Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 115

HỒI THỨ MỘT TRĂM MƯỜI LĂM

Công chúa Huệ-Nhu

Tự-Mai, Lê Văn đang mải xem trận đấu giữa Sử-vạn với Trương Ngọc, Khiếu Tam Bản với Tôn Tiết, thì có tiếng nói của Bảo-Hòa:
_ Phải theo dõi, nếu Trương Ngọc, Tôn Tiết bị trúng độc, hai em nhất thiết đề phòng cẩn mật bằng không Sử, Khiếu tấn công nhà vua. Trường hợp này hai em dùng hết khả năng đánh như vũ bão, khiến chúng phải xử dụng Chu-sa ngũ độc chưởng. Hai em đẩy chất độc về người chúng, rồi bắt chúng khai ra tất cả bí mật cung đình nhà Tống.
Trương Ngọc càng đánh, chưởng lực càng mạnh. Trong khi đó Sử-Vạn tuổi cao, sức yếu, y cứ phải lui hoài. Thình lình Sử-vạn hít hơi dài đánh ra một chưởng không có gió. Trương Ngọc tưởng y tuyệt chân khí, đánh ra chiêu dương kình ụp lên đầu y. Hai chưởng gặp nhau đến bộp một tiếng. Sử-vạn bật lên tiếng cười nhảy lui lại. Trong khi đó Trương Ngọc cảm thấy cánh tay lạnh buốt, cái lạnh truyền dần lên vai vào thân khiến y run lên bần bật.
Trương Ngọc đưa tay nhìn, cánh tay y tím bầm. Y quát lên:
_ Huyền âm độc chưởng.
Sử-vạn Na-vượng cười khoái chí:
_ Huyền âm độc chưởng thì đã sao?
Định-vương Nguyên-Nghiễm bước ra hỏi Sử-vạn:
_ Thì ra người. Khi Sở-vương Nguyên-Tá hoăng. Ta điều tra, thấy cơ thể người lạnh cứng, tím bầm, thì biết rằng bị trúng Huyền-âm độc chưởng. Chưởng này tuyệt tích đã lâu, không ngờ người biết xử dụng.
Vương gằn từng tiếng:
_ Bấy lâu, trong nội cung có không biết bao nhiêu vụ án do Huyền-âm độc chưởng gây ra. Tất cả đều là mi chăng?
Sử-vạn cười nhạt:
_ Phải thì sao? Không phải thì sao?
Từ phía tôn thất có ba người vọt mình ra, vây Sử-vạn Na-vượng vào giữa. Đó là ba người còn trẻ. Khai-Quốc vương hỏi Định-vương:
_ Đại ca! Ba người đó là ai vậy?
_ Chúng là con của huynh trưởng Nguyên-Tá tước phong Sở-vương tên gọi Duẫn-Thăng, Duẫn-Tín, Duẫn-Thành.
Sử-vạn Na-vượng cười nhạt:
_ Cái thây ma bệnh hoạn của cha các người mới chết. Bây giờ các người muốn thay thế phải không? Lại đây, lại đây, ta cho các người nếm mùi Huyền-âm độc chưởng.
Biết mình không phải đối thủ của Sử-vạn Na-vượng, ba thiếu niên đến trước Định-vương quỳ gối:
_ Thúc phụ. Suốt đời phụ vương chúng cháu bệnh hoạn, oan khuất đau khổ chỉ vì tên này. Bây giờ gian nhân hiện hình trước mặt, mà bọn cháu vô tài, đành trông vào thúc phụ.
Định-vương nói với Khai-Quốc vương:
_ Nhị đệ! Ngu huynh không muốn dùng số đông bắt hai tên ma đầu Sử-vạn, Khiếu. Bao nhiêu oán hờn gây rạn nứt trong nội cung bản triều đều do Huyền-âm độc chưởng cả. Mong nhị đệ vì ngu huynh kiềm chế tên này. Kiềm chế y, để ánh sáng rọi vào những rạn nứt trong nội cung.
Khai-Quốc vương vẫy tay gọi Sử-vạn Na-vượng:
_ Sử-vạn tiên sinh. Trên đường từ Kinh-châu về đây, tiên sinh làm nhục sứ đoàn Đại-Việt quá đáng. Song cô-gia không chấp, vì tiên sinh tuân chỉ dụ của Thái-hậu mà làm. Cô-gia cùng sứ đoàn không thể dùng võ công với tiên sinh, vì trên đường đi sứ đại quốc, mà xử dụng võ công là vô phép. Nhưng bây giờ Thái-sư tuyên chỉ cho cô-gia phải giữ tiên sinh lại. Cô-gia mong tiên sinh thứ lỗi.
Sử-vạn cười nhạt:
_ Ôi nhục quốc thể. Lão phu nghe anh hùng tộc Việt đại hội Thăng-long tôn Khai-Quốc vương làm minh chủ, thế mà nay cúi đầu tuân lệnh quan nhà Tống sai khiến, bắt người đồng bào ư? Ta không phục.
Trong khi y nói, mọi người mải theo dõi, thình lình y vọt người lên cao phát chưởng đánh về phía hậu điện, nơi chỉ có hai thị vệ đứng gác. Bình, bình. Hai thị vệ bị bắn tung sang bên cạnh. Nhanh nhẹn, Sử-vạn tung mình vọt ra khỏi điện. Nhưng y vừa đụng chân xuống đất, thì suýt chạm phải một người. Người đó chặn mất lối đi, thân hình người đó sát vào người y.
Kinh hoảng, y đẩy hai chưởng về trước, rồi nhảy lùi lại sau. Nhưng người kia theo sát y như bóng với hình. Thủy chung mặt người này vẫn gần chạm người y. Y nhảy lùi liền ba bước. Người này di chuyển thân mình đứng sát người y như cũ. Y vội lộn liền ba vòng, rồi đứng dậy. Rút cuộc y lại trở về giữa sân Sùng-chính điện.
Bấy giờ mọi người mới nhận ra người đó là Trần Bảo-Dân. Không ai biết lý lịch chàng ra sao, ngoài sứ đoàn Đại-Việt với Yến Thù. Họ chỉ biết chàng là nhân viên sứ đoàn mà thôi. Chàng vái Khai-Quốc vương, rồi lui lại phía sau.
Sử-vạn Na-vượng cười nhạt. Y nói bằng tiếng Việt:
_ Người Việt có câu: Khôn ngoan đá đáp người ngoài. Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau. Chúng ta là người Việt, là con cháu Âu-Cơ, thế mà các người tuân lệnh bọn Tống hại ta ư?
Một thiếu phụ khoan thai bước ra, chỉ tay vào mặt Sử-vạn:
_ Sử-vạn Na-vượng. Ngươi xuất thân là hoàng-đệ Lão-qua quốc-vương. Nhưng ngươi chối bỏ tổ tiên tộc Việt, tôn bọn khùng Mã-Mặc, Lệ-Anh. Đó là tự ngươi làm chứ có ai ép ngươi đâu? Ngươi ẩn thân ở hoàng cung triều Tống, làm không biết bao nhiêu điều ác đức, tội ngươi cao như núi. Hôm nay ngươi còn dám đem tinh thần tộc Việt ra lung lạc chúng ta ư?
Mọi người nhìn ra, thì là vương phi Thanh-Mai. Vương phi khoan thai đến đối diện với Sử-vạn, nàng tiếp:
_ Thái-sư nhờ Khai-Quốc vương bắt ngươi, không phải Thái-sư thiếu cao thủ võ công cao hơn ngươi, mà theo đạo lý tộc Hoa-Việt từ muôn năm truyền lại. Ngươi không hiểu ư? Để ta dạy dỗ cho ngươi biết.
Triều Tống thấy vương phi Thanh-Mai chỉ là một thiếu nữ hai mươi tuổi, xinh đẹp, mảnh mai, mà dám đối diện trách cứ tên đại ma đầu như Sử-vạn Na-vượng. Ngôn từ của nàng rõ ra bậc cha mẹ dân, lên tiếng dạy dỗ Sử-vạn, thì đều khâm phục nàng can đảm khác thường.
