Tôi Không Phải Dân Bắc

Trần Mộng Lâm 

Nhân sắp đến ngày ký Hiệp Định Genève 20/07

Trên giấy tờ , tôi sinh ra tại tỉnh Nam Định .

Trên thực tế , tôi nói tiếng Việt giọng Bắc , không uốn lưỡi khi phát âm những tiếng bắt đầu bằng « tr » . Những chữ bắt đầu bằng « V » , tôi nói rất rõ , nhưng may mắn không lầm chữ « L » với chữ « N » .

Nhưng tôi không phải người Bắc .

Hiệp Định Genève đưa tôi vào miền Nam rất sớm , ngay khi tôi vừa lên Trung Học .

Tôi lớn lên tại miền Nam , học theo chương trình bộ Giáo Dục Miền Nam , đọc sách miền Nam , học và thành tài tại Miền Nam .

Trong những năm sống tại Miền Nam , tôi nổi trôi theo những thăng trầm của miền Nam . Tôi biết thế nào là Bình Xuyên , thế nào là Đệ nhất Cộng Hoà , ông Diệm , ông Nhu , ông Thục , rồi sau đó , ông Khánh , ông Thiệu , ông Kỳ , ông Trí Quang , ông Tâm Châu , ông Dương Văn Minh …

Lớn lên , như tất cả những người thanh niên miền Nam , tôi đi lính .

Khi nhập ngũ , tôi thấy mình làm rất đúng , trốn lính mới là làm sai , là hèn nhát .

Sau 7 năm quân ngũ , Miền Nam bại trận .

Kẻ thắng trận Miền Bắc đưa chúng tôi vào tù . Trong tù tội , người ta sỉ nhục chúng tôi đủ điều , nào là quân bán nước , nào là « nguỵ » , nào là bọn « hiếp dâm đàn bà , thủ tiêu con nít » …

Câu chuyện của đời tôi sau đó cũng như cuộc đời của rất nhiều người thanh niên Miền Nam , sau tù tôi , là vượt biên , là trại tỵ nạn tại Mã Lai , là làm lại cuộc đời từ con số không , là kiếp lưu đầy nơi đất người .

Năm nay , bước vào lớp tuổi cổ lai hy , nhìn lại cuộc đời mình , tôi nhận thấy một điều , là tuy được sinh ra tại Miền Bắc , tôi không phải là người Bắc , hiểu theo cái nghĩa Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà của Cộng Sản .

Tổ Quốc của tôi Cộng Hoà Miền Nam Việt Nam .

Kể từ sau hiệp định Genève năm 1974 , người Việt sống tại Miền Nam và Miền Bắc không cùng một văn hoá .

Họ cùng một nguồn gốc , tôi đồng ý .

Nhưng người Anh và người Mỹ , người Úc , cũng cùng một nguồn gốc .

Người Pháp và người dân Québec , nơi tôi định cư , cũng cùng một nguồn gốc .

Nhưng không ai có thể nói người Mỹ là người Anh , người Québec là người Pháp .

Tôi là người Miền Nam , tuy tôi nói giọng Bắc .

Một anh tập kết , là người Bắc , tuy anh ta nói giọng Nam .

Dù người ta có lý luận trên lý thuyết thế nào chăng nữa , với tôi , biến cố 1975 chỉ là một quốc gia thôn tính một quốc gia khác . Thử tưởng tượng Nước Anh đem quân qua đánh Hoa Kỳ rồi gọi dân Hoa Kỳ là « nguỵ » .

Không , tôi không phải là người Bắc . Dân Sài Gòn không phải dân Bắc .

Gọi Sài Gòn là Thành Phố Hồ Chí Minh , bắt dân Sài Gòn chịu sự độc tài đảng trị , không nhân quyền , không dân quyền , không tam quyền phân lập ( lập pháp , hành pháp , tư pháp ) , thực là ép nhau quá đáng . Văn Hoá Miền Nam không phải như vậy . Rồi đây , người Miền Nam sẽ phải nổi dậy để bảo vệ văn hoá của mình , làm những gì người Hồng Kông đang làm .

Miền Nam sẽ giải phóng Miền Bắc , vì văn hoá Miền Nam tốt đẹp , văn minh hơn .

Trần Mộng Lâm , 2012/07/18

Advertisements

Lưu lại ý kiến đóng góp hay phản hồi vào ô dưới đây :

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s