Đăng trong Việt Nam nhìn lại

Không thể nào quên được người thương binh VNCH

Mường Giang

Còn nhớ lại những ngày tháng 4 của ba mươi bảy năm về trước (30 tháng 4, 1975), không biết sao mà năm đó trời bỗng đổ mưa thật sớm và lớn hơn bao giờ hết.

Mưa làm ngập những chiếc hố tránh đạn và giao thông hào của những người lính trận, tại các chiến trường máu lệ Phước Long, Phan Rang, Phan Thiết, Long Khánh, Hậu Nghĩa, Long An, Phước Tuy, Biên Hòa và Sài Gòn.

Trong cơn mưa nước mắt năm ấy, có máu, thây người và xác của những cánh hoa học trò, làm nhuộm hồng áo người lính và đồng bào chiến nạn, chạy theo cơn mưa, mịt mù đạn pháo.

Đọc tiếp “Không thể nào quên được người thương binh VNCH”

Đăng trong Bút Xuân Trần Đình Ngọc, Vườn thơ

Cơn ác mộng 30.04

Mất Nước! Trời ơi!

1- Chị Jên, tôi nhớ chị nhiều (1)

Nhớ câu tuyên bố mĩ miều năm xưa

Nhớ áo tứ thân mặc rất bó

Nhớ quần dài chấm gót rất sang

Chị ngồi chị phán oang oang

Rằng rồi phải lậy mới (được) làm công dân (!)

2- Làm công dân Việt Nam xã nghĩa

Với chị thì… đã thấy thiên đàng

Ngồi ghế cao xạ đoàng đoàng

Bắn lên giết chết anh chàng phi công!

Đọc tiếp “Cơn ác mộng 30.04”

Đăng trong Tâm bút, Tội ác cộng sản

Cộng sản và vết thương trong lòng người Việt

I/ Các giá trị :

Đối với tôi thì điều làm tôi luôn chống lại những người cộng sản đó là những gian manh, trí trá. Có một số người tại hải ngoại muốn có một phân định rõ ràng : ai là những người của quốc gia và ai là những người cộng sản ? Đó là một việc rất khó nếu không muốn nói là không tưởng.

Thực tế thì đại đa số trong chúng ta ai mà chẳng có người quen, hay một người họ xa, hay là  một người thân là đảng viên cộng sản, như trong gia đình tôi đây thì ông ngoại tôi là một công chức cấp cao trong bộ máy của chính quyền Pháp, ông nội tôi là là một chủ đất với rất nhiều người làm thuê cuốc mướn, nhưng cha tôi lại là một đảng viên cộng sản. Chính cha tôi khi còn trai trẻ đã nhận thấy sự bất công đối xử của ông nội tôi với những người làm công cho gia đình và ông đã nghe theo lời dụ dỗ của những người csvn đứng lên chống lại chính cha đẻ của mình.

Tôi lớn lên, trong chiến tranh, vì thế cuộc sống luôn thay đổi và mỗi lần chuyển rời chỗ  học tôi thường phải khai lại lý lịch của mình , và  khi viết về thành phần gia đình, mẹ tôi bảo tôi khai là gia đình công chức nhà nước, ông nội là người làm ruộng có nhiều  người làm công…

Đọc tiếp “Cộng sản và vết thương trong lòng người Việt”

Đăng trong Vườn hình ảnh

Đà Lạt – Phan Rang

Đây là con đường có từ trước 1975 đi từ Đà Lạt xuống Đơn dương (đi theo Quốc lộ 20 qua đèo Dran làm từ thời Pháp hoặc đi qua đèo Prenn đến ngã ba Phi Nôm thì rẽ theo Quốc lộ 27 làm thời Mỹ để đi Đơn dương), sau đó qua đèo Ngoạn Mục (còn gọi là đèo Sông Pha) để xuống Phan Rang (khoảng gần 120 Km).

Khởi đầu từ Phan Rang, Quốc lộ 1A, có bảng chỉ dẫn đường đi Đà Lạt, theo QL 27. Bắt đầu QL 27 chừng 5km tới ngã tư này :

Đọc tiếp “Đà Lạt – Phan Rang”

Đăng trong Lịch sử địa dư

Kẻ thắng vẽ lại lịch sử

Nguyễn Lộc Yên

Người viết nghĩ rằng: “Lịch sử của một triều đại, là ghi nhận trung thực quá trình ra đời, phát triển, cho đến khi kết thúc triều đại đó”. Những kẻ chiến thắng, thói thường viết lại lịch sử thiếu trung thực, hay khoe khoang cái tốt của mình và moi móc hay gán ghép cái xấu cho (kẻ chiến bại) đối phương.

Qua triều đại nhà Tây Sơn, được chú ý nhiều về vua Quang Trung (Nguyễn Huệ) và các nhân vật liên hệ chính trong triều đại của vua Quang Trung. Những chiến công hiển hách của Ngài: Năm 1785, đánh tan tác 3 vạn quân và 300 chiến thuyền của quân Xiêm (Thái Lan), tại Rạch Gầm đến Xoài Mút ở Mỹ Tho, do Nguyễn Ánh cầu cứu ngoại bang. Chiến thắng Xuân Kỷ dậu năm 1789, tiêu diệt trên 20 vạn quân Mãn Thanh, do Lê Chiêu Thống cầu cứu ngoại bang.

Đọc tiếp “Kẻ thắng vẽ lại lịch sử”

Đăng trong Nguồn gốc và văn minh Bách Việt, Phạm Trần Anh

“Trả lại những gì của Lịch sử cho Lịch sử”

Phạm Trần Anh

“Người Việt đã bao nhiêu thế kỷ chịu ảnh hưởng của văn minh Hán Hoa, đã ăn sâu vào cá tính và có thái độ cho rằng mình thua kém, chỉ thu thập văn minh và văn hóa Trung Quốc và không tin rằng, văn hóa Trung Quốc thật sự đã nhận được sự đóng góp đáng kể từ các dân tộc Bách Việt ở phương Nam.
Những nếp sống văn hoá này đem vào Trung Hoa thời Tiền sử mang yếu tố “Biển” rõ rệt và có thể mô tả bằng một chữ, đó là chữ “VIỆT” mà trước kia thường gọi sai lầm là Thái cổ (ProtoThai)”. Tôi xác định chữ Việt nay là quốc hiệu của một nước vùng Đông Nam châu Á: Nước Việt Nam.
Sự thật bị che phủ hàng ngàn năm cùng với ảnh hưởng của ngàn năm thống trị nô dịch văn hóa khiến ngay cả người Việt cũng ngỡ ngàng, không tin đó là sự thật .!!!”.
J. NEEDHAM

Đọc tiếp ““Trả lại những gì của Lịch sử cho Lịch sử””