Thanh-Mai tiếp:
_ Khi đứa con ông Giáp, sang phá phách vườn nhà ông Ất. Ông Ất không thể đánh đứa trẻ đó, mà phải mách ông Giáp, để ông Giáp trị tội con mình. Đấy là đạo lý dân gian. Còn về phương diện quốc gia, Thái-sư cùng Khai-Quốc vương đã ước hẹn với nhau cách nay mấy tháng ở Khúc-giang rằng: Khi người Việt làm tội rồi chạy qua bên Tống. Tống trao trả cho Đại-Việt trị. Ngược lại người Tống phạm tội, chạy qua Đại-Việt. Đại-Việt phải bắt trao trả cho Tống trị tội. Nay ngươi là người Việt, phạm tội với Tống, nên Thái-sư để Khai-Quốc vương trị tội người.
Thanh-Mai nói câu đó, mục đích gỡ sĩ diện cho Định-vương cùng triều thần Tống. Nhưng cũng có nghĩa là: Đất Lão-qua thuộc tộc Việt, và Khai-Quốc vương đang thống lĩnh vùng đất này.
Sử-vạn Na-vượng cười gằn:
_ Con nhãi kia. Khi lão phu cùng Nhật-Hồ lão nhân lập ra Hồng-thiết giáo, danh trấn thiên hạ, thì cha ngươi còn là một hài nhi chưa sạch máu đầu. Mi có lùi lại ngay không? Bằng mi chậm trễ lão phu cho mi một chưởng thịt nát xương tan bây giờ?
Thanh-Mai cười nhạt:
_ Đông-phương sứ giả! Ta muốn được kiến thức Chu-sa ngũ độc chưởng cùng Huyền-âm độc chưởng của người. Người hãy vận độc công đi, ta phát chưởng đây.
Mọi người thấy Thanh-Mai dám đối diện với Sử-vạn đã cho là ghê gớm. Bây giờ họ nghe nàng công khai thách y dùng độc chưởng đấu với nàng. Ai cũng kinh hãi nín thở.
Nàng vung tay vận tất cả bình sinh công lực, phát chiêu Phong đáo sơn đầu đánh thẳng vào mặt Sử-vạn Na-vượng. Áp lực chưởng phong cực kỳ trầm trọng. Đám võ quan vội nhảy lui lại để khỏi bị nghẹt thở. Trần Trung-Đạo, Vương-Văn lạng mình tới trước đám văn quan, vung chưởng hóa giải kình lực.
Nhà vua cảm thấy choáng váng, nhưng không kịp rời khỏi ngai vàng. Lê Văn vội vòng tay ra chiêu Thiên-vương trấn thiên, lập tức kình lực chỉ thoảng qua trước mặt nhà vua như gió thổi.
Sử-vạn Na-vượng vội phát chiêu Huyền-âm độc chưởng đỡ. Rầm một tiếng, người y bay bổng lên cao, rơi trước mặt Thiệu-Thái. Thiệu-Thái phất tay một cái, người y đáp xuống đất nhẹ nhàng. Tuy vậy y cũng cảm thấy khí huyết trào lên cổ. Y oẹ một tiếng, máu ri rỉ ra quanh mép.
Đám võ quan cùng nhìn nhau kinh hãi:
_ Tộc Việt thực lắm nhân tài. Một thiếu phụ trẻ đẹp thế kia, ai ngờ võ công cao đến như thế? Đại-Tống ta so sao bằng?
Tự-Mai nhảy ra chặn trước Thanh-Mai:
_ Chị hai. Thân thể chị cao quý biết mấy, tại sao lại nhẹ thể xử dựng võ công với tên ma đầu này. Để em bắt nó.
Thanh-Mai nói với em:
_ Em bắt y, rồi lệnh cho y phải khai hết sự thực về tội trạng trong quá khứ.
Tự-Mai dạ một tiếng. Chàng vọt mình tới phóng chưởng tấn công Sử-vạn Na-vượng bằng chiêu Phong-ba hợp bích. Bình một tiếng, Sử-vạn Na-vượng cảm thấy kình lực của y bị bật ngược trở về. Cánh tay y như bị muôn ngàn con kiến cắn. Y kinh hãi:
_ Tên ôn con này biết xử dụng thần công Đông-a phản Chu-sa độc chưởng đây. Ta phải dùng Huyền-âm chưởng đối phó với nó mới được.
Trong khi đó, Khai-Quốc vương dùng lăng không truyền ngữ rót vào tai Tự-Mai:
_ Em nghe đây. Nếu Sử-vạn xử dụng Chu-sa độc chưởng, thì em dùng phản Chu-sa của bố chế ra mà bắt y. Còn y dùng Huyền-âm độc chưởng, thì dùng thần công Yên-Lãng, hút hết nội của lực y.
Tự-Mai nhớ lại bố chàng đã giảng:
“Xưa trong trận đánh đồi Vương-sơn ở Trường-sa võ công của công chúa Yên-Lãng thua xa Trần Nghi-Gia. Sau nhờ Tăng-giả Nan-đà truyền Thiền-công, mà bà thắng y thị, rồi thắng luôn cả chồng y.”

Nay Sử-vạn xử dụng Huyền-âm độc chưởng, thì phải dùng thần công Yên-Lãng mới trị nổi. Chàng phát chưởng tấn công như vũ bão.
Vừa lúc đó, một tiếng ái lanh lảnh phát ra. Mọi người nhìn lại: Tôn Tiết đang ôm tay run rẩy. Thì ra y bị trúng Chu-sa độc chưởng. Trong khi Khiếu Tam Bản tung mình sang phía văn ban, định chạy khỏi điện. Y vừa đáp xuống, thì bị một võ quan chặn ngay trước mặt. Suýt nữa y chạm vào người vị võ quan kia. Kinh hoảng y đẩy ra một chưởng. Võ quan kia cười nhạt một tiếng vung tay gạt chưởng của y. Binh một tiếng, người y bật tung lên cao.
Bấy giờ mọi người mới biết võ quan đó là Vương-Văn, Tổng-lĩnh thị vệ. Họ kinh ngạc vô cùng:
_ Đô đốc thủy quân Tương-giang Động-đình tuy võ công cao thực, không lẽ đến độ này? Hèn gì Hoàng-thượng cử y giữ chức Tổng-lĩnh thị vệ cũng phải.
Vô tình Khiếu Tam Bản đáp ngay trước mặt Tôn Đản. Chàng vung tay đẩy ra chiêu Loa-thành nguyệt chiếu. Thấy chưởng lực Tôn Đản mạnh kinh người, Khiếu vội vung tay đỡ. Bình một tiếng người y bay bổng trở lại giữa điện. Mọi người vỗ tay hoan hô.
Nhà vua ban chỉ:
_ Nếu ứng sinh Tôn Đản bắt được Khiếu Tam Bản, khanh ưng hoa khôi nào, trẫm sẽ gả cho.
Tôn Đản đánh liền ba chưởng. Bình, bình, bình. Chàng khai diễn cuộc đấu với Khiếu Tam Bản.
Lê Văn hỏi sẽ nhà vua:
_ Tâu bệ hạ. Hồi nãy Thái-sư nói, Huyền-âm độc chưởng đã gây ra không biết bao nhiêu vụ án trong hoàng cung. Nội dung những vụ án ấy ra sao?

Ghi chú,
Theo Tống sử quyển 245 trang 8693-8695, thì Tống Thái-tông có chín con trai. Con đầu lòng tên Đức-Sùng sau cải là Nguyên-Tá tự Duy-Cát, do Nguyên-Đức hoàng hậu sinh ra. Tướng mạo Nguyên-Tá giống hệt vua Thái-Tông, nên được yêu thương vô cùng. Vương học văn, học võ đều thành. Hồi còn niên thiếu theo vua cha tùng chinh Thái-nguyên, U-tô. Năm mười hai tuổi cho ra ở Đông-cung, phong Kiểm-hiệu thái-phó, Đồng-trung thư môn hạ bình chương sự, Hàn-vương. Năm sau cải phong Kiểm-hiệu thái úy, Sởû-vương.
