Đăng trong Truyện dài, Võ Thị Trúc Giang Lúa 9

Tiểu thuyết “Gối lụa” (tiếp theo)

Chương 4

Người đi tìm quá khứ

Mới đó mà đã 33 năm mình xa nhà rồi sao ? Thời gian qua nhanh như vó câu cửa sổ. Mới đó mà mình đã xa nhau 33 năm rồi Quá Khứ nhỉ ( 1978 – 2011 ). Chợt Tình thấy giọt nước mắt rớt xuống bàn phím, mới hay mình đang khóc. Vị mằn mặn của nước mắt giống như vị mằn mặn của mồ hôi của mẹ, của cha, của biển Đông trên đường tìm tự do, khiến Tình nhớ lại thời loạn lạc nhất của quê hương.

Ngày đó, Tình nằm võng bên cạnh cái võng của mẹ, hai mẹ con nhìn nhau, không ai nói lời nào, hình như bà đọc được tư tưởng con gái, ánh mắt bà như van nài:
– Ở nhà với mẹ đi con, đừng đi, vượt Biển Đông nguy hiểm lắm, nhỡ gặp hải tặc nữa thì…
Tình thì nén tiếng khóc, mặc dù muốn xà tới ôm mẹ vào lòng, khóc, và sẽ nói:
Đọc tiếp “Tiểu thuyết “Gối lụa” (tiếp theo)”

Đăng trong Nguyễn Chí Thiện, Phan Văn Hưng - Nam Dao, Vườn thơ, Đấu tranh

Sẽ có một ngày

Tháng 7-1979, khi thi sĩ Nguyễn Chí Thiện chạy vào Sứ quán Anh ở Hà Nội với tập thơ, ông chỉ mong những vần thơ của ông được phổ biến ra bên ngoài cho thế giới hiểu về chế độ cộng sản Việt Nam.

Trong thư ngỏ ở phần đầu tập bản thảo, ông viết:

“Nhân danh hàng triệu nạn nhân vô tội của chế độ độc tài, đã ngã gục hay còn đang phải chịu đựng một cái chết dần mòn và đau đớn trong gông cùm cộng sản, tôi xin ông vui lòng cho phổ biến những bài thơ này trên mảnh đất tự do của quý quốc. Ðó là kết quả 20 năm làm việc của tôi, phần lớn được sáng tác trong những năm tôi bị giam cầm.”

Đọc tiếp “Sẽ có một ngày”

Đăng trong Tâm bút, Võ Thị Trúc Giang Lúa 9

Quét lá vàng rơi

* Cứ mỗi độ Thu về lại quét gom lá vàng ngoài sân, thì tôi lại nhớ Trí, nhờ Trí kể mà tôi mới nẩy ý ra viết bài này. Mời quý thân hữu cùng đọc. Chúc Trí cùng quý thân hữu an vui.

Tôi nhận được e-mail của một người bạn từ Boston như thế này, xin tóm tắt lại để cho các bạn hiểu:
« Chị ơi, vì hoàn cảnh gia đình đang có chuyện buồn nên em ít thư thăm chị, nhưng nay em cố gắng ổn định lại đời sống và biên vài hàng thăm chị và gia đình. Chị ơi, nhà nước ở Việt Nam đang cưỡng chế gia đình em vì trước kia bác em là trung tá VNCH, sau bác ra đi theo diện HO, có để giấy ủy quyền căn nhà lại cho ba má em, nhưng chính quyền phường không đồng ý. Ba má em nhờ luật sư kiện ra tòa nhưng họ đưa 30 công an đến làm dữ rồi khiêng vứt đồ đạc, tống khứ má em và các em của em ra lề đường.

Đọc tiếp “Quét lá vàng rơi”

Đăng trong Minh Lương Trương Minh Sung, Vườn thơ

Mừng sinh nhật

Sinh nhật thu về chẳng đợi trông
Thời gian nhanh quá xót xa lòng!
Đời người dài ngắn không quan trọng
Có lợi ích gì lưu lại không?

Khoảnh khắc hôm nay quí lắm thay!
Quên đi quá khứ lắm chua cay.
Không sân không hận đời đau khổ
Nghiệp quả duyên may ở kiếp này.

Con cháu hân hoan hợp mặt nhau
Tiệc mừng sinh nhật thật vui sao!
Phu thê hạnh phúc cùng con thảo
Cảm tạ ơn đời quí biết bao!

Đọc tiếp “Mừng sinh nhật”

Đăng trong Ngô Minh Hằng, Vườn thơ

Thế sự

1.
Thế sự chao ơi, qúa nhiễu nhương
Gian tham, điên đảo, biết đâu lường
Dân lành tăm tối đời trâu ngựa
Giặc dữ huy hoàng mộng bá vương
Xót kẻ trung thành bồi tổ quốc
Giận loài phản trắc bán quê hương
Ngày nào hải ngoại ta đoàn kết …
Trừ sạch nằm vùng, sạch bất lương ?!

