Có những dòng chữ chở chuyên những rạng rỡ
Những buồn vui tở mở, những ngây thơ
Câu hờn ghen, dịu ngọt, ngóng chờ
Và tiếng nói tự trái tim bùng vỡ
Có những dòng chữ bình thường nhưng kinh hãi
Đập vào tim như một mũi tên bay
“Nước mất rồi sao?” Ta đứng ngây say
“Mất Tổ Quốc!” cả thế gian bốc cháy
Có những dòng chữ làm toàn thân chới với
Những câu văn ô nhục đến muôn đời:
“Đất nước dâng cho Trung Cộng!”
Trời ơi!
Ta muốn hét nhưng không còn tiếng nói



Thiếu dinh dưỡng