Khi chú là Tần-vương Đình-Mỹ đánh giặc bị vây ở Bồ-lăng, vương đơn thương độc mã cứu chú. Ai cũng khen là anh hùng. Sau Đình-Mỹ bị Tể-tướng Triệu Tấn vu hãm, phẫn uất mà chết. Vương thương tiếc qúa thành bệnh. Niên hiệu Ung-hy thứ nhì (Ất-Dậu, 985) nhân tiết Trùng-dương, chư vương đều được triệu đến hội yến. Riêng vương bị bỏ quên. Vương than : Các người đều đi dự yến. Mình ta thì không. Ta chắc sẽ bị phế.
Một đêm có thích khách nhập cung. Vương đấu với thích khách. Bị trúng một Huyền-âm độc chưởng. Từ đó vương phát cuồng. Một lần vương châm lửa đốt cung khuyết, bị phế làm thứ dân, an trí tại Quân-châu. Trong khi đang trên đường đi an trí, mới tới Quảng-sơn thì tể tướng Tống Kỳ cùng các quan dâng sớ xin ân xá. Vua Thái-Tông ban chiếu gọi về cho ở Nam-cung, sai người canh giữ.
Vua Thái-Tông phong con thứ nhì là Nguyên-Hy làm Đông-cung thái tử thay anh. Năm sau, Ung-hy thứ ba ( Bính-Tuất, 986) tháng mười một, ngày Kỷ-Hợi, Nguyên-Hy nhập triều sớm, thình lình bị một thích khách tấn công vào đầu, mê man bất tỉnh, rồi chết. Triều đình không tìm ra thủ phạm là ai. Ngự y khám cho biết thái tử bị trúng Huyền-âm độc chưởng. Vua Thái-Tông truy phong làm Chiêu-Thành thái tử.
Vua Thái-Tông có ý phong Nguyên-Nghiễm làm Đông-cung. Nhưng Nguyên-Nghiễm từ chồi. Vua bèn phong cho con thứ ba làm Đông-cung thái tử, tức vua Chân-Tông.
Khi vua Chân-Tông lên ngôi, mới phục hồi chức tước cho Nguyên-Tá làm Tả kim-ngô vệ thượng tướng quân, Kiểm-hiệu thái sư, tước Sở-vương. Vương cáo bệnh không vào triều.
Năm trước đây, tức niên hiệu Thiên-Thánh thứ năm (Đinh-Mão, 1027) mùa Hạ, tháng năm, ngày Quý-Hợi. Vương biết mình bệnh khó qua, cho con mời em là Định-vương Nguyên-Nghiễm tới bên giường bệnh. Vương cầm tay em:
_ Suốt cuộc đời ta hàm oan. Mà mối oan khuất không thể giải, vì chính phụ hoàng kết tội. Ta đành cắn răng chịu đựng, giả cuồng trong bấy lâu. Ta phấn đấu để tìm cho ra thủ phạm. Chứ ta không hề bệnh tật gì cả. Cho đến nay ta sáu mươi hai tuổi, mới tìm ra đầy đủ. Nhưng tuổi cao, sức cùng lực kiệt , nên đành trao mối hận này cho hiền đệ. Mong hiền đệ giải oan cho ta, diệt kẻ thù.
Trước đây Định-vương tuyệt không bao giờ nghĩ anh mình bị hàm oan. Vì hàng tháng, khi trăng tròn, vương lại đến thăm anh một lần. Lần nào Sở vương cũng nói xàm, hoặc ngủ ly bì. Bây giờ nghe anh nói, vương kinh hoảng:
_ Thì ra anh ta giả cuồng để kẻ thù không đề phòng.
Sở vương nói:
_ Khi ta bị gian nhân đánh một Huyền-âm chưởng, nhằm niên hiệu Ung-hy thứ nhất. Như hiền đệ biết, chưởng này nguyên phát xuất từ phái Liêu-Đông, đã tuyệt tích từ lâu. Bấy giờ Nguyên-Hằng (Chân-Tông) mười tám tuổi. Ta chẳng biết gian nhân thuộc loại người nào. Phụ hoàng tìm thầy thuốc khắp thiên hạ, không ai trị khỏi.
_ Đại huynh nói bị oan khuất. Thế oan khuất ra sao?
_ Khi ta lên cơn đau đớn, người lạnh run lên, nào còn biết gì nữa? Chúng đổ rượu cho ta uống say li bì, rồi đem ta để ngoài cung cùng với đá lửa, bổi cháy một nửa, rồi chúng đốt cung. Mọi người thấy cung phát hỏa, đến chữa cháy…
Định-vương giật bắn người lên:
_ Phải rồi, khi người ta khám phá ra đại ca say rượu nằm bất tỉnh, tay cầm đá lửa, với bổi, thì kết luận rằng đại ca đốt cung. Chối sao được?
_ Đúng vậy. Phụ hoàng trong cơn nóng giận cách hết chức tước của ta, ta thành thứ dân, rồi đầy đi Quân-châu. Sau Tể-tướng Tống Kỳ cùng triều thần dâng biểu xin tha tội. Phụ hoàng gọi ta về, nhưng giam ở Nam-cung như tù nhân. Ta không có dịp nào minh oan, đành âm thầm tự trị bệnh. Ta biết gian nhân lúc nào cũng rình rập hại ta, nên ta giả cuồng, để dành tấm thân mai hậu.
_ Thế nhị ca Nguyên-Hy cũng do một thủ phạm hại hay sao?
_ Đúng thế. Cho đến khi tam đệ lên ngôi, ta biết rằng mối nguy đã qua. Từ đấy ta âm thầm điều tra thủ phạm. Cuối cùng đã tìm ra manh mối.
_ Như vậy chẳng hóa ra thủ phạm ám hại đại ca, nhị ca là muốn cho tam ca lên ngôi vua hay sao?
_ Đúng thế. Nếu bấy giờ phụ hoàng lập hiền đệ làm Thái-tử. Hung thủ cũng hại hiền đệ.
_ Y là ai vậy?
_ Hiền đệ thử đoán xem?
_ Đệ đoán không ra.
Sử-vương thở dài:
_ Hiền đệ đoán không ra cũng phải. Người chủ mưu chính là Lưu hậu.
Định-vương giật bắn người lên:
_ Không lẽ. Khi đại ca bị ám hại, Lưu hậu mới mười sáu tuổi, bấy giờ còn là một cung nữ hầu tam ca. Bản lĩnh y thị đâu có làm bao mà ám toán được đại ca? Lại nữa võ công Lưu hậu là võ công Hoa-sơn, đâu có liên quan gì tới Huyền-âm độc chưởng? Hơn nữa Lưu hậu ám toán đại ca với mưu đồ gì?
Sở-vương thở dài:
_ Chính vì những lý do đó, mà cả triều đình đều không ngờ tới y thị, thành ra y thị mới đắc chí tung hoành.
_ Xin đại ca giảng giải rõ hơn.
_ Ta hỏi hiền đệ câu này nhé: Từ trước đến giờ đã ai biết lý lịch, gốc tích y thị ra sao chưa? Y thị tự khai lờ mờ: Tổ tiên làm tướng dưới triều nhà Chu rồi tử trận. Y thị phải làm tỳ nữ cho họ Lưu, nên lấy họ Lưu. Hiền đệ ơi. Bất cứ con người ta ở hoàn cảnh nào, khi đắc chí cũng nghĩ đến tổ tiên. Tại sao khi y thị lên ngôi Hoàng-hậu không đưa tên tổ tiên ra để được thụ phong như luật định? Chính vì điểm này ta mới nghi ngờ, rồi tìm ra manh mối.
Vương thở dài:
_ Còn vấn đề khi ta bị ám toán, y thị mới có mười sáu tuổi, làm sao y thị hại được ta ư? Ta nghi y thị nhờ một người khác, mà cho đến nay ta không tìm ra tên tuổi.
_ Nếu vậy ắt có một thế lực nào đó lớn lắm, đưa y thị vào nội cung, chứ không phải bình thường đâu.

_ Đúng thế! Hồng-thiết giáo Đại-Việt đã làm truyện đó!
_ ???