2.
Trừ sạch nằm vùng, sạch bất lương
Thì người tị nạn chốn tha phương
Đọc tiếp “Thế sự”

Đăng trong Ngô Minh Hằng, Vườn thơ

Hóa giang chưa trọn câu thề

Tháng Tư rồi lại tháng Tư
Nhìn tờ lịch rụng nát nhừ trái tim
Dân thì bảy nổi ba chìm
Quê hương thì vẫn như đêm, mịt mùng
Tháng Tư gãy kiếm rơi cung
Sông ngăn, núi trở, vẫy vùng cách nao ?!
Lệnh trên, bỏ trống chiến hào
Nhìn thành giặc chiếm mắt trào lệ đau
Tháng Tư nuốt hận nhìn nhau
Nhìn cờ hồn tủi, lòng sầu, thảm thương !
Giá như thêm chút can trường
Quyết hy sinh với quê hương cõi bờ
Chết vinh, gục giữa sân cờ
Còn hơn sống nhục, bây giờ, tha phương

Đọc tiếp “Hóa giang chưa trọn câu thề”

Đăng trong Bút Xuân Trần Đình Ngọc, Truyện ngắn - Hồi ký

Mười bốn năm sau

Ký sự – Bút Xuân TRẦN ÐÌNH NGỌC

LTS – Truyện có thực này tiếp theo truyện ngắn “Trốn Chạy”, tác giả là Nhà Văn Trần Đình Ngọc. Nhân vật chính là cụ Lê văn Tường đã trốn thoát nanh vuốt Cộng Sản hai lần. Lần đầu vào năm 1957 từ tỉnh Thanh Hoá vào miền Nam Việt Nam sau khi người cha của cụ bị đem ra đấu tố, phẫn uất mổ bụng chết. Lần sau vào ngày 30-4-1975 từ Sàigòn đến đảo Guam và sang Hoa kỳ.

Người ta nói “Quả đất tròn” cũng không phải là vô lý. Trong phần kết luận truyện “Trốn Chạy”, một truyện vô cùng thương tâm và có thực, tôi viết rằng, do sự khuyến khích của Ban Quản trị trại, để có chỗ đón tiếp những đồng bào Việt Nam tị nạn Cộng sản mới đến, chúng tôi đã bay từ Subic Bay vào Guam, sau khi ở đó khoảng hơn một tháng từ đầu tháng 5-1975. Tôi với cụ Tường cùng đi một chuyến bay DC10 và lại ở cùng biêu-đinh tại Orote Point. Sau đó, tôi đi đảo Wake kiếm gia đình bị thất lạc, còn cụ đi Camp Pendleton – California và từ đó, tôi không còn gặp cụ nữa.

Đọc tiếp “Mười bốn năm sau”

Đăng trong Lịch sử địa dư, Việt Nam nhìn lại, Đặng Chí Hùng

Những sự thật cần phải biết: – Việt Nam Cộng Hòa – Nạn nhân của chính sách “Ngậm máu phun Người”

(HÀM HUYẾT PHÚN NHƠN TIÊN Ô TỰ KHẨU !)

Đặng Chí Hùng (Danlambao) – Thưa các bạn, là một người trẻ tuổi, chưa một lần được biết đến ngôi trường của Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), cũng chưa từng được sống dưới chế độ tự do non trẻ đó, tuy nhiên qua nhiều sách báo, tài liệu và nhân chứng sống, cộng với những suy nghĩ của mình, tôi nhận thấy một điều đó là một chế độ, một nhà nước khác hẳn với những lời tuyên truyền của cộng sản.

Có một câu hỏi làm tôi day dứt gần 10 năm trời khiến tôi phải tự mình đi tìm câu trả lời cho nó đó là: “Tại sao một chế độ thối nát, được quy chụp là Ngụy quân, ngụy quyền lại được người dân thương nhớ, tiếc nuối?”.
Đăng trong Chính trị, Vi Anh

Dũng mất hay còn

Vi Anh

Thủ Tướng Dũng, một Việt Cộng mất hay còn trong cuộc “hợp đồng tác chiến” do CS Bắc Việt cầm đầu đang diễn ra trong Hội Nghị Ban Chấp Hành Trung Ương Đảng CSVN lần thứ 6, một hội nghị tổ chức sớm hơn định kỳ và dài hơn theo thông lệ.

Mới đọc câu chủ đề, ắt không khỏi có người thắc mắc, ủa sao kỳ lạ vậy. CS ở Bắc thời Chiến tranh VN Mỹ gọi là CS Bắc Việt, và CS ở Nam, Mỹ gọi là Việt Cộng cũng là, đều là CS Việt Nam, thì hà cớ gì lại tấn công nhau. Nhưng chịu khó nhìn lại lịch sử của CS ở Việt Nam, địa phương tính đóng vai trò không nhỏ. Thời hoạt động bí mật, nếu có Bắc kỳ, Trung kỳ Cộng sản Đảng thì cũng có Nam kỳ CS Đảng. Thời cướp được chánh quyền cả nước, sau 30 tháng 4 năm 1975, CS Bắc Việt bóp mũi Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam là con đẻ do họ tạo ra – một cách không thương tiếc.

Đọc tiếp “Dũng mất hay còn”