Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 104

HỒI THỨ MỘT TRĂM LẺ BỐN

Bán dạ quỳnh hoa uyển
(Hẹn nhau vườn hoa quỳnh)

Thông-Mai quát lên:
_ Em dám cãi lệnh bố ư?
Tự-Mai ngồi im, vì nó biết xưa nay mỗi khi đại hiệp Tự-An truyền lệnh gì cho các con, thường ông suy tính rất kỹ, nên dù cho Thông-Mai, Thanh-Mai cũng chỉ biết líu ríu thuân theo. Bây giờ ông ra lệnh cho nó ứng tuyển phò mã tuy là việc nhà, nhưng có liên hệ với vận mệnh đất nước. Nó cúi đầu nói nhỏ :
_ Dù có ứng tuyển, khi lên đài em cũng giả thua.
Nó nghĩ thầm:
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 104”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 105

HỒI THỨ MỘT TRĂM LẺ NĂM

Cúi đầu e thẹn.

_ Đúng vậy. Bấy giờ có viên tri phủ Nghi-châu tham nhũng, làm dân chúng oán giận. Họ bèn cùng hào kiệt, quân sĩ nổi dậy giết chết, chiếm Tuyên-châu, Liễu-châu, Tượng-châu, Quảng-châu. Khắp vùng Quảng Đông, Quảng-Tây chấn động. Lợi-Dụng được phong Quảng-Nam an vũ sứ (Gồm Quảng-Đông Nam lộ và Quảng-Tây Nam lộ) cầm quân dẹp. Một đêm Dụng giết chết mười hai tướng giặc. Bình định xong, được phong Dẫn-tiến-sứ. Sau dần dần được thăng Lịch-khách tỉnh sứ. Niên hiệu Đại-trung tường phù thứ bẩy (Giáp-Dần, 1014) vua Chân-tông phong làm Khu-mật viện phó sứ, kiêm Tuyên-huy Bắc-viện sứ, Đồng-tri viện sự. Chỉ ít lâu sau lên tới Khu-mật viện sứ, Đồng-trung thư môn hạ bình chương sự. Niên hiệu Thiên-hy thứ nhì (Kỷ-Mùi, 1019) hai tể thần Đinh Vị, Lý Điệt cãi nhau trước mặt vua. Lý Điệt tố Lợi-Dụng với Đinh Vị gian tà, hợp đảng nhau. Vua nổi giận cách chức cả hai.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 105”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 106

HỒI THỨ MỘT TRĂM LẺ SÁU

Tử-vi đẩu số

Nhà vua quay ra ngoài hỏi một thái giám:
_ Hồi chiều ta tuyên chỉ cho người đi thỉnh Tây-Sơn đạo sư. Đạo-sư đã tới chưa?
_ Tâu bệ hạ đạo sư tới lâu rồi, nhưng hạ thần thấy bệ hạ bận chính sự nên không dám vào tâu.
Nghe đến Tây-Sơn đạo nhân, Tự-Mai giật mình, tự hỏi:
_ Không biết có phải Tây-Sơn lão nhân mà mình đã gặp trên Tản-lĩnh không? Mình cứ chờ xem, lát nữa sẽ biết.

Không phải chờ lâu, Tây-Sơn lão nhân từ ngoài bước vào. Lão chắp tay xá ba xá, chứ không lạy. Nhà vua đối với lão tỏ ra trọng vọng vô cùng. Ông đứng dậy đón lão, rồi mời ngồi xuống chiếc ghế cạnh án thư:
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 106”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 107

HỒI THỨ MỘT TRĂM LẺ BẨY

Ngậm đắng, nuốt cay

Thiên-Thánh hoàng đế lên tiếng gọi:
_ Các người đâu?
Hai thái giám vào. Nhà vua nói:
_ Các người tâu với Hoàng-hậu rằng đêm nay quốc sự đa đoan, trẫm ngự tại đây. Còn thị vệ cho về nghỉ. Hai con hổ canh gác cũng đủ rồi.
Ngẫm nghĩ một lúc, nhà vua truyền chỉ tiếp:
_ Người pha nước cho trẫm tắm.
_ Tâu bệ hạ nước đã nấu với Hương-nhu, Bạc-hà, Mộc-hương chờ bệ hạ. Không biết bệ hạ ban hồng ân cho phi tần nào kỳ lưng hôm nay?
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 107”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 108

HỒI THỨ MỘT TRĂM LẺ TÁM

Nhớ ơn chín chữ cao sâu

Lý phi hứ một tiếng:
_ Thái-hậu sao chưa tỉnh ngộ? Phàm khi người ta trúng Chu-sa độc chưởng, chỉ một chiêu đã đau đớn thấu tim gan rồi. Có đâu tới mấy chục chưởng?
Từ lúc phóng chưởng tấn công Lý phi, Lưu hậu cảm thấy như có gì không ổn, mà bà tìm không ra. Trước kia công lực Lý phi thấp hơn bà. Từ khi bà khống chế phi rồi, thì bỏ không tích cực luyện nữa, nên công lực không tiến, không giảm. Trong khi đó Lý phi âm thầm luyện, nên nay công lực không kém gì bà. Thế nhưng Lý phi chỉ đỡ, mà không phản công là tại sao? Cứ sau mỗi chiêu, tay bà cảm thấy nặng nề, chân khí mất đi một chút.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 108”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 109