_ Y thị gốc người Việt, cha là Lê Lục-Vũ, mẹ là Nguyễn Tuyết-Minh. Lê Lục-Vũ làm hộ pháp, còn Nguyễn Tuyết-Minh làm Bắc-phương sứ giả trong Hồng-thiết giáo Đại-Việt. Tên thực y thị là Tăng Tuyết-Minh sau đổi thành Thúy-Minh. Nhưng chính Nguyễn Thúy-Minh lại cho rằng Lưu hậu là con Nhật-Hồ lão nhân. Vì Thúy-Minh là vợ Lê Lục-Vũ, nhưng Nhật-Hồ đôi lần dùng thị làm cây thuốc. Vì vậy khi có thai, Thúy-Minh không quyết đoán y thị là con ai. Lúc y thị sáu tuổi, Hồng-thiết giáo sai giáo chúng tên Lưu Cung-Mỹ cư ngụ dưới chân núi Hoa-sơn nuôi dưỡng, dối rằng mua trẻ mồ côi về làm nô bộc. Rồi y thị được một đạo sư phái Hoa-sơn nhận làm đệ tử. Y thị ngang vai với Hoa-sơn ngũ lão: Trung ương Đặng Đại-Bằng và Đông, Tây, Nam, Bắc lão nhân. Khi y thị mười lăm tuổi, Lục-Vũ sai Cung-Mỹ đem về kinh, rồi tìm cách tiến cung cho ta, không thành. Y lại tìm cách tiến cung cho nhị đệ, cũng thất bại. Cuối cùng y thành công với tam đệ.
_ Mưu sâu thực.
_ Đúng thế. Trong bóng tối Nguyễn Thúy-Minh, Lê Lục-Vũ, Tôn Đức-Khắc, Sử-vạn Na-vượng, Khiếu Tam Bản khống chế gia tướng, quản gia tại vương phủ của tam đệ, hầu đặt y thị vào địa vị được sủng ái nhất. Chúng có âm mưu đưa tam đệ lên ngôi vua. Vì vậy chúng ám toán ta với nhị đệ. Còn truyện sau thế nào hiền đệ biết rồi.

Trận đấu giữa Tự-Mai với Sử-vạn Na-vượng sang đến chiêu thứ một trăm vẫn bất phân thắng bại. Tự-Mai tuy thu được công lực của hai đại cao thủ, nội công của chàng hơi trội hơn Sử-vạn Na-vượng một chút. Nếu như muốn giết y, chàng cứ thẳng tay, thì dễ dàng thành công. Nhưng vì Khai-Quốc vương muốn chàng bắt sống Sử-vạn, nên chàng cứ phải đánh cầm chừng chờ y sơ hở.
Chợt có tiếng Thông-Mai rót vào tai chàng:
_ Bỏ Sử-vạn, tấn công Khiếu ba chưởng, rồi quay lại tấn công Sử-vạn.
Tự-Mai hiểu ông anh mình hơn ai hết: Thay vì bảo chàng ngừng tay cho Sử-vạn vận Huyền-âm độc chưởng, để có thể dùng thần công của công chúa Yên-Lãng hút nội lực y. Thông-Mai khuyên chàng chuyển tấn công Khiếu vì thấy Tôn Đản khó thắng địch thủ.
Chàng hít hơi, vận Thiền-công Yên-Lãng xuất chiêu Ác-ngưu nan độ đánh xéo vào hông Khiếu Tam Bản, giữa lúc Tam Bản đang đỡ chiêu Nguyệt-quang Loa-địa. Bị hai chiêu một lúc, Tam Bản bay tung lên cao, người quay tròn như chong chóng. Tôn Đản không tha, chàng chĩa tay điểm liền hai chỉ vào huyệt Hoàn-khiêu, Kiên-ngung của Khiếu. Y rơi xuống nền điện đến bộp một tiếng.
Nhờ lúc Tự-Mai tấn công Khiếu Tam Bản, Sử-vạn Na-vượng vận Huyền-âm độc chưởng tấn công Tự-Mai. Chàng vung tay đỡ. Bộp một tiếng, hai người lảo đảo lui lại. Hơi lạnh ngập điện. Đám võ quan kêu lên:
_ Huyền âm độc chưởng.
Tự-Mai vội vận thần công Yên-Lãng. Chàng quay lại nói với ba người con Sở-vương:
_ Ba vị Quốc-công hãy nhìn tiểu bối trả thù cho tiên vương.
Chàng phát chiêu Ngưu tẩu như phi. Sử-vạn thấy Tự-Mai đang từ võ công Đông-a chuyển sang võ công Tản-viên, y hơi bỡ ngỡ một chút thì chưởng phong đã tràn ngập. Y vung tay đỡ. Vù một tiếng, chưởng của Tự-Mai như gió thoảng qua, nhưng kình lực của Sử biến mất. Kinh hãi Sử phát liền ba chiêu, Tự-Mai ung dung dùng Phục-ngưu thần chưởng trả đòn.
Đứng ngoài nhìn trận đấu Trần Trung-Đạo lo lắng nói với Thanh-Mai:
_ Công lực Tự-Mai với Sử-vạn ngang nhau, trong khi Sử-vạn xử dụng võ công Trường-bạch tiêu hao rất ít công lực. Còn Tự-Mai xử dụng Phục-ngưu thần chưởng, tiêu hao công lực nhiều vô cùng. Nếu dằng dai mãi e Tự-Mai nguy mất.
Thanh-Mai nói nhỏ:
_ Bảo-Hòa với anh Thông-Mai giả làm thị vệ, cung nữ đang lược trận, ắt nhận ra điều đó. Hai người dặn Tự-Mai làm như thiếu kinh nghiệm, hẳn có chủ ý.
Quả nhiên sau sáu mươi chiêu, Tự-Mai cứ phải lùi dần. Sử-vạn cười lớn:
_ Tên ôn con kia, lĩnh Huyền-âm độc chưởng này.
Y đánh ra một chiêu rất thô kệch. Tự-Mai xoè tay ra đỡ. Bộp một tiếng, hai chưởng dính liền nhau. Tự-Mai vận thần công Yên-Lãng hút nội lực Sử-vạn. Trong khi Sử-vạn đắc ý dồn Huyền-âm chưởng sang hại chàng. Thế là hai người đấu nội lực. Sử-vạn thấy nội lực mình tuôn ra cuồn cuộn, y đắc chí:
_ Thằng ôn con này lĩnh Huyền-âm độc công ta, thì chỉ lát nữa hóa thành băng mà chết.
Nhưng khoảng nhai dập miếng trầu, y thấy nội lực mình tuôn ra mỗi lúc một mạnh. Y cảm thấy như có gì bất ổn, muốn thu nội lực lại, mà không được. Y định giật tay ra, nội lực càng tuôn mau hơn. Qua một khắc nữa, thấy nội lực y kiệt quệ. Tự-Mai đẩy chất độc trở lại người y. Y bắn tung lại sau, mặt tái xanh, chân tay run lẩy bẩy.
Tự-Mai thu tay về, chàng điểm huyệt Đại-trùy của Sử-vạn Na-vượng, rồi một tay túm áo y, một tay túm áo Khiếu Tam Bản để trước nhà vua:
_ Đại-ca bệ hạ. Tuân chỉ dụ của đại ca, đệ bắt hai gian nhân kính nộp lên đại ca để nhận thưởng.
Sử-vạn Na-vượng run bần bật:
_ Đau quá. Ôi đau chết mất.
Tự-Mai hỏi:
_ Người hãy khai thực: Ai hại Sở-vương? Ai hại Chiêu-Thành thái tử?
_ Ta không nói. Người giết ta đi.
_ Ta không giết người, mà để cho độc tố hành hạ người đến chết. Ngươi đã từng dùng Huyền-âm chưởng hại người. Nay ngươi nếm mùi cho biết.
Quần thần hiện diện, dù văn, dù võ; dù thuộc trung lương, dù theo Lưu hậu thấy Sử-vạn Na-vượng, Khiếu Tam Bản bị kiềm chế, đều cảm thấy nhẹ nhõm. Suốt bao năm qua hai tên Sử, Khiếu như bóng ác quỷ chập chờn đe dọa. Khi thì chúng nhân danh Lưu hậu, khi thì chúng tự tác, gây ra không biết cơ man oán hờn.
