Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 114

HỒI THỨ MỘT TRĂM MƯỜI BỐN

Trọng tội khi quân

Một văn quan quỳ tâu:
_ Thần Trần Nghiêu-Tá lĩnh Tham-tri chính sự, đồng tri Khu-mật viện xin tâu: Lý Côâng-Uẩn gần đây lộng quyền quá đáng. Y chỉ là một tước Nam-bình vương quận Giao-chỉ, thế nhưng y dùng võ lực ép Chiêm-thành, Chân-lạp, Lão-qua tiến cống. Tin tế tác cho biết con y là Lý Long-Bồ còn tiến xa hơn. Y muốn thống nhất tám vùng tộc Việt, rồi đem quân xâm vương thổ. Bây giờ y hiện diện ở đây, xin hoàng thượng đem y ra xử lăng trì, để an Nam-biên.
Tiếp theo bọn Hạ Tủng, Phạm Ung, Triệu Thực đều cùng một luận điệu. Nhà vua biết bọn này theo chủ trương của Lưu hậu, khó lòng bẻ gẫy lý luận của chúng, ông hỏi Định-vương:
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 114”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 115

HỒI THỨ MỘT TRĂM MƯỜI LĂM

Công chúa Huệ-Nhu

Tự-Mai, Lê Văn đang mải xem trận đấu giữa Sử-vạn với Trương Ngọc, Khiếu Tam Bản với Tôn Tiết, thì có tiếng nói của Bảo-Hòa:
_ Phải theo dõi, nếu Trương Ngọc, Tôn Tiết bị trúng độc, hai em nhất thiết đề phòng cẩn mật bằng không Sử, Khiếu tấn công nhà vua. Trường hợp này hai em dùng hết khả năng đánh như vũ bão, khiến chúng phải xử dụng Chu-sa ngũ độc chưởng. Hai em đẩy chất độc về người chúng, rồi bắt chúng khai ra tất cả bí mật cung đình nhà Tống.
Trương Ngọc càng đánh, chưởng lực càng mạnh. Trong khi đó Sử-Vạn tuổi cao, sức yếu, y cứ phải lui hoài. Thình lình Sử-vạn hít hơi dài đánh ra một chưởng không có gió. Trương Ngọc tưởng y tuyệt chân khí, đánh ra chiêu dương kình ụp lên đầu y. Hai chưởng gặp nhau đến bộp một tiếng. Sử-vạn bật lên tiếng cười nhảy lui lại. Trong khi đó Trương Ngọc cảm thấy cánh tay lạnh buốt, cái lạnh truyền dần lên vai vào thân khiến y run lên bần bật.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 115”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 116

HỒI THỨ MỘT TRĂM MƯỜI SÁU

Thiên-hạ Hồng-thiết

Nhà vua nhìn mẹ nuôi, mẹ đẻ đang chiết chiêu đến độ một sống, một chết, mà lòng lo lắng:
_ Bất cứ ai trong hai bà mẹ bị tổn thương, cũng là thảm họa cho triều đình? Làm sao bây giờ?
Nhà vua muốn hỏi Định-vương. Nhưng nghĩ lại:
_ Thái-sư yêu thương ta vô cùng tận. Nhưng người yêu ta với yêu giòng họ Triệu không thể tách rời. Lưu hậu đã gây ra biết bao thảm họa cho hoàng tộc. Bây giờ bà lại muốn hại Thái-sư, hại cả ta. Ta mà hỏi Thái-sư, ắt người sẽ giải quyết vấn đề thực giản dị: Giết Lưu hậu. Điều này thực ta không muốn. Thôi ta đành nhờ nhị đệ vậy.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 116”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 117

HỒI THỨ MỘT TRĂM MƯỜI BẨY

Ma trướng nan giải

Lưu hậu hỏi Định-vương:
_ Thái-sư, bây giờ Thái-sư định sao đây?
Định-vương hỏi ngược lại:
_ Thần cũng xin Thái-hậu cho biết tôn ý?
_ Ta chẳng có ý gì mới mẻ hết. Chúng ta hãy làm lại. Thái-sư vẫn là Thái-sư. Ta vẫn là Thái-hậu. Lý thần phi được tôn là Thái-hậu thì vẫn là Thái-hậu. Ta không kể tới việc Thái-sư phản ta. Thái-sư cũng không thể phân biệt ta là người Hán hay người Việt. Ta không động đến người của Thái-sư, thì Thái-sư cũng không nên động đến người của ta.
Duẫn-Thăng, Duẫn-Tín, Duẫn-Thành bước ra nói lớn:
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 117”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 118

HỒI THỨ MỘT TRĂM MƯỜI TÁM

Mối hận ba mươi năm

Đến lượt Xích-Thập hét lên be be, tay ôm ngực:
_ Chết! Đau chết đi thôi.
Đỗ, Lê quằn quại một lúc rồi bò đến trước Lưu hậu rập đầu binh binh:
_ Thái-hậu, xin Thái-hậu cứu anh em thần. Anh em thần tuân chỉ của giáo chủ sang đây hành sự trợ giúp Thái-hậu mà ra nông nỗi.
Lưu hậu lắc đầu:
_ Ta vô dụng mất rồi. Ta có còn quyền gì nữa đâu? Chính ta cũng đau đớn như các người, phải khuất thân cầu kẻ hèn hạ cứu cho mới thoát khỏi tai kiếp.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 118”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 119

