Đăng trong Nguồn gốc và văn minh Bách Việt

Từ Tổ tiên “Hùng” đến con cháu “hèn”

Nguyễn Sơn Hà

Mấy ngày nay từ khi tôi được đọc cái email của ông Dzu Minh về một câu hỏi hóc búa tưởng không thể trả lời, nhưng tôi cũng đã “Trả Lời Câu Hỏi Không Thể Trả Lời ” trong một bài viết mới đây. Không biết ông Dzu Minh đã có được thỏa mãn phần nào không, chứ tôi vẫn còn đang khắc khoải với câu nói của ông TS. George (PhD), nhân viên của chính phủ Mỹ làm việc ở cơ quan “Government Accountability Office” (GAO) : “You, coward rats ! ”, như khuôn vàng thước ngọc. Xem nguyên thư email của ông Dzu Minh dưới đây :
Câu Hỏi Hóc Búa Không Thể Trả Lời.
From: D H
“Hôm qua ông hang xóm của chúng tôi, Dr. George (PhD) nhân viên chánh phủ liên bang làm ở GAO, nói với tôi: “Cơ quan GAO chúng tôi ước tính mỗi năm người Việt các anh (you, Vietnamese) đổ tiền về Vietnam khoảng 18 tỷ dollars, qua các ngả du lịch, chuyển ngân và đầu tư. Năm 2010, trị giá ngang với con số mậu dịch giữa 2 nước. Những số tiền mặt (cash, pocket money) các anh đem về chánh phủ tôi (my government, not yours) không kiểm soát được”.
Đọc tiếp “Từ Tổ tiên “Hùng” đến con cháu “hèn””

Đăng trong Lịch sử địa dư

Văn lang, Âu lạc, Giao chỉ: nhất thống một Việt Nam nhân giỗ Tổ Hùng, về nguồn oanh liệt xưa

Hà Nhân Văn

 Hằng năm vào dịp này, giỗ Quốc tổ Hùng Vương, bản báo và HNV dành mục bình luận thời sự một kỳ để viết về vua Hùng và nước Văn Lang. Năm trước, giỗ Tổ nhằm số báo ra ngày 12-4-2011, mục này đăng tải bài “Giỗ Tổ Hùng tìm về cội nguồn dân tộc”. Để tiếp nối, kỳ này trình bày về đất nước của vua Hùng từ Văn Lang, Âu Lạc, Giao Chỉ cũng là một VN xưa nay để trả lời mấy ông sử gia Bắc Kinh, nhất là mấy ông Đại Hán Đỏ đang “chỉ đạo chiến lược Việt – Trung” và Tổng cục tình báo Hoa Nam với luận điệu ngang ngược phi lịch sử: VN là một phần của Trung quốc và là quận huyện của TQ. Và rằng không có nước Văn Lang – Âu Lạc!

Đọc tiếp “Văn lang, Âu lạc, Giao chỉ: nhất thống một Việt Nam nhân giỗ Tổ Hùng, về nguồn oanh liệt xưa”

Đăng trong Truyện ngắn - Hồi ký, Võ Thị Trúc Giang Lúa 9

Đặt tên cho nỗi vui mình

25 März 07

Nhận thư bạn gái từ Việt nam gửi sang, nó ghi như vầy: „Một đứa học trò cũ mà không thể viết thư thăm Thày giáo cũ của mình à ? Đó mới là lạ, sao mầy không bỏ qua tất cả những tình cảm cũ để chỉ nghĩ thuần túy một điều mầy là học trò của Thày thôi, được không? Tình cảm của Thày đối với học trò cũ đặc biệt khi Thày nói rằng trải qua mấy chục năm đi dạy Thày chỉ thấy khóa Hóa Sinh của tụi mình là có tình nghĩa hơn so với nhóm sinh viên sau ! Mầy có thấy tại vì tụi mình đã được giáo dục kỹ lưỡng trong một môi trường mà người ta chửi thậm tệ sau giải phóng không. ” Ngụy ” đó mi !! Ấy vậy mà „Mỹ Ngụy“ như tụi mình vẫn làm cho lòng của những thày cô miền Bắc xao xuyến. Tao nói thật trong lòng tao thương các Thày Cô cho dù họ là người xâm lăng miền Nam đi nữa. Tao xin địa chỉ cô L. và cô B. để tao thư thăm hỏi, mầy nhớ viết thư thăm Thày nghe, Thày có cho tao số cellphone của Thày nè, tao gửi kèm cho mầy đây. Tao nói sẽ liên lạc với mầy, Thày mừng lắm! Thày cho số phone cầm tay vậy mầy hiểu Thày làm vậy để làm gì rồi chứ gì.”

Đọc tiếp “Đặt tên cho nỗi vui mình”