Đám võ quan, cùng các ứng sinh phò mã thấy võ công Tự-Mai, Tôn Đản đều tỏ vẻ khâm phục:
_ Công khai mà đấu, ai có thể tranh dành với hai thiếu niên này?
Nhà vua nói với Tôn Đản:
_ Trẫm hứa ai bắt được một trong hai tên này, ưng hoa khôi nào, trẫm sẽ gả cho. Vậy Tôn thiếu hiệp ưng ai?
Tôn Đản quỳ tâu:
_ Quả thực thần không muốn làm phò mã, vì thần đã có ý trung nhân. Thần dự tuyển mà lòng đau như dao cắt. Nhưng tuân lệnh gia nghiêm, thần phải làm. Theo ý gia nghiêm, người nghĩ rằng nếu như thần làm rể một đại thần Tống, ắt có dịp vì Tống lập công, khiến người Tống, người Việt thêm thân thiện. Thần đọc sử, thấy người xưa khảng khái chịu chết vì việc nước còn được, huống hồ hy sinh mối tình? Vì vậy thần hăm hở ứng tuyển. Nay thần đã có dịp lập công với bệ hạ, với tộc Hán bằng việc bắt một tên ma đầu tác hại. Mục đích đã đạt, thần không muốn cao vọng làm phò mã nữa. Vậy thần xin bệ hạ ban ân cho bằng cách… đánh trượt thần mà thôi.
Cả quần thần cùng bật cười. Nhà vua đã biết truyện Tôn Đản, nên cười tha thứ:
_ Chắc Tôn thiếu hiệp đã có người yêu rồi phải không? Thiếu hiệp đã đa tài, lại đa tình như thế thực hiếm có. Vậy trẫm miễn cho thiếu hiệp ứng tuyển.
Nhà vua quay lại hỏi Tự-Mai:
_ Ngự đệ. Trẫm với ngự đệ kết bạn chưa quá một tháng, mà ngự đệ cứu giá đến ba lần, lập đại công bốn lần, dù ngự đệ phạm tội gì cũng có thể lấy công chuộc tội. Trẫm không kể đến việc tiền nhân ngự đệ chống Thiên-triều, cho ngự đệ được dự tuyển phò mã. Vậy ngự đệ ưng giai nhân nào, trẫm sẽ đặc biệt gả cho, không cần phải tuyển nữa.
Nhà vua biết rõ mối tình của Tự-Mai với Thuận-Tường rồi, nhưng trước mặt quần thần, ông phải vờ nói như vậy để che mắt thiên hạ.
Tự-Mai vội bái tạ, rồi tâu:
_ Tâu bệ hạ, đệ không dám với cao, tranh ngôi phò mã, cũng chẳng dám mơ làm rể đông sàng đại thần, mà chỉ xin bệ hạ gả cho một cung nữ bình thường mà thôi.
Hiện diện có hàng nghìn người. Họ kinh ngạc khi Tôn Đản xin được đánh trượt. Bây giờ đến lượt Tự-Mai trước mặt chàng, gần hai chục hoa khôi, chàng lại chỉ xin đặc ân gả cho một cung nữ.
Định-vương hỏi:
_ Trần hiền đệ. Hiền đệ muốn được gả cung nữ tên gì? À chắc hiền đệ lại tư tình đính ước với cô gái nào đó, rồi nàng bị bắt tiến cung. Có phải thế không?
Tự-Mai xấu hổ gật đầu:
_ Thưa, cung nữ này với đệ gặp nhau trên Tản-lĩnh bên Đại-Việt. Tình nghĩa lứa đôi thực sâu như biển. Chính vì vậy mà đệ nhiều lần đột nhập vào cung cứu nàng ra. Cũng may không bị thị vệ giết chết.
Nói rồi chàng thuật lại chi tiết trận đánh Tản-]ĩnh. Từ việc Thuận-Tường mắng, chửi, đánh chàng, cho đến việc nàng tặng kiếm. Tiếp theo, chàng tháp tùng sứ đoàn lai kinh, rồi vào cung gặp nàng. Chàng chỉ dấu việc đấu chưởng với Thái-hậu.
Định-vương lắc đầu:
_ Trần đệ thực to gan lớn mật. Trần đệ có biết rằng nếu như đệ nhập cung mà bị thị vệ bắt được, sẽ phải tội tùng xẻo không?
_ Tùng xẻo, hay cho cọp ăn thịt đệ cũng chịu. Dù có phải cho vào vạc dầu đệ cũng dám làm, miễn là được thấy Thuận-Tường.
Nói đến đây Tự-Mai thấy Thuận-Tường lắc đầu, nháy mắt ra hiệu cho chàng không được nói nữa. Chàng vội ngậm miệng lại.
Định-vương hỏi:
_ Thời gian qua, tại tửu lầu Cô-tô trong Biện-kinh xuất hiện ba giai nhân tuyệt thế, thi phú, cầm ca đều không ai bì. Nghe đâu ba nàng là con đại thần bị tội thì phải. Ba nàng treo bảng kén chồng bằng thi văn. Nhưng sau tám tháng, không ai lọt mắt xanh.
Vương nói đến đây, quần thần đều đưa mắt nhìn nhau gật đầu, vì không ít thì nhiều họ có nghe nói. Bọn văn quan trẻ tuổi còn dự tuyển nữa. Bây giờ nghe Định-vương nhắc đến, người người đều nhìn nhau.
Vương tiếp:
_ Ta nghe hôm trước Trần đệ cùng năm người bạn nữa đến tửu lầu Cô-tô dự tuyển. Mình Trần đệ trúng cách hai giai nhân. Người bạn của Trần đệ trúng một giai nhân còn lại. Như vậy mà Trần đệ bảo rằng chỉ biết có cung nữ kia sao?
Tình ngay mà lý gian. Tự-Mai bị Định-vương hỏi khó, chàng không biết trả lời sao. Vì nói thực, e lộ việc cùng nhà vua ngao du kinh thành. Bằng không nói thực, thì mất Thuận-Tường. Chàng ấp úng:
_ Điều này… Điều này.
Thình lình tiếng Bảo-Hòa rót vào tai nó:
_ Cứ khai thực.
Tự-Mai nhìn nhà vua nói:
_ Đúng ra trong cuộc thi đệ bị bại, chứ đâu có thắng? May nhờ… may nhờ ơn trên gà cho, nên đệ trúng cách. Chứ thực ra đệ không có tài cán gì.
Nói rồi chàng thuật chi tiết cuộc tuyển văn trên lầu Cô-tô. Nhưng thay vì khai rằng nhà vua giúp đỡ, chàng nói vắn tắt được một người bạn trợ ngầm . Chàng kết luận:
_ Vì vậy coi như đệ thua cuộc. Thế nhưng hai vị tiểu thư nhất định theo đệ. Hai nàng lý luận rằng đệ được người khác gà cho, đó là ý trời.
_ Thế sao Trần đệ không từ chối? Không từ chối tức là thuận lòng rồi phải không? Thuận cho hai giai nhân theo hầu, thì đâu còn tình nghĩa với cung nữ kia?
Tự-Mai kinh ngạc vô cùng. Vì rõ ràng Định-vương với sứ đoàn rất thân. Người lại biết rõ mối tình của chàng với Thuận-Tường. Mà nay sao vương lại dở chứng kết tội chàng? Hay là vương không muốn cho chàng lấy một cung nữ hèn hạ? Chàng biện luận:
_ Đệ đâu có nhận.
Chợt một tia sáng lóe lên trong đầu Tự-Mai, chàng chửi thầm:
_ Mình đáng chết thực. Ba ông Phùng Thừa, Đinh Vị, Khấu Chuẩn bị Lưu hậu với Tào Lợi-Dụng lưu đầy với mục đích tỉa hết những cột trụ của triều đình, để có thể cướp ngôi, lập ra nước Hồng-thiết. Vì vậy Định-vương, Khai-Quốc vương mới bầy ra cuộc tuyển thơ, rồi cho bà Bảo-Hòa bắt mình dẫn nhà vua dạo chơi, hầu biết rõ nỗi oan của bậc cố-mệnh đại thần. Bây giờ vương hỏi, để mình nói toẹt vụ ấy trước triều đình làm mủi lòng bách quan, cùng phơi bầy thêm tôi Tào với Lưu hậu đây.