HỒI THỨ MỘT TRĂM MƯỜI CHÍN

Lục-tổ Huệ-Năng

Ngô Quảng-Thiên vẫy Tôn Đản:
_ Đản nhi. Người nghĩ sao?
_ Theo con, bố nên mang tên này về Khúc-giang, ta đóng cũi rồi đem đi khắp chợ cho dân chúng phỉ nhổ hơn là cho y tàn tật hay chết. Tội y cao như núi, mà cho y chết mau chóng, chẳng hóa ra ban phúc cho y ư?
Ngô Quảng-Thiên cười dòn:
_ Người hay thực.
Ông túm cổ áo Lê Lục-Vũ, Tôn Đức-Khắc rồi đưa mắt ra hiệu cho Thông-Mai, Bảo-Hòa:
_ Tiên cô! Trần thiếu hiệp! Ra tay đi, rồi chúng ta chuồn chứ !
Thông-Mai dạ một tiếng, chàng phát chiêu Thiên-vương trấn thiên hướng Lê Đức. Áp lực chưởng làm mọi người nghẹt thở, nhảy lui lại. Ầm một tiếng, người Lê Đức bẹp dí xuống đất như một miếng chả trứng, máu me tung tóe.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 119”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 120

HỒI THỨ MỘT TRĂM HAI MƯƠI

Ngổn ngang trăm mối bên lòng
(Đoạn-trường tân thanh)

Thuyền sắp rời hồ Động-đình vào sông Tương. Thanh-Mai liếc nhìn Lê Văn, thấy mặt y buồn rười rượi, nàng biết cậu em vốn hiếu động nay ngồi im trầm tư vì phải xa Nong-Nụt, nhớ nhung chồng chất mà thành. Muốn phá cái yên lặng, nàng nháy sư huynh Trần Bảo-Dân một cái. Bảo-Dân cất tiếng hát:

Nàng về xứ Thái xa xôi,
Để thương, để nhớ, để tôi phải buồn.

Lê Văn nắm tay Bảo-Dân:
_ Đại ca ơi, không phải em nhớ Nong-Nụt mà thôi đâu. Em buồn vì nhiều chuyện. Chuyện thứ nhất là chị Thiếu-Mai lấy chồng phải theo chồng ở lại Biện-kinh làm vương phi Yên-vương. Từ đây quan sơn cách trở, khó mà gặp nhau. Đại ca biết chứ, trong nhà chỉ có chị Thiếu-Mai với em, nay chị ấy đi lấy chồng, em trơ trọi một mình, buồn chết đi được. Chuyện thứ nhì, đại ca biết chứ, bọn em kết thành Thuận-Thiên thập hùng. Nhưng Thuận-Tông, Thiện-Lãm tính như ông cụ non không hợp với em. Em với Tự-Mai, Tôn Đản phá trời đã quen, nay vắng Tự-Mai em thấy thiếu thiếu một cái gì ấy. Muốn phá, muốn nghịch, không có ai hưởng ứng.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 120”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 121

HỒI THỨ MỘT TRĂM HAI MƯƠI MỐT

Tru diệt ma vương quỷ dữ

Thuận-Thiên hoàng-đế chỉ nói được mấy câu rồi thiếp đi. Bên ngoài, tiếng quân reo, tiếng trống thúc vọng vào. Một thị vệ báo:
_ Thưa vương gia, quân của các vương cùng tấn công vào thành. Quân thủ ít quá, e giữ không nổi.
Khai-Quốc vương cầm bút viết lệnh, rồi đưa cho Thiệu-Thái sai chim ưng mang đi. Bấy giờ vương mới chú ý nhìn phụ-hoàng đang thiêm thiếp giấc nồng. Vương hỏi Hoàng-Giang cư sĩ:
_ Cư-sĩ điều trị cho phụ-hoàng, có thấy triệu chứng gì lạ không?
_ Khải vương gia thần thấy có rất nhiều biến chứng, mà cho đến hôm nay, thần giải đoán không nổi. Giá có sư phụ tại đây thì người có thể tìm ra.
_ Xin cư-sĩ giải rõ hơn.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 121”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 122

HỒI THỨ MỘT TRĂM HAI MƯƠI HAI

Lấy chết chuộc tội

Đạo quân Quảng-vũ nghe lệnh chúa tướng cùng dương cung bắn lên mặt thành. Khai-Quốc vương quơ tay một cái, vương đã bắt được năm mũi tên. Vương vận sức phóng về phía Nguyên-Hạnh. Kình lực mũi tên xé gió bay tới. Nguyên-Hạnh rút kiếm gạt. Nhưng y gạt hụt, vì cả năm mũi tên đến trước ngựa y khoảng một trượng thì rơi xuống. Vương nói lớn:
_ Tứ đệ! Hồ quân hầu! Nguyễn đô thống! Ta lấy đức từ bi hỷ xả trị người. Ta hẹn cho các người phải giải tán, quân đâu về đó. Ta sẽ tâu phụ-hoàng ân xá cho các người. Bằng các người còn u mê, thì các người phải lĩnh quả của chính nhân người gieo.
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 122”

Đăng trong Truyện dài, Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 123

HỒI THỨ MỘT TRĂM HAI MƯƠI BA

Ưng-sơn song hiệp

Tôn Mạnh bàn:
_ Hay ta dùng lối bao vây, lâu ngày chúng hết lương, ắt phải đầu hàng.
Lê Văn lắc đầu:
_ Không ổn rồi. Khi ta bao vây, lương hết, e chúng lấy lương của dân ăn, như vậy dân chết đói trước. Khi chúng thực sự hết lương đầu hàng thì không còn người dân nào nữa.
Hà Thiện-Lãm hỏi Đào Hiển:
_ Đào huynh! Huynh có biết nhà nào của dân, nhà nào của bọn Hồng-thiết giáo không?
Đào Hiển chỉ lên bản đồ:
Đọc tiếp “Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 123”