Đăng trong Bút Xuân Trần Đình Ngọc, Vườn thơ

Cô Gái Việt Nam

Yêu kính tặng toàn thể Đồng Bào Việt Nam.

Cô gái Việt Nam tuổi đã già!
Bốn nghìn năm ấy luỵ trăng hoa
Họ Sở: giặc Tàu, giặc Nhật, Pháp,
Giặc Hồ bị ết với tim la! (1)

Da dẻ cô nay rất tệ tồi
Cái mặt rỗ rĩ quá than ôi!
Tài nguyên gỗ quí cưa đem bán
Con gái gửi Đài, Mã: điếm thôi!

Đã quá trăm năm cô vẫn nghèo!
Gia cầm, lụt lội lại dịch heo
Lở móng, long mồm, tai xanh tím
Gia đạo không an – Rõ chán phèo!

Đọc tiếp “Cô Gái Việt Nam”

Đăng trong Vườn thơ

Nhị nữ anh thư Trưng Vương

Tố Nguyên phụng họa:

bài xướng :

Gương sáng uy danh gái Việt Thường
Thù nhà nợ nước chấp nan đương
Phất cờ đuổi giăc trừ hung tặc
Vung kiếm xua quân diệt bạo cường
Một trận kinh hồn Tô Thái Thú,
Ngàn năm vang tiếng Nhị Trưng Vương
Non sông tứ nguyện thề hưng phục (*)
Dũng tướng anh thư  rạng chiến trường ./.

Phạm Hoài Việt

***********

bài họa :

Bà Trưng phận gái quả phi thường
yêu Nước thương chồng quyết đảm đương
Đọc tiếp “Nhị nữ anh thư Trưng Vương”

Đăng trong Bút Xuân Trần Đình Ngọc, Vườn thơ

Món ăn đặc sản Việt Nam

Tôi mới thấy nhũ hoa lăn lộn lửa! (1)

Món ăn này đại gia thích từ lâu

Rắn mai gầm nên cắt họng cho sâu

Huyết phụt ra đem pha vào với rượu

Ba bốn thằng cùng chia đều hưởng đủ

Đinh ninh là nó rất bổ âm dương

Vài ba tuần, con gấu đã cương phương

Đè ngửa ra rút mật pha rượu uống

Con gấu lớn kêu trời la ông ổng

Mặc kệ mày, ai bảo có mật ngon

Đàn voọc kia thịt tái rất ngọt dòn

Còn óc khỉ, tí muối chanh, múc kỹ…

Đọc tiếp “Món ăn đặc sản Việt Nam”

Đăng trong Vườn thơ

Trả về Việt Tộc dải Sơn Hà

1.
Trời chiều mây xám đã tan bay,
Lữ khách lặng nhìn đám cỏ cây.
Chợt nhớ vấn vương thời nhảy nhót,
Bổng nhiên luyến tiếc lúc mê say!
Xa quê thuở ấy tim còn trẻ,
Biệt xứ bây giờ tóc đã phai.
Đêm đó lìa nhà: hai tháng chín. (1) 02-09-1954.
Một đời mang nặng mối u hoài !
2.
Một đời mang nặng mối u hoài !
Quê cũ ngùi thương khó nhạt phai.
Biệt xứ hằng mơ vận hội mới,
Xa nhà vẫn ngóng thời cơ may.
Dân Nam đói rách trong ô nhục,
Việt Cộng ngu đần đến ngốc ngây.
Cả Nước lầm than vì giặc Hán,
“Tôi Đòi” lại cống khắp Non Đoài.

Đọc tiếp “Trả về Việt Tộc dải Sơn Hà”

Đăng trong Vườn thơ

Bầu máu Trưng Triệu

Tình dân tộc, tình nước non hùng vĩ

Sẵn thay tình thơ mộng* để trường sinh.

Bao năm qua chân dẩm nát bất bình,

Không lo lắng , tất lòng kiên tranh đấu.

Trời đã phú cho tâm can dòng máu,

Thì há không gìn giữ, để nung rèn.

Dầu sắt dày, thép cứng, cũng tôi mềm,

Luyện thanh kiếm, noi gương Đức Trưng Triệu.

…………..

Đem máu hồng đồng hòa ngàn lo liệu

Nung chí dài, huyết lệ thấm ngàn phương,

Trời quang minh, vạch rõ một con đường,

Tạo sức sống, giang san ngàn thế hệ.

Đọc tiếp “Bầu máu Trưng Triệu”

Đăng trong Vườn thơ

Những dòng chữ ô nhục

Chu Tất Tiến.

Có những dòng chữ chở chuyên những rạng rỡ
Những buồn vui tở mở, những ngây thơ
Câu hờn ghen, dịu ngọt, ngóng chờ
Và tiếng nói tự trái tim bùng vỡ

Có những dòng chữ bình thường nhưng kinh hãi
Đập vào tim như một mũi tên bay
“Nước mất rồi sao?” Ta đứng ngây say
“Mất Tổ Quốc!” cả thế gian bốc cháy

Có những dòng chữ làm toàn thân chới với
Những câu văn ô nhục đến muôn đời:
“Đất nước dâng cho Trung Cộng!”
Trời ơi!
Ta muốn hét nhưng không còn tiếng nói

Đọc tiếp “Những dòng chữ ô nhục”

Đăng trong Vườn thơ

Biển Đông xung thiên nộ khí phú

Đông hải phỉ đồ tràn ngập biển

Nam dân nộ khí bốc mù trời

Hoàng sa,

Niềm đau phế phủ dạ luống trông mong…

Trường sa,

Nỗi xót tâm can lòng hằng thôi thúc…

Này lũ giặc Tàu Man kia,

Chớ ỷ dân đông lấn lướt, lấy thịt đè người

Chớ ỷ nước lớn hăm he, đem lời doạ chúng

Đọc tiếp “Biển Đông xung thiên nộ khí phú”

Đăng trong Bút Xuân Trần Đình Ngọc, Vườn thơ

Tổ tiên ta không hèn

Người VN xấu xí, người VN hèn hạ bắt nguồn từ đâu?

Người Việt Nam xưa kia không hèn hạ

Tổ tiên hèn? Ta không có ngày nay

Không khuất phục dù Tàu, Nhật hay Tây

Tổ tiên ta đã muôn đời anh dũng

Dòng giống bạn, dòng giống tôi, giống “khủng”

Không trọng tiền tài, mà Nhân Nghĩa đề cao

Bốn ngàn năm ta có triệu anh hào

Vào sinh ra tử, quyết vì dân chiến đấu

Đọc tiếp “Tổ tiên ta không hèn”

Đăng trong Minh Lương Trương Minh Sung, Vườn thơ

Nhân quả trần gian

Nhân quả đây rồi đã thấy chưa?
Mau mau thức tỉnh tâm xin chừa!
Con người ác độc thiên tai khổ
Làm lành được hưởng phước vui tươi.

Cá ăn loài kiến- kiến ăn sau
Hung dữ loài người trả thật mau.
Giết cá – bây giờ cá đớp lại
Cõi trần nhân quả thật thương đau!

Thiên tai , bão lụt cũng do người
Động đất , sóng thần dậy biển khơi.
Phóng xạ hạt nhân nguy hiểm quá
Chiến tranh tàn sát – ác tâm ơi!

Đọc tiếp “Nhân quả trần gian”