Chàng nhìn nhà vua:
_ Chính hoàng-thượng tuyên chỉ bắt đệ phải nhận. Nhưng tuân chỉ nhận là một truyện… còn đệ… nhất định đệ không làm chồng hai tiểu thư, mà chỉ muốn được cung nữ kia mà thôi.
Nhà vua hỏi:
_ Cung nữ đó tên gì, quê quán ở đâu? Hiện ở cung nào?
Tự-Mai nói thực:
_ Nàng là đệ tử của Bắc-Sơn đạo sư phái Hoa-sơn, tên Thuận-Tường.
Chàng chỉ Thuận-Tường:
_ Nàng… nàng ngồi kia.
Cả điện Sùng-chính đều bật lên tiếng ồ kinh ngạc. Triệu Tiết, Khúc Chẩn lắc đầu. Triệu Tiết hỏi lại:
_ Trần huynh nói sao? Vị này, mà Trần huynh bảo là cung nữ ư?
_ Dĩ nhiên nàng là cung nữ.
Chàng đưa mắt nhìn: Trên từ nhà vua cho chí Định-vương, Khai-Quốc vương đều nhìn chàng như cười mà không phải cười.
Nhà vua hỏi lại:
_ Ai nói với nhị đệ rằng hoa khôi kia là một cung nữ? Người đó nói bao giờ?
_ Chính hôm đệ lẻn vào cung thăm nàng. Nàng nói rằng: Sau khi rời Đại-Việt trở về, nàng bị bắt tiến cung hầu công chúa. Nàng còn bảo bằng mọi giá đệ phải ứng tuyển phò mã. Tại sân rồng, phải thắng các đối thủ, mới mong được thỏa ước.
Trương Sĩ-Tổn vốn cảm tình với Tự-Mai. Ông bảo nó:
_ Trần công tử ơi! Người mà công tử bảo là cung nữ, thực ra chính là công chúa thiên kim đó.
Tự-Mai kinh hoảng:
_ Thuận-Tường là công chúa Huệ-Nhu ư?
Chàng hỏi Thuận-Tường:
_ Tường muội! Thế là thế nào? Tường muội là công chúa Huệ-Nhu đấy à? Trời ơi, thì ra bấy lâu nay Tường muội nói dối ta, làm ta khổ sở, lo lắng vô cùng.
Khai-Quốc vương bật cười:
_ Cậu em ngốc của ta ơi! Bình thường cậu thông minh quán thế, mà khi gặp công chúa thì tự nhiên hồn phách bay phơi phới. Đến nỗi nàng xưng là cung nữ mà cũng tin.
Tự-Mai ngơ ngơ ngác ngác, thì Lê Văn vỗ vai:
_ Anh sáu ngốc thực. Ngay hôm gặp gỡ trên Tản-lĩnh, nàng mắng anh sáu bằng giọng của một công chúa. Rồi khi chúng ta mời phái Hoa-sơn vào điện thờ thánh Tản, nàng đươc đặt ngồi ngang với Hoa-Sơn tam lão. Ai ai đối với nàng cũng bằng ngôn từ, cử chỉ cung kính. Như vậy thân phận nàng đâu có nhỏ? Nàng chẳng từng nói: Trong vườn thượng… Tức thượng uyển, thế mà anh sáu không đoán ra.
Tự-Mai chợt tỉnh ngộ:
_ Mình bị ái tình nó vật, nên mê mê tỉnh tỉnh. Ừ nhỉ, lúc trở về gặp vua bà Bắc-biên. Ai cũng xuống ngựa đón, duy Thuận-Tường vẫn ngồi trên ngựa, mà vua Bà không giận, lại còn tiếp đãi nàng ân cần. Thì ra nàng là công chúa!
Rồi hình ảnh hai lần gặp Thuận-Tường trong cung, đám cung nữ khép nép vô cùng. Bọn thị vệ chẳng từng hỏi vọng vào, rồi Thuận-Tường ứng tiếng trả lời chúng… nhất nhất hiện ra.
Chàng kinh hãi:
_ Như vậy Định-vương, Khai-Quốc vương đều biết sự thực về Thuận-Tường. Hai người dàn ra tất cả những gì cho ta đi vào, hầu dùng ta trong việc tỉa Lưu hậu, mà ta không biết.
Bất giác chàng lấm lét nhìn hai ông anh, cả hai đều cười với chàng. Định-vương nhắc:
_ Trần đệ mau hướng Thái-hậu cùng Hoàng-thượng tạ ơn.
Tự-Mai quỳ gối trước màn:
_ Thần nhi xin tạ ơn mẫu hậu.
Có tiếng Thái-hậu vọng ra:
_ Mau tạ ơn hoàng huynh đi.
Nghe tiếng nói, Tự-Mai kinh ngạc, vì chính là tiếng Lý thái hậu. Chàng hướng nhà vua:
_ Tạ ơn đại ca.
Bây giờ chàng mới hiểu:
_ Hôm trước anh Thông-Mai chẳng từng nói: Lý phi nhận em làm cháu, sẽ có lợi cho em sau này hơn là nhận làm con. Ừ, nếu bả nhận mình làm con thì sao có thể thành phò mã?
Chàng nhìn vào sau màn, tự nghĩ:
_ Thì ra từ sáng đến giờ người ngồi sau màn là Lý thái-hậu, chứ không phải Lưu thái-hậu. Bọn Tào Lợi-Dụng, Lã Di-Giản đều bị lầm hết. Như vậy mọi sự yên ổn rồi.
Có tiếng Bảo-Hòa rót vào tai chàng:
_ Tự-Mai, Lê Văn, Tôn Đản. Phải cẩn thận. Sắp có người tập kích Lý thái hậu, nhà vua. Tuyệt đối không được tham gia, để cho các quan triều Tống chống trả.
Nhà vua chỉ ghế cho Tự-Mai ngồi:
_ Nhị đệ. Tuân chỉ Thái-hậu, ta gả ngự muội cho nhị đệ. Như vậy chúng ta có đến hai sợi dây liên hệ. Một là tình kết giao. Hai là anh vợ em rể. Sau đây ta sẽ phong chức tước cho nhị đệ, để nhị đệ cùng ngự muội trấn Nam-biên. Ta hy vọng với tài nhị đệ, sẽ tạo cho dân biên giới Tống-Lý sống những ngày Nghiêu, tháng Thuấn.
Nhà vua hỏi Yến Thù:
_ Theo quan chế bản triều, trẫm có thể phong chức tước gì cho Trần phò mã?
Yến Thù tâu:
_ Từ trước đến giờ, phò mã bản triều có hai loại. Một loại nhờ ân sủng mà không cầm quyền. Những vị này chỉ lĩnh chức tước tượng trưng mà thôi. Hai là nhờ công lao mà được thành phò mã. Những vị này được phong chức tước xứng với công trạng.
Y mở tập Hoàng triều phả lục ra rồi nói:
_ Trước khi thành phò mã, Trần công tử đã là em kết nghĩa với bệ hạ, như vậy tước có thể phong tới Công. Lại nữa, Trần công tử từ muôn dặm tới Tống, góp công trong việc thu phục bang Trường-giang, Nhật-hồ. Hai công này, võ có thể phong tới đại Tướng-quân, văn có thể tới Chuyển-vận sứ. Lại nữa, từ trước đến giờ Thái-hậu bị ức uất, tủi nhục, bệ hạ không biết rõ, lâm tình huống bất hiếu. Trần công tử mới tới Biện-kinh, trổ tài cứu giá Thái-hậu. Công ấy đáng phong tới tước Quận-vương, hàm tới Thái-tử thiếu bảo.
Thái-hậu mà Yến Thù nói đây là Lý thái-phi, mới được phong Thái-hậu. Việc này chỉ nhà vua với Yến Thù, Đinh-vương biết mà thôi. Quần thần nghe Yến Thù tâu đều nghĩ rằng Lưu thái hậu gặp tai nạn gì, rồi Tự-Mai cứu giá.
