Biển Đông xung thiên nộ khí phú

Đông hải phỉ đồ tràn ngập biển

Nam dân nộ khí bốc mù trời

Hoàng sa,

Niềm đau phế phủ dạ luống trông mong…

Trường sa,

Nỗi xót tâm can lòng hằng thôi thúc…

Này lũ giặc Tàu Man kia,

Chớ ỷ dân đông lấn lướt, lấy thịt đè người

Chớ ỷ nước lớn hăm he, đem lời doạ chúng

Ta nói cho các ngươi biết:

Biển là máu, Đảo là mắt

Nuí là xương, Sông là mạch

Máu xương mắt mạch không thể tách rời

Huống chi:

Biển của nước ta có tự kiếp kiếp xa xưa

Đảo của dân ta có từ đời đời thuở trước

Hà cớ gì

Mới đây các ngươi,

Tự dưng vẽ đường Lưỡi Bò chín khúc, rồi rộng miệng ngoa ngôn

Tự dưng khoanh vùng Hải Đảo hai chòm, rồi ngoác mồm chiếm hữu

Ăn đàng sóng nói đàng gió, coi Luật Biển quốc tế chẳng có ra chi

Hăm đàng đông doạ đàng tây, xem Địa Sử thế giới quả là đồ bỏ

Xấc xược gọi thầu khai thác khí đốt, trên thềm lục địa đặc quyền nước Việt

Nghênh ngang dong tàu đánh bắt hải sản, trong phần lãnh hải nguồn lợi dân Nam

Nhiều lần:

Bắt bớ đánh đập chuộc tiền, bức hại bao ngư phủ

Cướp giựt hủy hoại đồ nghề, đụng chìm lắm ngư thuyền

Rồi mới đây:

Dựng thành phố hành chánh trên đảo Phú Lâm tỏ dấu dương uy

Xây cầu cảng kỷ nghệ tại đảo Duy Mộng ra điều diệu võ

Ta nhắc cho các ngươi biết:

Đừng ỷ chúng hiếp cô

Đừng ỷ mạnh hiếp yếu

Dẫn lại sử cũ:

Sứ Thần các ngươi đi Sứ Đại Việt, khi trở về nước, nỗi sợ chưa tan:

Dĩ hạnh qui lai thân kiện tại

Mộng hồi do giác chướng hồn kinh*

Tổ phụ các ngươi mỗi bận xâm lăng, mỗi ôm đầu máu, niềm nhục hãy còn:

Chi kim giang lưu

Chung bất tuyết sỉ**

Năm 938, Ngô Quyền:

Bạch Đằng giang sóng nổi mênh mông

Tướng Hoàng Tháo thây chìm biệt biệt

Năm 981, Đại Hành Hoàng Đế:

Bạch Đằng giang giông tố ào ào

Hầu Nhân Bảo hồn tan mịt mịt

Năm 1077, Thái Úy Lý Thường Kiệt:

Bờ sông Như Nguyệt giáo dựng chập chồng

Quách Quỳ, Triệu Tiết lui quân bẽn lẽn

Năm 1288, Tiết Chế Trần Quốc Tuấn:

Bạch Đằng giang chớp giật sấm rền

Nhận chìm nghỉm đại quân Thát Đát

Lịch sử Nguyên Mông còn đẫm máu đỏ, hôi hám từng trang

Chiến trường Đại Việt vẫn đọng khí hùng, huy hoàng khắp nước

Tại bến Vân Đồn Trương Văn Hổ… hớt hãi cao bay

Trên sông Bạch Đằng Ô Mã Nhi… nhục nhằn bị bắt

Cửa Hàm Tử Toa Đô ngõ hẹp cùng đường xiểng liểng thua binh

Miệt Đông Quan Thoát Hoan ống đồng trốn chạy ngu ngơ bại tướng

Năm 1427, Bình Định Vương Lê Lợi:

Trần Hiệp sa cơ phải bị tàn vong

Lý Lượng thất thế cam đành thọ tử

Ải Chi Lăng Liễu Thăng rơi đầu thiệt mạng tán đởm kinh tâm

Thành Đông Quan Vương Thông rục cổ lui binh tan hồn bạt vía

Năm 1789, Quang Trung Hoàng Đế:

