Nỗi nhớ quên sao …

Tôi mang quốc tịch Hoa Kỳ,
Nhìn cờ lộng gío những vì sao bay.
Mà vui theo với tháng ngày.
Quên mình thằng Lính từng say mối thù.
Mối thù tự cổ thiên thu,
Thù quân giặc cướp tù đày quê cha.
Một tháng Tư khóc nhạt nhòa…
Ba mươi ơi hỡi can qua đất trời.
Bỗng dưng quên đứng quên ngồi,
Quên thằng bạn cũ trên đồi quân reo…
Nó lây lất ở quê nghèo,
Đôi chân đã mất eo xèo tâm .
thân. Tôi quên đi mất mộ phần,
Anh hùng tử sĩ những lần xông pha.
Máu tuôn để giữ sơn hà.
Giữ đồng ruộng thắm có tà áo bay.
Quên đi mấy đứa em gầy.
bán thân cho lũ quan thầy ngọai bang.
Những Trung quốc,những nam hàn.
Còn bao đau khổ muôn ngàn lệ rơi.
Tôi quên mấy đứa em rồi.
Tuổi thơ mộng đã vội rời rã xa.
Học đường ngôn ngữ mù lòa.
Học gian học dối như lời đãng gieo.
Nhìn lên tận đỉnh trăng treo…
Đêm nay tôi thất hồn theo ảnh về.
Đau cho giải gấm sơn khê.
Rơi vào tay giặc lê thê đất trời…
Tôi mang cờ cắm trên đồi.
Vàng bay sọc đỏ bồi hồi nhớ ghê.
HÔM NAY CUỐI THÁNG TƯ VỀ.
CÔ ĐƠN TÔI ĐỨNG CHÀO QUÊ HƯƠNG BUỒN…….

Ngô Vân Quy
Trích “Buông tay gãy súng”

Advertisements

Lưu lại ý kiến đóng góp hay phản hồi vào ô dưới đây :

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s