Cô Gái Việt Nam

Yêu kính tặng toàn thể Đồng Bào Việt Nam.

Cô gái Việt Nam tuổi đã già!
Bốn nghìn năm ấy luỵ trăng hoa
Họ Sở: giặc Tàu, giặc Nhật, Pháp,
Giặc Hồ bị ết với tim la! (1)

Da dẻ cô nay rất tệ tồi
Cái mặt rỗ rĩ quá than ôi!
Tài nguyên gỗ quí cưa đem bán
Con gái gửi Đài, Mã: điếm thôi!

Đã quá trăm năm cô vẫn nghèo!
Gia cầm, lụt lội lại dịch heo
Lở móng, long mồm, tai xanh tím
Gia đạo không an – Rõ chán phèo!

Ma cô, đĩ điếm phát sinh mau!
Dối trá, lưu manh, chúng lại giầu
Công lý tìm chơi mìền Mác-xít
“Thiên đường mặt ngựa với đầu trâu!”

Giá cả tăng nhanh hơn tên lửa
Công, nông đói khổ cả một bầy
Đứa giầu nghìn tỉ, giầu thêm nữa
Liêm sỉ không còn, chúng cố thây!

Đạo lý, niềm tin đã tan tành
Chỉ còn văn hoá bọn lưu manh
Cướp nhà, cướp đất, tìm muôn cách
Hưởng thụ cho nhiều mới liệt oanh!

Giáo dục đi xuống bởi ngu si
“Tư tưởng tào lao”, dạy dỗ gì?
Hồng vẫn hơn Chuyên thì tự sát
Nhìn vào là thấy chẳng hoài nghi!

Cô gái Việt Nam! Lỗi tại cô!
Sinh ra bọn ngợm chuốc danh nhơ
Ngàn năm Bắc thuộc, cô đau đớn
Thêm ngàn năm nữa, khóc đi cô!

Tôi viết bài Thơ để tặng cô
Bởi tôi tiên tổ: Động đình hồ!
Thương cô máu mắt vương buồn tủi
Chẳng biết bao giờ lệ mới khô!

Bút Xuân Trần Đình Ngọc

(1) Aids

Advertisements

Lưu lại ý kiến đóng góp hay phản hồi vào ô dưới đây :

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s