Nhỉ Hà nghẹn nuốt quân Tàu Tặc

Sĩ Nghị bôn đào khiếp Mãn Thanh

Sầm Nghi Đống treo cổ cây Đa

Thượng Duy Thăng vùi thân đầm Mực

Tôn Dương Bảo giáo bạc phơi thây

Hứa Thế Hanh chùy đồng vỡ sọ

Chuyện xưa chép đủ, rõ rõ ràng ràng;

Đoạt sáo Chương Dương độ

Cầm Hồ Hàm Tử quan***

Tích cũ còn đầy, đây đây đó đó:

Chiết kích trầm giang

Khô cốt doanh khâu****

Vạn Kiếp xác phơi đặc đất

Đống Đa thây chất thành gò

Vậy mà nay:

Các ngươi vẫn thói lấn chiếm, thập ác hung tàn

Các ngươi vẫn mộng xâm lăng, bá quyền bạo ngược

Tất cả Dân Nam ta, nhắc cho các ngươi biết:

Xưa: Đằng giang tràn máu đỏ lũ xâm lăng

Tất cả dân Nam ta, sẽ báo cho các ngươi biết:

Nay: Đông hải ngập thây sình quân bành trướng

Biển Đông bao sóng nổi

Tàu Man bấy thây chìm

Nói cho các ngươi rõ,

Nước Nam ta,

Anh hùng lớp lớp như sóng cả trên sông

Ngô Vương Quyền, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Quang Trung…

Nữ kiệt hàng hàng như hoa hồng giáp Tết

Trưng Nữ Vương, Triệu Nhụy Kiều, Ấu Triệu,***** Cô Giang,Cô Bắc…

Nên nhớ rằng,

Biển Đông không phải ao nhà của các ngươi:

Hãy tôn trọng Luật Biển quốc tế cho ra nước văn minh lịch lãm

Chớ lật lộng Địa Sử thế giới kẻo thành quân man rợ tham lam

Và rồi

Triều sóng Biển Đông thành sóng dữ Bạch Đằng nhận chìm thây: phường ăn cướp

Bãi đá Biển Đông thành cọc nhọn Bạch Đằng đâm thủng tàu: lũ làm càng

Hoàng Sa hoá cửa Hàm Tử, chỗ bắt phỉ đồ

Trường Sa hoá ải Chi Lăng, mồ chôn ngoại tặc

Nay có mấy dòng gởi tới các ngươi

Lời thật mất lòng

Minh trưng sự việc

Để các ngươi biết, hiểu… liệu chừng…

Nguyễn Minh Thanh

( Viễn xứ 10.08.2012 )

* Mừng được trở về còn khỏe mạnh

Trong mơ âm chướng vẫn ghê hồn.

Trích, Giao Châu Sứ Hoàn Cảm Sự của Trần Phu, Sứ thần Nhà Nguyên.

Sau khi đi sứ sang Đại Việt đời vua Trần Nhân Tôn về, hồi ức vớí bài thơ trên. Nội dung rất sợ binh lực hùng mạnh của ĐV.

** Đến nay sông nước Bạch Đằng chảy hoài,

Mà nhục quân thù ( giặc Tàu ) vẫn còn đó

Trích, Bạch Đằng Giang Phú của Trương Hán Siêu, danh sĩ đời Trần

*** Thơ Thượng Tướng Trần Quang Khải

****Sông chìm giáo gãy, Gò đầy xương khô

Trích, Bạch Đằng Giang Phú, Trương Hán Siêu

*****Ấu Triệu, tên Lê Thị Đàn, trong Duy Tân hội cụ P.B.C. Bà đã quyên sinh tại nhà lao giặc Pháp (Quảng Trị) năm 1910

Phú Lâm, Duy Mộng, thuộc quần đảo Hoàng Sa.

Advertisements

Lưu lại ý kiến đóng góp hay phản hồi vào ô dưới đây :

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s