Đăng trong Khoa học

Laminin

Hình ảnhLaminin là một protein tế bào, nó giúp cho các tế bào dính kết lại với nhau. Nếu protein này bị hủy hoại thì sẽ sinh ra các chứng bệnh về gan thận và ung thư. Ngoài ra protein tế bào này còn có nhiệm vụ kết nối làm cho da dính vào thân thể… Protein Cellular Laminin này có hình thập tự giá khi phóng đại bằng kính hiển vi cực đại… Hình ảnh về thập tự của Đấng Christ ở trong vũ trụ, hành tinh của chúng ta, và cả trong nơi nhỏ nhất của tế bào trong cơ thể của chúng ta nữa! Ngài không những đếm được tất cả tóc trên đầu mà còn đếm được bao nhiêu tế bào của chúng ta cần protein Laminin này! Thật đáng kinh sợ!

Các laminins là một họ glycoprotein được một phần không thể tách rời của kết cấu giàn giáo ở hầu hết các mô của một cơ quan. Chúng được tiết ra và kết hợp vào các tế bào liên quan đến ma trận ngoại bào. Laminin là quan trọng cho việc duy trì và tồn tại của mô. laminins khiếm khuyết có thể gây ra cơ bắp để tạo không đúng cách, dẫn đến một hình thức của chứng loạn dưỡng cơ, gây tử vong phồng giộp da bệnh (epidermolysis bullosa junctional) và các khuyết tật của các bộ lọc thận (hội chứng thận hư).

Đọc tiếp “Laminin”

Đăng trong Tài liệu - Lịch sử

Đảng thừa nhận đánh Mỹ là đánh cho Trung quốc

Lê Duẩn Nguyên Tổng bí thư Đảng cay đắng thừa nhận rằng VN hy sinh gần 4 triệu sinh mạng của đồng bào ” đánh Mỹ là đánh cho Liên xô đánh cho Trung Quốc “.

Đọc tiếp “Đảng thừa nhận đánh Mỹ là đánh cho Trung quốc”

Đăng trong Vườn thơ

Hán hóa

Ta căm giận trong bài thơ mất nước,
Máu tim gan thù hận cứ trào sôi ?
Nạn di dân Tàu Cọng khắp nơi nơi…
Khiến dân Việt một ngày nào ? Hán hóa !

Gương Tây Tạng trước mắt Ta hiễm họa,
Đất đâu còn ? lãnh thổ ! Với Quê hương ?
Dân tự thiêu bọn chúng vẫn coi thường ?
Nửa dân số bảy triẹu hơn Hán tặc !

Chúng chiếm trọn đất đai và sắp đặt,
Nắm trong tay thống trị Hán vô thần !
Việt Nam Ta là con chốt thiêu thân ?
Nếu không diệt lũ côn đồ Dũng Trọng !

Đọc tiếp “Hán hóa”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Tiêu Sơn – Hồi 11

HỒI THỨ MƯỜI MỘT

Lĩnh-Nam bảo quốc hòa dân công chúa

Đến đó cuộc đối thọai của hai người tạm ngừng, vì có nhiều tiếng pháo nổ, tiếng người vỗ tay. Thì ra Đinh Ngô-Thương tổng-trấn Thanh-hóa đứng ra chúc tụng Mỹ-Linh. Y đến trước Mỹ-Linh cung kính hành lễ. Y nói thực lớn:
— Hạ thần, Đinh Ngô-Thương, tổng trấn Thanh-hóa kính cẩn ra mắt công chúa điện hạ. Kính chúc công chúa điện hạ thánh thể an khang, tâm thường an lạc.
Sau đó Đinh Ngô-Thương ê a kể lể công việc cai trị trong trấn, toàn những kết qủa tốt đẹp. Sau Đinh Ngô-Thương đến các quan, lần lượt đến bái yết công chúa, dâng lễ vật. Đợi cho các quan bái yết xong, Mỹ-Linh vận nội lực nói lớn:
Đọc tiếp “Anh hùng Tiêu Sơn – Hồi 11”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Tiêu Sơn – Hồi 12

HỒI THỨ MƯỜI HAI

Chính khí tộc Việt

Phái đoàn Triệu Huy đã dò la ra tông tích bộ Lĩnh-nam võ-kinh rồi xẩy ra cuộc dụng võ ở đền thờ Tương-liệt đại vương. Quách Quỳ bị bắt. Sau khi bọn Triệu Anh tìm thấy cuốn phổ trong bụng pho tượng. Y tưởng đó là di thư… thì bị người bịt mặt cướp mất. Bọn y đuổi theo, đánh nhau suốt đêm, người bị mặt quẳng trả bọn y cuốn phổ. Bọn y mở ra coi, thất vọng ê chề. Khi trở về tìm Quách Quỳ, thì Quỳ bị bắt giải lên tri huyện. Bọn y bàn với nhau rằng phải vu cáo cho Tôn Trung-Luận ăn trộm châu báu của sứ đoàn. Mưu kế đã định, bọn Triệu Huy tìm đến dinh an-vũ-sứ Đàm Toái-Trạng. Đàm Toái-Trạng sai em là Đàm An-Hòa điều tra. Đàm An-Hòa bị Triệu Anh dụ nên bí mật làm việc với Thiên-sứ, sẽ được phong chức tước lớn. Vì vậy y không cần cứu xét đến luật pháp, yêu cầu huyện lệnh tha Quách Quỳ, rồi chính y trói Tôn Trung-Luận, giải trở về đền Tương-liệt đại-vương. Trong khi đi đường, gặp đoàn của công chúa Bình-dương.
Còn phái đoàn Triệu Thành đến Thiên-trường, không dò được tin tức gì của phái Đông-a. Bọn chúng lên đường đi Cửu-chân.

