Đăng trong Hướng tâm hồn lên

Mầu nhiệm Maria – Do Chúa Giêsu ban cho nhân loại

1. Siêu Việt, Vĩ Đại, Bao La Và Quan Thiết của Mầu Nhiệm

a/ “Mầu Nhiệm Maria được Giấu Kín, vì thật Mầu Nhiệm Maria là ơn Cứu Độ của loài người thời sau hết. Toàn thể Nhân loại không thể không biết đến Maria, Mẹ Thiên Chúa Toàn Năng Hằng Hữu và là chính Tình Yêu của Thiên Chúa trong Nhân loại, là Ngôi Ba Thiên Chúa ở giữa Nhân loại, là Tình Yêu của Thiên Chúa ban cho Nhân loại. Ai có thể hiểu được Mầu Nhiệm Maria trong chương trình Tình Yêu Thiên Chúa đã hoạch định từ thuở đời đời? Trí óc nào có thể suy thấu một Mầu Nhiệm vô cùng lớn lao như vậy, khi Thiên Chúa chưa tỏ lộ ra?

Đọc tiếp “Mầu nhiệm Maria – Do Chúa Giêsu ban cho nhân loại”

Đăng trong Hán tặc trung cộng

Trung Cộng: “Giết bọn giặc Việt để làm lễ tế cờ Nam Sa”

Nhân dân ta cũng cần cảm ơn Trung Cộng với lời nguyền này của họ: “杀越寇为南沙之战祭旗” “Giết bọn giặc Việt để làm lễ tế cờ Nam Sa”

Vũ Cao Đàm

Hồi năm 2010 tôi đọc được một bài báo sặc mùi hiếu chiến được đăng trên trang mạng “Trung Quốc Binh khí Đại toàn” là một trang mạng của Đảng Trung Cộng. Tôi đã dịch và gửi đăng trên trang Bauxite Việt Nam (BVN). Ngay sau khi BVN đăng tải, tôi rất vui mừng vì bản dịch rất nhanh chóng được lan truyền trên các trang mạng và blog của cộng đồng Việt, và nhận được những lời bình luận sôi sục tình cảm yêu nước thương nòi, căm thù bọn cộng sản xâm lược khát máu Đại Hán và thức tình lương tri của những ai đang còn mê muội ảo tưởng vào giọng lưỡi xảo trá “đồng chí quốc tế vô sản”, “anh em môi hở răng lạnh”, “Bốn tốt” và “Mười sáu chữ vàng”. Bài báo kết thúc bằng lời nguyền: “Sát Việt khấu vi Nam Sa chi chiến tế kỳ” (tiếng Hán là 越寇南沙之祭旗).
Đăng trong Vườn thơ

Mắng con

Thái Bá Tân

Mày láo, dám khuyên bố :
Mai không đi biểu tình.
Chuyện ấy có nhà nước,
Không liên quan đến mình.

Mày nói y như đảng.
Không liên quan thế nào?
Nước là của tất cả,
Của mày và của tao.

Biểu tình chống xâm lược,
Chứ có lật ai đâu.
Không lẽ mày không biết
Cái dã tâm thằng Tàu?

Đọc tiếp “Mắng con”

Đăng trong Việt Nam nhìn lại

Đã có đảng và nhà nước lo “nhân dân Việt Nam thật hạnh phúc”

David Thiên Ngọc (Danlambao)

Nhân dân ta có gì phải lo? Từ biển đảo đến núi rừng, đồng bằng phố thị. Từ kinh tế, chính trị, quân sự, ngoại giao… an nguy tổ quốc đều có đảng và nhà nước lo. Sống cũng lo mà chết cũng có đảng và nhà nước lo. Nước còn nước mất đảng và nhà nước lo tất. Nhân dân hãy yên tâm ăn no ngủ kỹ… và ngủ thật ngon đến khi đi luôn lúc nào không biết! Đâu có sự ra đi nào êm ái đến thế! Rõ nhân dân Việt Nam thật hạnh phúc. Hạnh phúc hạng nhì thế giới!!!

Đọc tiếp “Đã có đảng và nhà nước lo “nhân dân Việt Nam thật hạnh phúc””

Đăng trong Chính trị

Dân chủ luôn luôn chiến thắng

Nguyễn Hưng Quốc

Trong bài “Tại sao cần dân chủ?”, tôi có nêu lên một luận điểm của Robert A. Dahl: các quốc gia có nền dân chủ cao không gây chiến với nhau. Tất cả các cuộc chiến tranh trong thế kỷ 20, đặc biệt từ năm 1945 về sau, đều là chiến tranh giữa các nước độc tài hoặc giữa các nước độc tài và các nước dân chủ.

Một điều cần được nhấn mạnh thêm là: trong các cuộc chiến tranh giữa phe độc tài và phe dân chủ, phe dân chủ bao giờ cũng thắng.

