Đỗ Bình
Hành trrình vào cõi thơ là làm một cuộc phiêu lưu vô tận. Thơ vốn sãn trong thiên nhiên, hàm chứa nhiều tính chất trong trời đất. Ngôn ngữ của thơ đôi khi ẩn trong văn, nhạc và hội họa bắt nguồn từ cảm xúc tâm hồn.
Những trang sử đẹp như vàng với ngọc … Bóng muôn đời không thẹn với trăng sao …
Đỗ Bình
Hành trrình vào cõi thơ là làm một cuộc phiêu lưu vô tận. Thơ vốn sãn trong thiên nhiên, hàm chứa nhiều tính chất trong trời đất. Ngôn ngữ của thơ đôi khi ẩn trong văn, nhạc và hội họa bắt nguồn từ cảm xúc tâm hồn.
Sinh nhật thu về chẳng đợi trông
Thời gian nhanh quá xót xa lòng!
Đời người dài ngắn không quan trọng
Có lợi ích gì lưu lại không?
Khoảnh khắc hôm nay quí lắm thay!
Quên đi quá khứ lắm chua cay.
Không sân không hận đời đau khổ
Nghiệp quả duyên may ở kiếp này.
Con cháu hân hoan hợp mặt nhau
Tiệc mừng sinh nhật thật vui sao!
Phu thê hạnh phúc cùng con thảo
Cảm tạ ơn đời quí biết bao!
1.
Thế sự chao ơi, qúa nhiễu nhương
Gian tham, điên đảo, biết đâu lường
Dân lành tăm tối đời trâu ngựa
Giặc dữ huy hoàng mộng bá vương
Xót kẻ trung thành bồi tổ quốc
Giận loài phản trắc bán quê hương
Ngày nào hải ngoại ta đoàn kết …
Trừ sạch nằm vùng, sạch bất lương ?!
2.
Trừ sạch nằm vùng, sạch bất lương
Thì người tị nạn chốn tha phương
Đọc tiếp “Thế sự”
1. Sở dĩ người ta đau khổ chính vì mãi đeo đuổi những thứ sai lầm.
2. Nếu anh không muốn rước phiền não vào mình, thì người khác cũng không cách nào gây phiền não cho anh. Vì chính tâm anh không buông xuống nổi.
3. Anh hãy luôn cảm ơn những ai đem đến nghịch cảnh cho mình.
4. Anh phải luôn mở lòng khoan dung lượng thứ cho chúng sanh, cho dù họ xấu bao nhiêu, thậm chí họ đã làm tổn thương anh, anh phải buông bỏ, mới có được niềm vui đích thực.
5. Khi anh vui, phải nghĩ rằng niềm vui này không phải là vĩnh hằng. Khi anh đau khổ, anh hãy nghĩ rằng nỗi đau này cũng không trường tồn.
Đọc tiếp “Sáu mươi sáu câu Phật học làm chấn động thiền ngữ thế giới”
Tháng Tư rồi lại tháng Tư
Nhìn tờ lịch rụng nát nhừ trái tim
Dân thì bảy nổi ba chìm
Quê hương thì vẫn như đêm, mịt mùng
Tháng Tư gãy kiếm rơi cung
Sông ngăn, núi trở, vẫy vùng cách nao ?!
Lệnh trên, bỏ trống chiến hào
Nhìn thành giặc chiếm mắt trào lệ đau
Tháng Tư nuốt hận nhìn nhau
Nhìn cờ hồn tủi, lòng sầu, thảm thương !
Giá như thêm chút can trường
Quyết hy sinh với quê hương cõi bờ
Chết vinh, gục giữa sân cờ
Còn hơn sống nhục, bây giờ, tha phương
Bs. Lai Chiu Nan
Phương pháp này đã chữa cho rất nhiều người có sạn mật.
Nhiều người không để ý đến sạn mật (gallstones), nhưng tất cả chúng ta đều có sạn mật nhỏ hay lớn, không ít thì nhiều. Hơn nữa sạn mật có thể dẫn đến bệnh ung thư.
Bs. Chiu Nan nhấn mạnh: “Ung thư không bao giờ tự động phát ra, thông thường phải có nguyên nhân dẫn đến chứng ung thư. Trong khảo cứu của tôi tại Trung Hoa, tôi thấy nhiều tài liệu nói rằng đa số người bị ung thư đều có sạn mật.
Một trong những triệu chứng có sạn mật là bạn có cảm tưởng bao tử bị căng phồng khó tiêu hoá, có khi bị đau nhói chỗ gần lá gan.”