HỒI THỨ MỘT TRĂM LẺ CHÍN

Trăm năm chữ tòng

Tiếng Bảo-Hòa vẫn nhắc Lê Văn. Nó nhìn nhà vua rồi nói:
_ Mắt của đại ca là mắt rồng, mũi lân, miệng sư tử. Tướng đi ngay, mắt nhìn thẳng. Ôi! Thực đệ chưa từng thấy ai có qúy tướng như vậy.
_ Liệu ta thi tiến sĩ có đậu không?
_ Không! Đại ca không thể là tiến sĩ, vì thi không bao giờ đậu, nhưng văn mô, vũ lược đến bậc thầy tiến sĩ cũng không bằng. Đại ca sinh trong gia đình cực kỳ phú quý. Nhưng vừa sinh ra đã gặp bất hạnh, phải ly cách một trong hai thân.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 109”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 110

HỒI THỨ MỘT TRĂM MƯỜI

Ứng tuyển phò mã

Tự-Mai lạng người tới trước mặt y, chàng chĩa ngón tay trỏ về trước. Nếu Khiếu tiếp tục đánh tới, thì lòng bàn tay của y bị thương trước. Khiếu Tam Bản vội biến chưởng thành cầm nã định bẻ ngón tay Tự-Mai. Tự-Mai xoè tay thành chưởng quay một vòng. Kình lực trên tay Khiếu Tam Bản tự nhiên biến mất. Y kinh hãi lùi lại hỏi:
_ Mi… mi dùng ma thuật gì thế?
Tự-Mai cười:
_ Chiêu đó gọi là Lam tước vĩ trong Thái-cực quyền Bạch-Đằng giang thập ngũ thức.
Tay Sử-vạn đã hoạt động lại được. Lập tức, y phát một chưởng bằng tất cả bình sinh công lực. Chưởng của y chưa ra mà mọi người đã muốn nghẹt thở. Trong chưởng có mùi hôi tanh khủng khiếp. Tôn Đản thấy nếu để chưởng đó đánh ra, e tất cả bọn Tự-Mai sáu người cùng ba thiếu nữ ắt tan xác mà chết, chàng vội phát chiêu Loa-thành nguyệt chiếu đánh thẳng vào người Sử-vạn. Trong khi Tự-Mai vòng tay trái ôm nhà vua, tay phải ôm nàng Tử vọt ra ngoài. Lê Văn chụp cổ áo nàng Hồng, nàng Thanh cùng nhảy ra khỏi phòng.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 110”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 111

HỒI THỨ MỘT TRĂM MƯỜI MỘT

Triều đình Đại-Tống

Lê Văn cùng Tôn Đản, Tự-Mai chạy vào phòng riêng. Y vội kéo quần Tự-Mai, Tôn Đản ra xem: Dương vật bị sưng lớn đỏ lòm. Y nói:
_ Chúng mình bị trúng Chu-sa độc phấn rồi. Gọi ông heo mau.
Thiệu-Thái chạy vào, chàng nâng chim ba cậu em lên coi: Sưng đỏ lòm. Đúng là bị trúng Chu-sa phấn. Chàng bảo cả ba ngồi ngay ngắn lại, rồi vỗ tay lên huyệt Bách-hội ba người. Cả ba rùng mình một cái, mồ hôi toát ra ướt hết quần áo. Mùi hôi tanh khủng khiếp xông lên. Khoảng nhai dập miếng trầu, cả ba đã hết đau, cùng mặc quần áo lại.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 111”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 112

HỒI THỨ MỘT TRĂM MƯỜI HAI

Sáng tổ tiêu thuật

Tự-Mai nghe Vương gọi tên nước mình là Đại-Việt, thì biết y thuộc phe chống Lưu hậu, thân với Đại-Việt. Chàng nói thầm:
_ Ông này chơi được.
Đức-Dụng tiếp:
_ Quốc-công không biện minh được, như vậy là nhận tội. Câu hỏi thứ nhì là: Khi Quốc-công mở ra, thấy rõ ràng trong hộp có thanh kiếm. Đáng lẽ Quốc-công phải buông hộp lùi bước. Lý đâu Quốc-công lại mang kiếm ra đưa vào trước ngực hoàng thượng. Nếu như không có Phiêu-kị đại tướng quân đẩy Quốc-công lui lại…
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 112”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 113

HỒI THỨ MỘT TRĂM MƯỜI BA

Quốc sự tối khẩn

Mọi người cùng ngơ ngác. Lê Văn cũng kinh ngạc. Nhưng chợt nó hiểu ngay:
_ Bà chằng Bảo-Hòa chứ không ai lạ. Bả dùng Lăng-không truyền ngữ sai đôi công đánh Phạm Ung.
Nguyên từ thời Lĩnh-Nam, công chúa Hồ Đề cùng chư đệ tử phái Tây-vu nghiên cứu về tiếng nói của các loài thú vật, luyện thành tám đạo quân ưng, sói, voi, ong, rắn, khỉ, hổ, báo gây kinh hoàng cho quân Hán. Sau khi vua Trưng tuẫn quốc, các đệ tử Hồ Đề lập thành phái Tây-vu chuyên nghiên cứu về âm thanh của thú vật.
Trải hơn nghìn năm đến nay chưởng môn phái Tây-vu là ông nội Bảo-Hòa thì bản lĩnh học tiếng thú vật càng tinh thâm đến cùng cực. Ngay từ nhỏ, Bảo-Hòa được chân truyền thuật này. Bây giờ nàng cùng Thông-Mai ẩn thân trong lớp áo thị vệ, cung nữ. Nàng thấy Phạm Ung dùng tiêu tấu nhạc cho công múa. Tính tinh nghịch nổi dậy, nàng dùng lăng không truyền ngữ sai nó tấn công Phạm Ung. Vì vậy không ai hiểu tại sao bỗng dưng đôi công lại hóa điên như vậy.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 113”