Viết câu trên, tôi nhớ ngay đến một người bạn vong niên trong giới cầm bút. Năm 2001, sau vụ khủng bố tấn công Mỹ và lúc Mỹ đang đánh Afghanistan và rục rích chuẩn bị đánh Iraq, ông rất quan tâm theo dõi tình hình chính trị thế giới. Trong sự quan tấm ấy, ông không giấu được cảm giác lo lắng. Ông thường tâm sự với tôi: bọn độc tài khi định tấn công ai thì âm thầm chuẩn bị, không ai hay biết gì cả. Còn Mỹ? Ngược lại. Trước khi đánh nhau thì mang ra Quốc Hội bàn. Bàn ở Quốc Hội chưa đủ, mang cả ra Liên Hiệp Quốc cãi. Phe bênh phe chống cứ inh ỏi cả lên. Báo chí loan tin. Truyền thanh truyền hình cũng cập nhật mọi toan tính từng ngày từng giờ. Cả việc chuyển quân cũng không giấu giếm. Máy bay chưa cất cánh, người ta đã biết nó sẽ đi đâu và chở bao nhiêu bom. Rồi trong lúc đánh nhau, phe đối lập và một số dân chúng cứ xuống đường la hét đòi ngưng chiến tức khắc. Vậy thì làm sao mà thắng chứ?

Đọc tiếp “Dân chủ luôn luôn chiến thắng”

Đăng trong Văn hóa - Nghệ thuật

Nhạc sĩ du ca Phan Văn Hưng: hát cho tuổi thơ và quê hương đọa đày

Huy Phương

Trang nhạc đấu tranh của ca nhạc sĩ Phan Văn Hưng

Nhạc sĩ Phan Văn Hưng và nhà văn Nam Dao là đôi vợ chồng đã hoạt động cho âm nhạc và văn chương trong nhiều năm ở hải ngoại. Trong những ca khúc phổ biến đặc biệt chúng ta đã thưởng ngoạn, nhạc do Phan Van Hưng và lời của Nam Dao viết.

1970-1982: Thời là sinh viên tại Pháp, Phan Văn Hưng và Nam Dao tham gia các hoạt động của Tổng Hội Sinh Viên Việt Nam tại Paris, cùng thời với Trần Văn Bá. Trong thời gian này, Hưng khởi xướng Ðoàn Du Ca Paris, điều khiển ban hợp xướng và đạo diễn những đêm hội Tết trong nhiều năm.

1977: Phan Văn Hưng khởi xướng tạp chí Nhân Bản.

1979: Phan Văn Hưng thành lập Văn Ðoàn Lam Sơn, xuất bản nhạc và thơ. Vào thời gian này chúng ta biết đến thơ Nam Dao trong tập “Cho Ngày Mai Lúa Chín”.

Đọc tiếp “Nhạc sĩ du ca Phan Văn Hưng: hát cho tuổi thơ và quê hương đọa đày”

Đăng trong Tâm bút

Viết về: “Thà như giòng nước chảy”

Trong văn chương, ngoài những bài biên khảo, bình luận, xã luận khá dài về một vấn đề, một đề tài nào đó; và ngoài các tiểu thuyết, truyện dài với vô số sự kiện, nhân vật, hoàn cảnh,… ; ta cũng thường bắt gặp nhiều bài ngắn, khá ngắn, viết rất đơn sơ nhưng nội dung lại phong phú, ý tình tác giả được phơi bày khá sâu sắc mà với cái nhìn thoáng qua, ta không bắt được cái ‘cốt tủy’ tiềm ẩn trong đó, đôi khi ta còn nghĩ rằng đấy là những bài viết tầm phào, viết cho vui, viết giải trí cho qua thời gian. Tập ‘Thà như giòng nước chảy’, theo người viết thuộc loại nầy. Nhưng Trúc Giang không viết cho vui, không viết lấy có, không viết để ‘được là nhà văn’, để mong được văn đàn đón nhận. Trúc Giang đã viết với tất cả lắng đọng của tâm tình qua dòng đời ‘oan nghiệt’ từ lúc còn ở quê hương đến ngày qua xứ Đức, mượn qua Internet để trang trải ý tình mình. Thế giới Internet là thế giới ảo, những nickname trên Internet cũng là những người ‘ảo’, ảo trên màn hình nhưng không ảo nơi tâm tư tác giả. Trúc Giang mượn những cái ‘ảo’ đó để sống thật với mình, để trang trải mọi ưu tư, phiền muộn, mọi rung động của tâm tư, thần trí về mình, về người, về đời, về đất nước, quê hương. ‘Ảo’ mà trở thành ‘thật’ như cái tên của một người gắn liền vói cấu trúc xác thân người đó. Điều nầy, Trúc Giang đã nói rõ nơi bài ‘An phận hay dũng cảm đối diện cuộc sống’ viết cho người bạn ảo Bến Xưa trên Net.

Đọc tiếp “Viết về: “Thà như giòng nước chảy””

Đăng trong Hán tặc trung cộng

Lý do Trung Quốc đoạt nhiều huy chương Olympics

Trần Trung Đạo 

 – Hiến chương của tổ chức Thế Vận (Olympics) đề ra bảy nguyên tắc căn bản chi phối mọi hoạt động của tổ chức thể dục thể thao quốc tế này, trong đó điều thứ hai khẳng định “sử dụng thể thao như một phương tiện phát triển tình hòa ái giữa con người, với ý định để xiển dương một xã hội hòa bình quan tâm đến việc bảo tồn phẩm cách của con người.”