Tôi Không Phải Dân Bắc

Trần Mộng Lâm 

Nhân sắp đến ngày ký Hiệp Định Genève 20/07

Trên giấy tờ , tôi sinh ra tại tỉnh Nam Định .

Trên thực tế , tôi nói tiếng Việt giọng Bắc , không uốn lưỡi khi phát âm những tiếng bắt đầu bằng « tr » . Những chữ bắt đầu bằng « V » , tôi nói rất rõ , nhưng may mắn không lầm chữ « L » với chữ « N » .

Nhưng tôi không phải người Bắc .

Hiệp Định Genève đưa tôi vào miền Nam rất sớm , ngay khi tôi vừa lên Trung Học .

Tôi lớn lên tại miền Nam , học theo chương trình bộ Giáo Dục Miền Nam , đọc sách miền Nam , học và thành tài tại Miền Nam .

Trong những năm sống tại Miền Nam , tôi nổi trôi theo những thăng trầm của miền Nam . Tôi biết thế nào là Bình Xuyên , thế nào là Đệ nhất Cộng Hoà , ông Diệm , ông Nhu , ông Thục , rồi sau đó , ông Khánh , ông Thiệu , ông Kỳ , ông Trí Quang , ông Tâm Châu , ông Dương Văn Minh …

Tiếp tục đọc

Bắc đẩu giữa trời quê

Tôi có người em gái đang hát, Những bản hùng ca vọng gió ngàn
Cho dẫu gông cùm và bè lũ ,chẳng thể nào ngăn được tiếng lòng

Em, nữ anh Thư vẫn một mình ,Một mình mang ánh sáng bình minh
Như cây pháo nổ ngày xung trận, Em đã vì ai nhận cực hình

Tôi ở trời tây mãi xót xa, Đau tận niềm đau ở quê nhà
Làm sao chia xẻ cùng em được, máu nhuộm nghìn sau chẳng nhạt nhòa.

Tôi đứng hét vang giữa phố chiều, Phố người lên xuống nắng đìu hiu.
Có kẻ nhỉn tôi như ngờ ngợ, Anh hùng lỡ vận gío nghiêng xiêu

Tiếp tục đọc

Hẹn nhau

Tôi là con của Lạc Long Quân.. Mẹ là Âu Cơ, một vị thần. Mẹ cha cũng từ trời sai đến… Sanh một trăm con ở cõi trần

Năm mươi lên núi, năm mươi xuống. Biển rộng càn khôn những mặn nồng. Từ đó Giao Chỉ gây nòi giống. Dựng nước hùng anh một Lạc Hồng.

Rồi Tổ Hùng Vương đến Nhị Trưng, Suốt bốn ngàn năm chỉ một lòng. Mở mang bờ cõi ngăn xâm lược, Chận giặc phương bắc cướp núi sông.

Và những Triều xưa Lê, Lý, Trần. Một mình thân gái với Huyền Trân. Mang về quê mẹ hai Châu, Lý. Đất nước xuôi Nam những cánh đồng.

Ruông vườn với cò bay thẳng cánh. Cùng dòng sông con nước Cửu Long. và hậu Giang câu hò vang vọng, Quê hương ơi thương nhớ vô cùng.

Tiếp tục đọc

Đất Nước đã có bao giờ khốn nạn như thế này chăng ?

Nguyễn Thu Trâm

Tội Ác Hồ Chí Minh và Đảng Cộng Sản Việt Nam
Kính thưa quý vị,

Nói đến tội ác của Hồ Chí Minh và đảng cộng sản Việt nam thì chắc chắn là ‘Trúc Nam Sơn không ghi hết tội, biển Đông Hải không rửa sạch mùi tanh hôi’ cho nên trong phạm vi bài viết này, chúng tôi chỉ nêu lên những cái khốn nạn mà Hồ Chí Minh và thuộc hạ đã mang đến cho đất nước, cho dân tộc Việt nam kể từ khi Hồ Chí Minh thừa lệnh của đệ tam quốc tế, du nhập chủ nghĩa cộng sản về Việt nam để mang đến cho muôn dân Việt nam vô vàn những nỗi đau thương tang tóc.

Tiếp tục đọc

Những vần thơ chui

Dân Việt Nam ta vốn có hồn thơ lai láng nên ngoài những mẩu chuyện châm biếm đả phá chế độ cộng sản, họ còn sáng tác rất nhiều vần thơ và ca dao nói lên những hoàn cảnh sinh hoạt bi ai cũng như tâm tư uất hận của người dân dưới chế độ bạo tàn. Dĩ nhiên những vần thơ “quốc cấm” này đều khuyết danh, chỉ được lén lút học thuộc lòng rồi thì thầm rỉ tai cho nhau nghe nên được gọi là “thơ chui”. Những vần thơ chui đôi khi dí dỏm khiến người nghe phải tủm tỉm cười thầm hay ôm bụng cười sằng sặc hoặc đôi khi não nùng thống thiết bày tỏ tinh thần chống đối chủ nghĩa cộng sản đem lại đói khát, khổ đau, nhục nhã cho người dân sau ngày chúng cưỡng chiếm Miền Nam.
Tiếp tục đọc

Những luật lệ lạ lùng nhất thế giới

image

Khi đến những đất nước này, đừng quên những bộ luật kỳ lạ để khỏi vi phạm nhé!

Không “giải quyết nỗi buồn” ngay trên biển ở Bồ Đào Nha. Sẽ là chống đối pháp luật nếu bạn “tiện thể” đi tiểu trên biển ở đất nước này, vì thế, hãy đảm bảo rằng bạn đã tìm thấy toilet để ghé thăm trước khi quyết định đi bơi nhé! Tiếp tục đọc

Huyền thoại nàng Tô thị

Hòn Vọng Phu

Lạng Sơn cách thủ đô Hà Nội 154km về phía Bắc là một vùng phong cảnh nên thơ của Tổ Quốc, nơi có tên trên bản đồ Việt Nam từ năm 981 và là nơi ghi dấu nhiều chiến tích anh hùng trong suốt nhiều thời kỳ giữ nước.

Từ thị xã Lạng Sơn qua khỏi sông Kỳ Cùng là đã có thể nhìn thấy bóng dáng nàng Tô Thị, một phiến đá thiên tạo trên dãy núi đá vôi ở phía Bắc, trong giống người đàn bà ôm con ngóng trông về một phương trời xa xăm nào đó. Không biết từ bao giờ, dân gian ta gọi đó là núi Vọng Phu (trông chồng) với nhiều câu chuyện đầy huyền thoại và lãng mạn. Trên đất nước ta, trí tưởng tượng phong phú của người dân đã đặt cho nhiều ngọn núi có cái tên vọng phu, như ở Bình Định, ở Khánh Hòa chẳng hạn. Nhưng không đâu bằng Lạng Sơn, nàng Tô Thị với núi vọng Phu đã trở thành một biểu tượng của lòng sắt son, đã là nguồn thi hứng của bao danh nhân nho sĩ lỗi lạc.

Tiếp tục đọc