Đăng trong Vườn thơ

Trường ca – Lời ru của Mẹ

ĐÔNG HẢI

(đề cập sơ lược đến lịch sử dân tộc; khởi từ thời Hồng Bàng cho đến nhà hậu Lê với vua Lê Lợi…)

***

Ngày xưa không mấy xa xưa
Ngày tôi chưa lớn cũng chưa biết buồn
Chẳng buồn chiều hạ mưa tuôn
Chỉ riêng đôi mắt mẹ buồn sang thu
Ngày xưa đông đến sương mù
Hết đông vui nhộn mỗi mùa xuân qua
Giãi dầu giông bão nắng mưa
Đong đưa chiếc võng năm xưa mỗi chiều
Đọc tiếp “Trường ca – Lời ru của Mẹ”

Đăng trong Vườn thơ

Từ thu ấy

(tứ thủ liên hoàn)

1/ Mỗi độ thu sang phủ cảnh đời,
Chạnh lòng một nỗi nhớ xa xôi.
Ngoài hiên trăng tỏa màu hoang dại,
Đáy dạ sầu dâng thoáng rã rời.
Hình ảnh năm xưa còn rõ nét,
Ân tình ngày cũ chẳng phai phôi.
Ngồi đây nghĩ mãi về mai hậu,
Để khóc quê mình buổi tả tơi.

2/ Để khóc quê mình buổi tả tơi,
Bão thu Ất Dậu cuốn tơi bời.
Tìm đâu một thoáng hương vương lại,
Chỉ thấy nghìn dâu hận chẳng nguôi.
Đọc tiếp “Từ thu ấy”

Đăng trong Vườn thơ

Sao chẳng nhìn vào trang sử Việt ?

Dân mỹ da màu không đất tổ
Vẫn mong tìm lại được quê cha .
Máu đỏ da vàng còn nước đó
Nỡ quên truyền thống bỏ ông bà ?
Đứa thì quỳ gối vanTây Mỹ
Đứa lại khấu đầu lại Chệt Nga
Sao chẳng giở xem trang cổ sử ?
Xem ai hơn được Việt Nam ta ?
Bà Trưng Bà Triệu ngàn xưa đó
Jeanne D’arc đem bì cũng kém xa
Địch Thanh ví đụng đầu Thường Kiệt
Ắt đã tàn quân bại tẩu mà .
Kìa quân Mông Cổ ai không sợ
Vẫn đành khuất phục họ Đông A !
Đọc tiếp “Sao chẳng nhìn vào trang sử Việt ?”

Đăng trong Vườn thơ

Anh nằm đó…

Anh nằm đó…
Mắt trân trân nhìn bọn họ
Không một lời, uất ức nghẹn khô!
Chỉ vì anh đã lớn tiếng gào hô:
“Đả đảo Trung Quốc xâm lược!
Phản đối Đường Lưỡi Bò!”
Chỉ có thế, chỉ vì lòng yêu nước bị bác bỏ!
Mà có người đỡ lưng cho kẻ côn đồ
Đạp vào mặt dân, không xấu hổ!
Mỗi vòng quay chân
Lại giáng một đạp
Vào giữa mặt người dân!
Bộ mặt của người dân
Nhà nước phải nâng niu quý trọng muôn phần,
Vì mặt dân tức là bộ mặt của nước!
Sao có chuyện hài hước
Công an đạp mặt dân – tức Nhà nước tự đạp chính mặt mình!
Đọc tiếp “Anh nằm đó…”

Đăng trong Ngô Minh Hằng, Vườn thơ

Một điều không lạ

(Thân mến gởi về quê hương và dân tộc Việt Nam tôi)

MỘT LẠ, cấm dân biểu tình
Chống “tàu lạ” đến biển mình xâm lăng
Cho dù “tàu lạ” hung hăng
Giết ngư phủ Việt, làm xằng, hại ta !
HAI LẠ, đảng chẳng xót xa
Mặc dân chết thảm, mặc nhà giặc vô

Đọc tiếp “Một điều không lạ”

Đăng trong Ngô Minh Hằng, Vườn thơ

Mùa Xuân hẹn ước

(Gởi Quê Hương và đồng bào Việt Nam thân mến của tôi)

Xuân lại đến, Mẹ ơi, xuân bát ngát …
Xuân quê người, xuân muôn sắc, muôn hương
Nhưng riêng con, xuân vẫn cứ đau buồn
Khi ba cõi núi sông còn thống khổ

Khi dân tộc vẫn chìm trong bão tố
Khi trẻ thơ bãi rác vẫn là cơm
Khi những mẹ già, tóc nhuộm hoàng hôn
Vẫn vất vả, đời vỉa hè lay lất …

Khi thiếu nữ nụ hồng đang ươm mật
Bỗng ngày kia thành những món hàng người !
Rao bán phương xa mong cuộc đổi đời
Nhưng nhục tủi làm rung lòng nhân loại !

Đọc tiếp “Mùa Xuân hẹn ước”

Đăng trong Bút Xuân Trần Đình Ngọc, Vườn thơ

Nhớ ơn Cha Mẹ

Thân, tâm con có hôm nay
Nhờ ơn Cha Mẹ những ngày xa xưa.
Lễ Vu Lan nhớ ơn Cha Mẹ
Bao công lao dưỡng dục sinh thành

Vì ai nên mới có mình ?
Trông nom, bú mớm hết tình với ta !
Thuở còn nhỏ cho ta đi học
Mong sau này ta được thành nhân

Làm vinh Quốc tổ, quốc dân
Làm vinh dòng giống con dân Lạc Hồng.
Khi khôn lớn gả chồng, dựng vợ
Lo cho ta như đũa có đôi

Đọc tiếp “Nhớ ơn Cha Mẹ”

Đăng trong Bút Xuân Trần Đình Ngọc, Vườn thơ

Ai Thích Ăn Trứng Đỉa ?

Tin Net: Thương lái Tàu đang mua đỉa trâu giá thật cao ở Việt Nam.

Ai thích ăn trứng đỉa
Béo ngậy và thơm ngon
Xào nấu lên rất dòn
Bổ khoẻ và mắn con!

Trai ăn, dai như đỉa
Thật sâu tình dài nghĩa
Chồng ăn vợ hân hoan
Nặng cả tình cả nghĩa

Ai thích nhậu trứng đỉa
của những con đỉa trâu?
Thức ăn bày trên đĩa
Khám phá ra còn lâu!

Đọc tiếp “Ai Thích Ăn Trứng Đỉa ?”

Đăng trong Bút Xuân Trần Đình Ngọc, Vườn thơ

Nước Việt nay đang vào đường hủy diệt

Tiên sư cha chúng bay quen rừng rú !
Bán đất cha ông, không nghĩ tới cháu con
Ham đô la chúng bay chỉ chui lòn
Mặt chúng bay đã dày như da sấu

Dùng công an, một bày beo sói
Cướp đất nhà, trù dập, giết chóc người dân
Chúng bay học ít, dù có ngu đần
Cũng phải hiểu nước là dân, dân nước !

Giặc Hồ xưa, một triệu lần, tuyên bố trước
Y thương dân, không bán nước cho Tàu
Xây Tự do, Độc lập mãi bền lâu
Diệt Pháp, Mỹ, đánh tan bày xâm lược…

Đọc tiếp “Nước Việt nay đang vào đường hủy diệt”