Yến Thù tiếp:
_ Trần công tử ba lần cứu giá. Một lần đưa Thân thế t-ử trị Chu-sa độc tố cho bệ hạ. Lần thứ nhì, bọn Sử-vạn Na-vượng phạm giá mấy đêm trước đây, Trần công tử ôm bệ hạ, tay phóng chưởng đánh y. Rồi hồi nãy, lấy thân đỡ kiếm cho nghĩa huynh. Vậy thần xin bệ hạ phong chức tước sao cho xứng đáng.
Nhà vua nghĩ một lát rồi tuyên chỉ:
_ Trần phò mã nghe.
Tự-Mai được hứa gả Thuận-Tường, thì mừng vô hạn. Y đâu thiết gì đến chức tước. Nhưng nghe tuyên chỉ, y vội quỳ gối.
Nhà vua phán:
_ Trẫm tạm phong cho Trần phò mã hàm Thái-tử thiếu bảo. Văn tới Đồng bình chương sự. Võ tới Tả-kiêu-vệ đại tướng quân. Trẫm lại trao cho nhiệm vụ tổng trấn Nam-biên. Còn tước là Ngô-quốc quận vương. Nội ngày hôm nay chiếu chỉ sẽ ban ra. Tòa Khâm-thiên giám định ngày tốt cho làm lễ thành hôn.
Tự-Mai bái tạ, về ghế ngồi.
Thình lình Sử-vạn Na-vượng rên lên, rồi chân tay run lập cập:
_ Đau… đau chết đi thôi. Trần… Trần công tử, à không Trần phò mã, mau giết ta đi. Ta chịu không nổi rồi.
Định-vương bảo Tự-Mai:
_ Trần phò mã hãy giải đau đớn cho Sử-vạn, rồi bắt y khai ra sự thực. Y thuộc dư đảng Hồng-thiết giáo, thuộc Lão-qua. Phò mã lĩnh trọng trách trấn Nam-biên, việc thẩm vấn y do phò mã.
Tự-Mai hiểu rằng bây giờ y là phò mã, là quận vương. Y không thể đùa với Định-vương được nữa. Vì Định-vương là Thái-sư, quan cao nhất triều đình. Hơn nữa ông là chú của Thuận-Tường. Lời ông vừa mói là một mệnh lệnh. Y phải tuân theo.
Tự-Mai điểm vào huyệt Nội-quan, Túc-tam-lý của Sử-vạn, cơn đau của y giảm liền. Y bớt run rẩy. Tự-Mai hỏi:
_ Người hãy đem tất cả uyên nguyên vụ ám hại Sở-vương cùng Chiêu-Thành thái tử khai ra một lượt. Ta sẽ nhờ Khai-Quốc vương dùng thần công Vô-ngã tướng trị cho người, bằng không ta để cho người đau đến chết.
Biết đằng nào cũng chết, chi bằng khai ra sự thực, được chết mau, còn hơn để cho Huyền-âm độc tố làm cho chết đi sống lại hơn tháng. Sử-vạn nghiến răng:
_ Được! Ta khai ra sự thực.
Y thở dài:
_ Nhật-Hồ giáo chủ dùng vợ của Lê Lục-Vũ tên Nguyễn Thúy-Minh làm cây thuốc. Nàng có thai, sinh ra một gái, đặt tên là Kiều-Thu, giao cho giáo chúng tên Lưu Đình-Mỹ nuôi, dối rằng đi mua về. Nhưng Lục-Vũ lại cho Kiều-Thu là con y. Thành ra Kiều-Thu có đến hai ông bố. Trước đây Lục-Vũ còn có tên Lê Hồng-Vũ. Nên y ghép tên mình với vợ, đặt cho con, vì vậy Thúy-Minh còn có tên Lê Hồng-Minh.
Y nói đến đây, quần thần đều biết Hồng-Minh sau là Lưu thái hậu. Vì Lưu hậu chỉ có một thân nhân duy nhất tên Đình-Mỹ. Nhờ thế lực Lưu hậu, y được làm quan tại triều.
_ Hồng-Minh lớn lên, xinh đẹp, thông minh vô cùng, học văn, học võ đều thông. Nhật-Hồ lão gia truyền Đình-Mỹ tìm cách đến cư ngụ dưới chân núi Hoa-Sơn, bằng mọi giá sao cho Hồng-Minh làm đệ tử phái này.
Đến đây mọi người cùng đưa mắt nhìn Hoa-Sơn tam lão.
_ Rồi cơ duyên đưa đến, Hồng-Minh được chưởng môn phái Hoa-sơn thu làm đệ tử. Vốn thông minh, lại có căn bản võ công từ trước, nên Hồng-Minh mau chóng theo kịp các sư huynh sư tỷ, liệt vào đồng hàng với Hoa-sơn Thập-nhị thái bảo, thành Thập-tam thái bảo.
Hồi Thái-tổ, Thái-tông nhà Tống còn hàn vi, được đạo sĩ Trần Đoàn giúp đỡ, sau khi thành đại nghiệp, hai vị hoàng đế này cùng triều đình hậu đãi phái Hoa-sơn cực kỳ. Cho nên khắp bá quan văn võ đều nghe biết Hoa-sơn Thập-nhị thái bảo gồm Hoa-sơn ngũ lão, thất hùng. Ngũ lão họ chỉ biết gồm Đông, Tây, Nam, Bắc. Còn thất hùng gồm Chu Chiếu-Anh, Vương Lệ-Ngọc, Giáp Kim-Quy, Trí Thành, Du Minh, Ngô Nam, Vạn Quang. Giang hồ võ lâm tuyệt không biết người đứng đầu Hoa-sơn ngũ lão tức Trung-ương lão nhân với người thứ mười ba trong Thập-tam thái bảo hành tung, danh tính ra sao. Bây giờ họ mới biết một người là Lưu thái hậu.
_ Thấy Hồng-Minh xinh đẹp, võ công cao, Nhật-Hồ, Lê Lục-Vũ cùng có ý định đưa vào làm cung nữ, để biết rõ tình hình Tống triều. Từ đó giáo chủ định thống nhất vùng đất tộc Hoa, tộc Việt thành một nước dưới quyền giáo chủ Hồng-thiết Tây-vực Xích-Trà-Luyện. Người bầy ra kế cho để con gái vào làm tỳ nữ cho Sở-vương. Thất bại. Lão nhân gia bàn cách dâng cho Chiêu-Thành thái tử. Nhưng cũng không thành nốt. Cuối cùng thành công với hoàng tử Nguyên-Hằng.
Nguyên-Hằng là tên vua Chân-tông. Nên khi triều đình nghe Sử-vạn nói đến tên tục tiên đế, họ đều quát mắng. Nhưng Sử-vạn bỏ sống chết ra ngoài, y tiếp tục:
_ Vì muốn cho Nguyên-Hằng lên ngôi vua, nên Nhật-Hồ lão nhân gia sai ta ám hại Sở-vương với Chiêu-Thành. Rồi từ đó tìm cách đưa Hồng-Minh lên làm Hoàng-hậu, rồi Thái-hậu. Ta… nói cho bọn Tống chúng bay biết gã Hoàng-đế kia là con của Lý thần phi, chứ không phải con của Hồng-Minh. Tất cả triều thần đều biết thế, nhưng họ hèn nhát, sợ oai Lưu hậu, mà không dám nói ra. Ngược lại hoàng-tộc cùng gã Hoàng-đế như người mù.
Nói rồi y tường thuật tất cả chi tiết vụ Lưu hậu giả có thai, sau bắt con của Lý phi nuôi làm con mình để có thể danh chính ngôn thuận thính chính, dần dần cho phe đảng Hồng-thiết nắm quyền. Chính vì vậy Lê Lục-Vũ, Tôn Đức-Khắc, Khiếu Tam Bản với y mới được phong chức tước lớn.