Nếu bạn nghĩ rằng bạn bị sạn mật thì Bác sĩ Lai Chiu Nan đề nghị một phương pháp tự nhiên để đào thải sạn mật ra khỏi cơ thể. Phương pháp này cũng giúp cho những người có gan yếu, vì túi mật và lá gan có liên quan đến nhau. Đọc tiếp “Tự chữa bệnh Sạn mật”
Ký sự – Bút Xuân TRẦN ÐÌNH NGỌC
LTS – Truyện có thực này tiếp theo truyện ngắn “Trốn Chạy”, tác giả là Nhà Văn Trần Đình Ngọc. Nhân vật chính là cụ Lê văn Tường đã trốn thoát nanh vuốt Cộng Sản hai lần. Lần đầu vào năm 1957 từ tỉnh Thanh Hoá vào miền Nam Việt Nam sau khi người cha của cụ bị đem ra đấu tố, phẫn uất mổ bụng chết. Lần sau vào ngày 30-4-1975 từ Sàigòn đến đảo Guam và sang Hoa kỳ.
Người ta nói “Quả đất tròn” cũng không phải là vô lý. Trong phần kết luận truyện “Trốn Chạy”, một truyện vô cùng thương tâm và có thực, tôi viết rằng, do sự khuyến khích của Ban Quản trị trại, để có chỗ đón tiếp những đồng bào Việt Nam tị nạn Cộng sản mới đến, chúng tôi đã bay từ Subic Bay vào Guam, sau khi ở đó khoảng hơn một tháng từ đầu tháng 5-1975. Tôi với cụ Tường cùng đi một chuyến bay DC10 và lại ở cùng biêu-đinh tại Orote Point. Sau đó, tôi đi đảo Wake kiếm gia đình bị thất lạc, còn cụ đi Camp Pendleton – California và từ đó, tôi không còn gặp cụ nữa.
(HÀM HUYẾT PHÚN NHƠN TIÊN Ô TỰ KHẨU !)
Đặng Chí Hùng (Danlambao) – Thưa các bạn, là một người trẻ tuổi, chưa một lần được biết đến ngôi trường của Việt Nam Cộng Hòa (VNCH), cũng chưa từng được sống dưới chế độ tự do non trẻ đó, tuy nhiên qua nhiều sách báo, tài liệu và nhân chứng sống, cộng với những suy nghĩ của mình, tôi nhận thấy một điều đó là một chế độ, một nhà nước khác hẳn với những lời tuyên truyền của cộng sản.
Viết tặng các thân hữu của SL
Có những mến thương nẩy mầm ướm nụ
Có những cảm tình trổ nhụy chồi xanh
Chỉ chờ một ngày hội đủ duyên lành
Sẽ khai mở thành thân tình quí mến!
Xin hãy để cho Tình Thương đổ bến
Vì giòng đời vui ít khổ đau nhiều!
Kiếp con người có sống được bao nhiêu
Trăm năm tuổi mấy ai mà sống đủ?
Gốc Thiện Tâm mà trời cao đã phú
Hãy vun bồi cho trổ nụ đơm hoa
Để xóa tan đau khổ cõi Ta Bà
Người người được thấm nhuần tình thương mến!
Thưa quý bạn, Bạc Liêu là một tỉnh nhỏ ở vùng đồng bằng sông Cửu Long nhưng có nhiều chuyện nổi tiếng, như về lúa gạo, về muối, về nhãn, về… Công tử Bạc Liêu (1900-1973) trong thời Pháp thuộc, về vụ án Đồng Nọc Nạn của những năm 1928-1930, và về ngôi nhà thờ họ Tắc Sậy với sự linh ứng của Cha Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp, mà gần đây cả trong nước lẫn ngoài nước ai cũng biết.
Tôi không phải là người Công giáo, hơn nữa lại là một giáo viên (ngày trước gọi là giáo sư trung học) có đầu óc khoa học và ưa chuộng thực tế hơn là những sự tin tưởng mang tính siêu hình. Tôi đã từng dạy học tại Bạc Liêu suốt 6 năm trời (1965-1971) và học trò của tôi tại các huyện Vĩnh Lợi, Vĩnh Châu, Phước Long, Giá Rai v.v… đông lắm, chúng tôi thường xuống dưới đó chơi. Tôi rất quen thuộc với cái huyện (ngày trước gọi là quận) Giá Rai có ngôi nhà thờ nhỏ tí Tắc Sậy lợp tôn, nằm bên cạnh lộ sau khi đi qua ngôi chợ cũng nhỏ như vậy của thị trấn Hộ Phòng – thị trấn của huyện Giá Rai – khoảng một cây số.