Đăng trong Lê Chân, Vườn thơ

Sĩ phu ơi ! Hỡi sĩ phu ơi !

Sĩ phu ơi! Hỡi Sĩ phu ơi !
VẬN NƯỚC TANG THƯƠNG ĐẾN NGẤT TRỜI

Tổ Quốc đã mất biển dân ta đang mắc cạn
Mất Hoàng Trường sa, mất ải Nam Quan
Ải Nam Quan ơi ! Ải Nam Quan !
Còn đâu những chiến tích huy hoàng
Phi Khanh suối lệ ngày đưa tiễn
Bây giờ ôi ! Hỡi Ải Nam Quan !

Nơi đây trùng điệp núi đồi,
Tôi con én nhỏ giữa trời tang thương.
Thét cơn quốc nạn nhiểu nhương
Thét cùng nhân loại đoạn trường dân tôi.

Đọc tiếp “Sĩ phu ơi ! Hỡi sĩ phu ơi !”

Đăng trong Bút Xuân Trần Đình Ngọc, Vườn thơ

Bản cáo trạng đệ nhất tội đồ Quốc tặc hồ chí minh

Tưởng Niệm Ngày Quốc Hận 30-4

Tác giả Bản Cáo trạng này là 99% dân Việt Nam tại Quốc nội và Hải ngoại.

Hỡi giặc Hồ, đói nghèo ngu dốt
Không Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền
Là dòng giống Việt ba Miền
Kể từ mi cướp chính quyền mùa Thu !

Mi tự hào đỉnh cao trí tuệ!
Mi đỉnh cao trí tuệ loài heo
Cướp cơm cu Tí, cu Tèo
Nông dân ăn độn, đói nghèo lầm than !

Mi tự hào đỉnh cao thế giới!
Mi đỉnh cao thế giới loài trâu
Toàn dân khởi nghĩa – Hoạt đầu
Cướp công mi lấy, chém đầu Quốc gia.

Đọc tiếp “Bản cáo trạng đệ nhất tội đồ Quốc tặc hồ chí minh”

Đăng trong Vườn thơ

Nỗi nhớ quên sao …

Tôi mang quốc tịch Hoa Kỳ,
Nhìn cờ lộng gío những vì sao bay.
Mà vui theo với tháng ngày.
Quên mình thằng Lính từng say mối thù.
Mối thù tự cổ thiên thu,
Thù quân giặc cướp tù đày quê cha.
Một tháng Tư khóc nhạt nhòa…
Ba mươi ơi hỡi can qua đất trời.
Bỗng dưng quên đứng quên ngồi,
Quên thằng bạn cũ trên đồi quân reo…
Nó lây lất ở quê nghèo,
Đôi chân đã mất eo xèo tâm .
thân. Tôi quên đi mất mộ phần,
Anh hùng tử sĩ những lần xông pha.
Máu tuôn để giữ sơn hà.
Giữ đồng ruộng thắm có tà áo bay.
Quên đi mấy đứa em gầy.
bán thân cho lũ quan thầy ngọai bang.
Những Trung quốc,những nam hàn.
Còn bao đau khổ muôn ngàn lệ rơi.
Đọc tiếp “Nỗi nhớ quên sao …”

Đăng trong Bút Xuân Trần Đình Ngọc, Vườn thơ

Cơn ác mộng 30.04

Mất Nước! Trời ơi!

1- Chị Jên, tôi nhớ chị nhiều (1)

Nhớ câu tuyên bố mĩ miều năm xưa

Nhớ áo tứ thân mặc rất bó

Nhớ quần dài chấm gót rất sang

Chị ngồi chị phán oang oang

Rằng rồi phải lậy mới (được) làm công dân (!)

2- Làm công dân Việt Nam xã nghĩa

Với chị thì… đã thấy thiên đàng

Ngồi ghế cao xạ đoàng đoàng

Bắn lên giết chết anh chàng phi công!

Đọc tiếp “Cơn ác mộng 30.04”

Đăng trong Vườn thơ

Hán hóa

Ta căm giận trong bài thơ mất nước,
Máu tim gan thù hận cứ trào sôi ?
Nạn di dân Tàu Cọng khắp nơi nơi…
Khiến dân Việt một ngày nào ? Hán hóa !

Gương Tây Tạng trước mắt Ta hiễm họa,
Đất đâu còn ? lãnh thổ ! Với Quê hương ?
Dân tự thiêu bọn chúng vẫn coi thường ?
Nửa dân số bảy triẹu hơn Hán tặc !

Chúng chiếm trọn đất đai và sắp đặt,
Nắm trong tay thống trị Hán vô thần !
Việt Nam Ta là con chốt thiêu thân ?
Nếu không diệt lũ côn đồ Dũng Trọng !

Đọc tiếp “Hán hóa”

Đăng trong Bút Xuân Trần Đình Ngọc, Vườn thơ

Nhục mất Nước

Không nhục nào bằng cái nhục mất nước
Không hận nào bằng căm hận nô vong
Thân phận nô đau xót tự trong lòng
Còn sống đấy nhưng khác nào chết đấy!

Bọn Tàu ô quậy cho thành nát bấy
Diệt những người yêu nước biết thương dân
Chính sách chung là chúng để cho đần
Cho ngu dốt, người Việt thành mê muội

Đọc tiếp “Nhục mất Nước”

Đăng trong Vườn thơ

Hán hóa

Ta căm giận trong bài thơ mất nước,
Máu tim gan thù hận cứ trào sôi ?
Nạn di dân Tàu Cọng khắp nơi nơi…
Khiến dân Việt một ngày nào ? Hán hóa !

Gương Tây Tạng trước mắt Ta hiễm họa,
Đất đâu còn ? lãnh thổ ! Với Quê hương ?
Dân tự thiêu bọn chúng vẫn coi thường ?
Nửa dân số bảy triẹu hơn Hán tặc !

Chúng chiếm trọn đất đai và sắp đặt,
Nắm trong tay thống trị Hán vô thần !
Việt Nam Ta là con chốt thiêu thân ?
Nếu không diệt lũ côn đồ Dũng Trọng !

Đọc tiếp “Hán hóa”