Có tiếng Lý thái-hậu cười trong màn:
_ Sử-vạn Na-vượng, người lầm rồi. Tất cả việc làm của Lưu hậu đều bị Khai-Quốc vương, Định-vương biết hết. Hoàng-thượng cũng biết rõ. Nhưng chúng ta chưa muốn xuống tay, vì một là không muốn hại Lưu hậu. Dù sao Lưu hậu cũng là người tiên đế sủng ái. Nay thì hoàng thượng trưởng thành, mọi việc sáng tỏ. Người có thấy tất cả phe đảng của Lưu hậu bị bắt hết rồi không? Chức tước của Đào Tường-Phúc, Chu Bội-Sơn, Khiếu Tam Bản, cùng mười trưởng lão bang Nhật-Hồ với người đều bị tước cả? Từ lúc lâm triều, ta ngồi đây ban lệnh, mà các người ngu quá, tưởng là Lưu hậu.
Sáng nay, lúc khai triều, bách quan nghe tiếng nói của Lưu hậu hơi khác, nhưng không thấy nhà vua nói gì, nên im lặng. Rồi Lưu hậu hành xử trái ngược hẳn với thường nhật, họ tuyệt không hiểu tại sao. Bây giờ Lý thái-hậu lên tiếng, họ mới vỡ lẽ rằng có một cuộc chính biến lớn lao do Định-vương, Khai-Quốc vương cùng nhà vua làm, mà họ tuyệt không biết.
Lý thái-hậu tiếp:
_ Trong khi bách quan cùng các người chầu ở đây, thì dinh thự phe đảng Lưu hậu, cùng gia quyến đã bị bắt hết. Của cải bị xung công.
Có tiếng phụ nữ the thé vọng lại:
_ Chưa chắc mi đã thắng. Ta chưa chết mà!
Tiếp theo rầm, rầm, rầm ba tiếng. Mái điện thủng một lỗ. Có bốn người bịt mặt cùng nhảy xuống. Một người đàn ông áo đen chụp nhà vua. Một người đàn bà giật màn che chỗ Thái-hậu ngồi. Trong màn không thấy Lưu thái-hậu, mà chỉ có Lý thái-hậu.
Mọi người nhìn lại: Người giật màn đó chính là Lưu thái-hậu. Lưu hậu tấn công Lý thái-hậu liền ba chưởng. Một người áo trắng chụp Thuận-Tường. Còn một người đàn bà buông tay đứng lược trận. Bắc-Sơn đạo nhân xỉa tay phát một ưng trảo đánh người áo trắng cứu Thuận-Tường.
Tào Lợi-Dụng lách mình đứng chắn trước nhà vua, đánh ra chiêu Liêu-Đông chưởng cứu chúa. Bình một tiếng. Cả người áo đen với y đều bật lui. Lợi-Dụng lùi liền bốn bước, khí huyết trong người đảo lộn cực kỳ khó chịu. Còn người kia cảm thấy cánh tay tê rần, y lùi hai bước. Hai bên gườm gườm nhìn nhau.
Sứ đoàn Đại-Việt đều kinh hãi vô cùng. Vì võ công Lợi-Dụng cao hơn đám trưởng lão Lạc-long giáo nhiều, e ngang Thiên-trường ngũ kiệt . Người kia là ai, mà võ công đến như thế. Người áo đen đánh một chiêu, không kết quả, cười nhạt:
_ Tả-bộc-xạ, người chẳng là Tể-tướng được Lưu thái-hậu tin dùng bấy lâu ư? Địa vị người do đâu mà có? Mà nay Thái-hậu bị người ta mưu hại, người lại chống Thái-hậu? Liệu khi gã vua con nít kia cầm quyền, thì người có thoát khỏi ách tru di tam tộc không?
Miệng tuy nói, mà người áo đen vẫn phát chiêu. Mỗi chiêu đánh ra mạnh muốn nghiêng trời lệch đất. Giọng y khàn khàn, thành ra Lợi-Dụng không biết y là ai. Tuy nhìn lưng y rất quen thuộc. Nghe người ấy nói, Lợi-Dụng kinh hãi tự nghĩ:
_ Ừ nhỉ, gã hoàng-đế con nít với Định-vương tổ chức cuộc binh biến âm thầm mà ta không hay. Chúng khéo loại Tôn Đức-Khắc, Lê Lục-Vũ, Sử-vạn Na-vượng, Khiếu Tam Bản cùng mười trưởng lão bang Nhật-hồ khỏi chức vụ, cho nhà vua nắm quyền. Bây giờ ta phải theo phe nào? Theo Lưu hậu ư? Bà cùng bốn ma đầu Hồng-thiết giáo lộ hình tích, e tướng sĩ không phục. Ta có giúp bà cũng vô ích. Còn như ta giúp nhà vua, thì sau này, với tội trạng quá lớn, làm sao ta thoát khỏi họa sát thân?
Nghĩ vậy, y phát chiêu cầm chừng.
Định-vương biết rõ tâm trạng Tào. Ông nói lớn:
_ Tào quốc công. Nếu như người bắt được thích khách, thì tội trạng cũ sẽ được khoan hồng.
Nghe Định-vương nói, Tào thêm phấn khởi, y phát liền ba chiêu như trời long đất lở. Mỗi chiêu chạm vào chưởng của thích khách, bật lên tiếng bùng lớn. Hai người lảo đảo lui lại.
Trong khi đó bên cạnh, Bắc-Sơn lão nhân đang đấu với người áo trắng. Còn Lý thái-phi đấu với Lưu thái-hậu.
Trong điện náo loạn cả lên.
Tây-Sơn, Nam-Sơn lão nhân đến đứng sau nhà vua để đề phòng. Minh-Thiên cùng Đông-Sơn lão nhân đứng cạnh Định-vương.
Nhìn trận đấu, Đông-Sơn lão nhân hỏi Khai-Quốc vương:
_ Vương gia! Người đấu với Tào quốc công phải chăng thuộc phái Mê-linh ? Còn người đấu với Bắc-Sơn lão nhân phải chăng y dùng võ công Khúc-giang. Còn Lưu hậu dùng võ công hỗn hợp Hồng-thiết, Hoa-sơn, với Tản-viên. Vậy bọn họ là người Việt chăng?
Khai-Quốc vương mỉm cười:
_ Đạo sư thực tinh mắt. Quả đúng họ là người Việt, lại có lý lịch rất lớn. Đạo sư cứ chờ đi, họ sẽ lộ chân tướng ra bây giờ.
Nhà vua nhìn Lưu hậu đấu với Lý hậu, trong lòng phân vân cực điểm. Những kỷ niệm về thời thơ ấu được Lưu hậu trông coi, dạy dỗ cực kỳ chu đáo sống dậy. Nhà vua nghĩ thầm:
_ Phụ hoàng ta có sáu con, ta nhỏ hơn hết. Nếu không được Lưu hậu bắt làm con, đời nào ta được lên ngôi? Lưu hậu giết hại các thân vương, đại thần, tội ác thực không nhỏ. Nhưng đối vơi ta, bà một lòng từ ái. Nếu bà tàn ác, thì đã hại mẫu hậu ta để phi tang rồi, đâu có còn sống đến nay? Phụ hoàng ta băng khi ta còn thơ, bà cầm quyền bấy lâu nay, làm cho nước giầu, dân mạnh, so với hồi phụ hoàng tại thế cũng không bằng. Bây giờ việc vỡ lở, ta phải làm sao cho vẹn toàn?
Định-vương thấy nhà vua trầm ngâm, thì hiểu tâm sự cháu. Ông bảo Trần Phụ-Quốc:
_ Vương Tổng-lĩnh thị vệ, mau bắt Lưu hậu.
Phụ-Quốc dạ một tiếng, rồi hướng Lý hậu hô lớn:
_ Xin Thái-hậu lui lại, để thần bắt thích khách.
Miệng nói chàng phát chiêu Phong-ba hợp bích đánh vào hông Lưu hậu. Lưu hậu cười lên the thé:
_ Lý thị tỳ. Mi hèn hạ, định dùng số đông thắng ta ư?
Lý hậu lên tiếng:
_ Vương đô đốc mau lùi lại. Ta với thị có thù sâu tựa biển, để chúng ta giải quyết với nhau.
Phụ-Quốc vội thu chưởng, đứng sang bên cạnh.

Yên Tử cư sĩ Trần Đại Sỹ

Advertisements

Lưu lại ý kiến đóng góp hay phản hồi vào ô dưới đây :

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s