Hóa giang chưa trọn câu thề

Tháng Tư rồi lại tháng Tư
Nhìn tờ lịch rụng nát nhừ trái tim
Dân thì bảy nổi ba chìm
Quê hương thì vẫn như đêm, mịt mùng
Tháng Tư gãy kiếm rơi cung
Sông ngăn, núi trở, vẫy vùng cách nao ?!
Lệnh trên, bỏ trống chiến hào
Nhìn thành giặc chiếm mắt trào lệ đau
Tháng Tư nuốt hận nhìn nhau
Nhìn cờ hồn tủi, lòng sầu, thảm thương !
Giá như thêm chút can trường
Quyết hy sinh với quê hương cõi bờ
Chết vinh, gục giữa sân cờ
Còn hơn sống nhục, bây giờ, tha phương

Xa quê mấy chục năm trường
Túi cơm giá áo như phường vô tâm !
Đau thương từng đợt sóng ngầm
Một mình cay đắng âm thầm mà thôi
Ơn xưa chưa trả lại đời
Nghĩa nay càng thẹn với người nghìn sau
Nước non càng nghĩ càng sầu
Xót dân nươ’c, nửa địa cầu vời xa

Đau lòng, ta lại hỏi ta
Phải làm gì cứu sơn hà, cứu dân ?
Dân thì khốn nhục muôn phần
Nước thì cộng lén chia phân, cống Tàu !
Trên ngai, vui hưởng sang giàu
Mặc dân mặc nước u sầu tái tê …
Hóa Giang chưa trọn câu thề
Quê ơi, lòng vẫn não nề hờn đau …

Ngô Minh Hằng

Advertisements

Lưu lại ý kiến đóng góp hay phản hồi vào ô dưới đây :

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s