Sĩ phu ơi! Hỡi Sĩ phu ơi !
VẬN NƯỚC TANG THƯƠNG ĐẾN NGẤT TRỜI
Tổ Quốc đã mất biển dân ta đang mắc cạn
Mất Hoàng Trường sa, mất ải Nam Quan
Ải Nam Quan ơi ! Ải Nam Quan !
Còn đâu những chiến tích huy hoàng
Phi Khanh suối lệ ngày đưa tiễn
Bây giờ ôi ! Hỡi Ải Nam Quan !
Nơi đây trùng điệp núi đồi,
Tôi con én nhỏ giữa trời tang thương.
Thét cơn quốc nạn nhiểu nhương
Thét cùng nhân loại đoạn trường dân tôi.

Tôi mang quốc tịch Hoa Kỳ,
Ta căm giận trong bài thơ mất nước,
Không nhục nào bằng cái nhục mất nước
Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Trăng nằm sóng soải trên cành liễu