Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 116

HỒI THỨ MỘT TRĂM MƯỜI SÁU

Thiên-hạ Hồng-thiết

Nhà vua nhìn mẹ nuôi, mẹ đẻ đang chiết chiêu đến độ một sống, một chết, mà lòng lo lắng:
_ Bất cứ ai trong hai bà mẹ bị tổn thương, cũng là thảm họa cho triều đình? Làm sao bây giờ?
Nhà vua muốn hỏi Định-vương. Nhưng nghĩ lại:
_ Thái-sư yêu thương ta vô cùng tận. Nhưng người yêu ta với yêu giòng họ Triệu không thể tách rời. Lưu hậu đã gây ra biết bao thảm họa cho hoàng tộc. Bây giờ bà lại muốn hại Thái-sư, hại cả ta. Ta mà hỏi Thái-sư, ắt người sẽ giải quyết vấn đề thực giản dị: Giết Lưu hậu. Điều này thực ta không muốn. Thôi ta đành nhờ nhị đệ vậy.
Tiếp tục đọc

Advertisements

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 117

HỒI THỨ MỘT TRĂM MƯỜI BẨY

Ma trướng nan giải

Lưu hậu hỏi Định-vương:
_ Thái-sư, bây giờ Thái-sư định sao đây?
Định-vương hỏi ngược lại:
_ Thần cũng xin Thái-hậu cho biết tôn ý?
_ Ta chẳng có ý gì mới mẻ hết. Chúng ta hãy làm lại. Thái-sư vẫn là Thái-sư. Ta vẫn là Thái-hậu. Lý thần phi được tôn là Thái-hậu thì vẫn là Thái-hậu. Ta không kể tới việc Thái-sư phản ta. Thái-sư cũng không thể phân biệt ta là người Hán hay người Việt. Ta không động đến người của Thái-sư, thì Thái-sư cũng không nên động đến người của ta.
Duẫn-Thăng, Duẫn-Tín, Duẫn-Thành bước ra nói lớn:
Tiếp tục đọc

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 118

HỒI THỨ MỘT TRĂM MƯỜI TÁM

Mối hận ba mươi năm

Đến lượt Xích-Thập hét lên be be, tay ôm ngực:
_ Chết! Đau chết đi thôi.
Đỗ, Lê quằn quại một lúc rồi bò đến trước Lưu hậu rập đầu binh binh:
_ Thái-hậu, xin Thái-hậu cứu anh em thần. Anh em thần tuân chỉ của giáo chủ sang đây hành sự trợ giúp Thái-hậu mà ra nông nỗi.
Lưu hậu lắc đầu:
_ Ta vô dụng mất rồi. Ta có còn quyền gì nữa đâu? Chính ta cũng đau đớn như các người, phải khuất thân cầu kẻ hèn hạ cứu cho mới thoát khỏi tai kiếp.
Tiếp tục đọc

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 119

HỒI THỨ MỘT TRĂM MƯỜI CHÍN

Lục-tổ Huệ-Năng

Ngô Quảng-Thiên vẫy Tôn Đản:
_ Đản nhi. Người nghĩ sao?
_ Theo con, bố nên mang tên này về Khúc-giang, ta đóng cũi rồi đem đi khắp chợ cho dân chúng phỉ nhổ hơn là cho y tàn tật hay chết. Tội y cao như núi, mà cho y chết mau chóng, chẳng hóa ra ban phúc cho y ư?
Ngô Quảng-Thiên cười dòn:
_ Người hay thực.
Ông túm cổ áo Lê Lục-Vũ, Tôn Đức-Khắc rồi đưa mắt ra hiệu cho Thông-Mai, Bảo-Hòa:
_ Tiên cô! Trần thiếu hiệp! Ra tay đi, rồi chúng ta chuồn chứ !
Thông-Mai dạ một tiếng, chàng phát chiêu Thiên-vương trấn thiên hướng Lê Đức. Áp lực chưởng làm mọi người nghẹt thở, nhảy lui lại. Ầm một tiếng, người Lê Đức bẹp dí xuống đất như một miếng chả trứng, máu me tung tóe.
Tiếp tục đọc

Anh linh thần võ tộc Việt – Hồi 120

HỒI THỨ MỘT TRĂM HAI MƯƠI

Ngổn ngang trăm mối bên lòng
(Đoạn-trường tân thanh)

Thuyền sắp rời hồ Động-đình vào sông Tương. Thanh-Mai liếc nhìn Lê Văn, thấy mặt y buồn rười rượi, nàng biết cậu em vốn hiếu động nay ngồi im trầm tư vì phải xa Nong-Nụt, nhớ nhung chồng chất mà thành. Muốn phá cái yên lặng, nàng nháy sư huynh Trần Bảo-Dân một cái. Bảo-Dân cất tiếng hát:

Nàng về xứ Thái xa xôi,
Để thương, để nhớ, để tôi phải buồn.

Lê Văn nắm tay Bảo-Dân:
_ Đại ca ơi, không phải em nhớ Nong-Nụt mà thôi đâu. Em buồn vì nhiều chuyện. Chuyện thứ nhất là chị Thiếu-Mai lấy chồng phải theo chồng ở lại Biện-kinh làm vương phi Yên-vương. Từ đây quan sơn cách trở, khó mà gặp nhau. Đại ca biết chứ, trong nhà chỉ có chị Thiếu-Mai với em, nay chị ấy đi lấy chồng, em trơ trọi một mình, buồn chết đi được. Chuyện thứ nhì, đại ca biết chứ, bọn em kết thành Thuận-Thiên thập hùng. Nhưng Thuận-Tông, Thiện-Lãm tính như ông cụ non không hợp với em. Em với Tự-Mai, Tôn Đản phá trời đã quen, nay vắng Tự-Mai em thấy thiếu thiếu một cái gì ấy. Muốn phá, muốn nghịch, không có ai hưởng ứng.
Tiếp tục đọc