Đọc tiếp “Anh hùng Tiêu Sơn – Hồi 12”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Tiêu Sơn – Hồi 13

HỒI THỨ MƯỜI BA

Bồ-tát Vô-Ngại

Bảo-Hoà ngổ ngáo nói vậy, nàng những tưởng rằng nhà sư sẽ giận lắm. Không ngờ nàng thấy nhà sư rùng mình, rồi quay đi, không dám nhìn nàng nữa. Đến đó thầy trò Địch Thanh vào quán, gọi mấy món ăn. Địch Thanh thấy anh em Bảo-Hoà, y tiến lên chỉ vào mặt:
— Con nha đầu kia! Mi theo chọc phá ta hơn tháng qua. Tưởng mi trốn đâu, không ngờ hôm nay ta bắt được mi ở đây.
Địch Thanh dơ tay chụp Thiệu-Thái, kình lực tay y phát ra mạnh vô cùng. Y nhắc bổng Thiệu-Thái lên. Tay kia chụp Bảo-Hoà. Nhà sư lạng mình đứng trước nàng, quát lên:
Đọc tiếp “Anh hùng Tiêu Sơn – Hồi 13”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Tiêu Sơn – Hồi 14

HỒI THỨ MƯỜI BỐN

Sơn-tĩnh cổ tự

Lý Mỹ-Linh hỏi Tạ Sơn:
— Tạ điện-súy, hôm qua chú hai tôi còn ở đây với chúng ta. Làm cách nào chú hai truyền lệnh về cho Khu-mật-viện được?
Tạ Sơn gật đầu:
__ Khải tấu công chúa, được. Nếu vương-gia muốn, chỉ cần hai gìơ lệnh tới Thăng-long. Khu-mật-viện làm lệnh trong nửa gìơ. Lệnh gửi từ Thăng-long tới Trường-yên trong nửa gìơ. Đạo Quảng-thánh chỉ cần một gìơ là có thể lên đường. Từ Trường-yên tới đây không cần tới một gìơ.
Mỹ-Linh chỉ Tịnh-Huyền, công-chúa Bảo-hòa, Thân Thừa-Qúi giới thiệu với Ngô An-Ngữ. Ngô An-Ngữ vội hành lễ quân cách. Nhưng trong đầu óc chàng nghi họăc không ít. Vì chàng biết rõ Tịnh-Huyền là sư thúc của vợ, nay bỗng nhiên lại là đại công chúa, em đức hoàng-đế.
Đọc tiếp “Anh hùng Tiêu Sơn – Hồi 14”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Tiêu Sơn – Hồi 15

HỒI THỨ MƯỜI LĂM

Phế-đế Đinh triều

Huệ-Sinh ngạc nhiên:
— Cứ như quận-chúa nói, thì chủ nhân của cặp ưng này là ai? Họ theo dõi hành động của Sơn-tĩnh với mục đích gì?
Bảo-Hòa đưa mắt nhìn Thiệu-Thái như muốn hỏi ý kiến của anh. Thiệu-Thái tiến lại cầm lấy chân đôi chim xem xét. Mỹ-Linh thấy đôi chim dễ thương, nàng đưa tay vuốt lông nó. Thình lìnhh nó ré lên một tiếng lớn, dương cánh xù lông, trợn mắt như định mổ tay nàng. Nàng vội vàng dụt tay lại, mắng nó:
— Loài súc sinh, mi định nhá thịt ta hả?
Đọc tiếp “Anh hùng Tiêu Sơn – Hồi 15”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Tiêu Sơn – Hồi 16

HỒI THỨ MƯỜI SÁU

Lĩnh-Nam vũ kinh

Thình-lình Triệu Huy lao người lại chỗ bụi hoa ba người nấp. Y xử dụng một thế hổ trảo chụp Mỹ-Linh. Thanh-Mai vọt người lên cao. Từ trên cao nàng phóng một chưởng xuống đầu Triệu Huy. Triệu Huy vội thu tay về biến thành chưởng đỡ chưởng của Thanh-Mai. Bình một tiếng, Thanh-Mai bật lên cao. Nàng cảm thấy trời long đất lở, khí huyết chạy nhộn nhạo trong người, tai kêu lên những tiếng vo vo như sáo diều.
Tự biết mình không phải đối thủ của Triệu, nàng đá gió một cái, tà tà đáp xuống trước thềm đền thờ.
Đọc tiếp “Anh hùng Tiêu Sơn – Hồi 16”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh hùng Tiêu Sơn – Hồi 17

HỒI THỨ MƯỜI BẨY

Vạn-hoa sơn trang

Ngô Tích rất quan tâm đến sức khỏe của Bảo-Hòa. Y chạy lên miệng hầm gọi Đàm An-Hòa:
— Đàm hiệu úy. Gần đây có ông thầy châm cứu nào giỏi không?
— Có thì có đấy, nhưng ông ta ở trong Vạn-thảo sơn-trang từ đây đến Vạn-thảo sơn-trang ít ra một ngày đường.
Ngô Tích mau mắn:
— Một ngày thì một ngày, chúng ta dùng ngựa phi thật nhanh đến mời ông ta, hẳn mau hơn. Tên ông ta là gì?
Đọc tiếp “Anh hùng Tiêu Sơn – Hồi 17”