẹ lại chết.
Thanh-Mai, Tự-Mai chạy đến bên nhà sư gọi:
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 69”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 70

HỒI THỨ 70

Kho tàng Tần-Hán

Sau đại hội, Thiệu-Thái, Mỹ-Linh, Bảo-Hoà, Thanh-Mai cùng các trưởng lão Lạc-long giáo dẫn giáo chúng về tổng đàn. Bây giờ Thiệu-Thái mới biết tổng đàn Lạc-long giáo đặt ở bãi Ngọc-thụy.

Đường Lộc-hà, Hội-phụ về Thăng-long không xa. Khoảng hơn giờ tới nơi. Thời bấy giờ đường Lộc-hà đi Ngọc-thụy phải vòng qua Hồ-Tây, vượt sông Hồng. Khi còn cách bờ sông Hồng hơn hai dặm, viên chưởng quản đạo Thăng-long đến trước Thiệu-Thái chắp tay: _ Khải tấu giáo chủ, bến sông bị thủy quân phong tỏa. Viên đô đốc chỉ huy nói, y có nhiệm vụ giữ bến đò. Mọi việc qua đò đều cấm chỉ. Phải có lệnh của quan tổng trấn Thăng-long, y mới dám cho đi. Xin giáo chủ định liệu.
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 70”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 71

HỒI THỨ BẨY MƯƠI MỐT

Vạn dặm gian nan

Trịnh Thư chỉ vào một con ngựa cột ở gốc cây, nói với Mỹ-Linh:
_ Ngựa đã thắng yên cương. Công chúa ra cửa Quảng-phúc, sẽ gặp Thân thế-tử, đễ cùng đi cứu vương phi.
Mỹ-Linh biết vụ này do chú mình xếp đặt. Nàng lên ngựa, theo cửa Quảng-phúc ra khỏi thành. Đi được một quãng, thấy Thiệu-Thái dắt ngựa đứng chờ ở ven đường. Mỹ-Linh mừng rớt nước mắt ra được. Nàng hỏi Thiệu-Thái:
_ Anh chờ em lâu chưa?
_ Anh vừa tới xong.
_ Ai bảo anh tới đây?
_ Cậu hai cho người tới gọi anh, bảo đi với em cứu mợ cả. Anh không hiểu gì hết.
Mỹ-Linh thuật mọi chi tiết về mẹ mình cho Thiệu-Thái nghe. Nàng kết luận:
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 71”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 72

HỒI THỨ BẨY MƯƠI HAI

Trên vịnh Hạ-long.

Mỹ-Linh gõ cửa phòng thứ ba, một giọng nói quen thuộc vọng ra:
_ Ai đó?
Rõ ràng tiếng Lê Thiếu-Mai, con gái Hồng-Sơn đại phu. Mỹ-Linh hỏi nhỏ:
_ Có phải cô nương Thiếu-Mai không?
Thiếu-Mai giật bắn người lên:
_ Cô là ai?
Biết rằng mình ngậm thuốc của Đỗ Lệ-Thanh, tiếng đổi đi, thành ra Thiếu-Mai không nhận được. Mỹ-Linh nói lảng:
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 72”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 73

HỒI THỨ BẨY MƯƠI BA

Chính khí kẻ sĩ

Ba người trở lại khoang thuyền giam tù.
Thiệu-Thái lại phòng giam người đàn ông. Chàng gõ cửa ba lần. Bên trong có tiếng hỏi:
_ Ai đó?
_ Tôi cũng bị giam như ông. Ông là ai? Có bị cùm không?
_ Không!
_ Ông tên gì?
_ Lê Ngọc-Phách, dạy học ở Thăng-long.
_ Ông có biết tại sao bị bắt giam không? Ông học võ với ai?
_ Tôi không hiểu nữa. Tôi bị bắt cóc. Không biết họ bắt cóc để làm gì. Tôi không biết võ.
_ Từ hôm bị bắt đến giờ. Họ có tra hỏi ông điều gì không?
_ Không. Họ trao cho tôi cuốn sách bằng chữ Khoa-đẩu, bắt tôi dịch hai trang.
_ Ông biết chữ Khoa-đẩu à?
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 73”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 74

HỒI THỨ BẨY MƯƠI TƯ

Chân mệnh thiên tử

Nguyên bên trong, có hai người: Thông-Mai, Bảo-Hoà. Bảo-Hoà cười:
_ Mỹ-Linh với lợn làm việc được quá. Cậu hai khen đấy. Lê Thiếu-Mai thuyết sao để tên Triệu Thành tin tưởng, như vậy ta thành công một nửa rồi. Nào chúng ta đi gặp cậu hai.
Đến đó Thiệu-Thái, Đỗ Lệ-Thanh cũng đã vào phòng.
Bảo-Hoà mở cánh cửa phía sau. Năm người ra vườn, sang ngôi nhà bên cạnh. Bảo-Hoà gõ cửa ba tiếng nhỏ, một tiếng lớn. Cánh cửa mở ra. Bên trong là một căn phòng khá lớn, có nhiều người cùng ngồi. Mỹ-Linh nhận ra Khai-Quốc vương, sư phụ, Thanh-Mai, Nùng đạo sư.
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 74”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Bắc cương – Hồi 75

HỒI THỨ BẨY MƯƠI LĂM

Tống Khu-mật viện

Mỹ-Linh đưa mắt cho Thiếu-Mai. Thiếu-Mai tính đốt ngón tay:
_ Dư đại nhân há quên rằng: Khi thời chưa đến, vua Cao-tổ nhà Hán vẫn chỉ là đình trưởng. Phàn Khoái bán thịt chó. Hàn Tín đi câu. Lúc thời đến Cao-tổ muốn gì đều như ý. Phàn đánh đâu thắng đấy. Hàn Tín chỉ có ba nghìn quân bố thủy lập trận mà thắng nước Tề.
Dư Tĩnh hiểu ra:
_ Ý tiểu thư muốn nói trước đây chúa tôi cũng như Khai-Quốc vương chưa chính vị. Vì vậy hai bên không hiểu nhau. Nay cả hai đều ứng lòng trời, ắt xung đột tự nhiên hết.
Đọc tiếp “Anh hùng Bắc cương – Hồi 75”