Thấy giếng sâu tôi nối sợi dây dài

Nhật ký ngày 11 Sept 07 – Viết cho Thy -Thy Paris

Thy ạ,
Ta phải ghi vội ý tưởng đang dài như sợi dây nối ghép từng đoạn một thả xuống cái giếng sâu thăm thẳm nên ta phải chép thật nhanh, sợ nếu bị “đá ra khỏi mạng” thì ý tưởng bay mất hết. Mấy hôm vừa qua ta cứ như người roboter trong thành phố cái đầu căng cứng ngắc. Tại sao ta cứ hành hạ thân ta ? Sau chuyến Mỹ Du về ta nhận thấy bên đó bạn bè đứa giàu người nghèo, có chị lớn tuổi gần 70 đi xin việc không ai mướn, và bạn bè ta ở VN cũng nghèo, có người ao ước cho con mình sang Tây du học, nhưng chỉ là một ao ước thôi Thy, cha mẹ nào không mong con cái mình thành tài, nhưng hoàn cảnh đâu có cho phép, bởi vì nghèo !
Tiếp tục đọc

Coi chừng mình mất nước như chơi

Đâu phải cứ ngồi đấy than van là ta sẽ thay đổi được thời cuộc? Cũng như đâu phải biểu tình chửi bới, chụp mũ là gióng lên tiếng nói đấu tranh chung, mà việc xây dựng một tập thể tỵ nạn hải ngoại trong tình yêu thương kết đoàn cũng là làm được rất nhiều cho đồng bào trong hoàn cảnh lưu vong mình đang sống.
Mất miền Nam vào tay cs Bắc Việt suy ra mới có 33 năm đâu đã là quá dài so với chiều dài Lịch sử của nhân loại. Nghĩ lại coi nào, nước Đức mới thoát khỏi độc tài Đức Quốc Xã Hitler chỉ có 63 năm thôi ( 1945 – 2008 ) và Thống nhất nước Đức nay mới có 19 năm ( 1989 – 2008 ). Những ngày trước khi bức tường Bá Linh sụp đổ, có nhiều người từ DDR vượt thoát bức tường trốn sang Tây Đức tỵ nạn, họ được nhân dân Tây Đức giang tay chào đón, người DDR tỵ nạn khởi xướng phong trào đòi Tự do Dân chủ, tin tức được truyền từ Radio, truyền hình phát về xứ cs, kết quả làn sóng đòi Tự do Dân chủ của nhân dân nổi dậy, đoàn người biểu tình vào Ngày Thứ Hai càng ngày càng gia tăng, đưa đến khối cộng sản Đông Âu sụp đổ. Đông Tây Đức thống nhất trong hòa bình tự do no ấm.

Tiếp tục đọc

Chiến sỹ Lý Tống tại Frankfurt 23.09.2007 – “Sức mạnh quần chúng – People´s Power – Die Macht des Volkes“

Từ Saarland chúng tôi lái xe về Frankfurt dự buổi đón tiếp cựu sỹ quan Không quân VNCH – Lý Tống người trở về từ ngục tù Thái lan. BTC với hai khuôn mặt quen thuộc của thành phố Frankfurt là anh Châu Pha và chị Ngọc Thủy giới thiệu chương trình. Tôi quan sát trong hội trường quan khách ngồi không còn ghế trống, phổng chừng trên 200 người, bên Đức đã chia ra tổ chức đón mừng anh Lý Tống cả thảy ba địa điểm khác nhau như Stuttgart, Münchengladbach và Frankfurt là trạm cuối.

Phần I:
Như truyền thống, sau nghi lễ chào Quốc kỳ Quốc ca, BTC giới thiệu quý đại biểu cũng như các chi nhánh truyền thông báo chí trên nước Đức về tham dự. Cảm động nhất là có một em bé gái mười tuổi lên đọc tặng anh hùng Lý Tống bài thơ „ Dạy con biết nói tiếng quê hương „. Em tuy ra đời tại hải ngoại nhưng lời phát biểu rất cảm động gây sự chú ý quan khách hiện diện, em nói nhờ sự giáo dục của ba mẹ mà em mới ý thức là người Việt và mến yêu nước Việt. Giọng nói của em hùng hồn khiến chúng tôi quá đổi ngạc nhiên, tôi đi tìm hiểu ba mẹ em là ai, té ra không ai xa lạ, ba em là Thanh Hà. Anh này đi đấu tranh mãi bao nhiêu năm qua, nhìn cái cà vạt anh đeo trên ngực là lá cờ vàng ba sọc đỏ khiến tôi cảm động rồi.

Tiếp tục đọc

Thằng rể vô tình

Nhật ký chủ nhật – ngày 4 tháng 6 năm 2006

Tháng 6, trời Nắng thật ấm, nếu đứng trong vườn thử nhắm nghiền mắt lại thì ta chỉ nghe quanh đây tiếng Chim gọi nhau líu lo trên cành Thông, ta không nhìn thấy chúng vì không hiểu chúng nó đậu ở cành nào, tai chỉ nghe chúng gọi, có cảm tưởng Nắng ấm soi vào tận hồn ta, trái tim ta, nồng nàn hạnh phúc, tươi vui. Chỉ cần thiên nhiên ban tặng cho ta vài thứ đơn giản như thế là ta đã thấy hạnh phúc, mặc dù ta đang nhắm nghiền mắt lại. Chỉ cảm nhận thôi mà không nhìn thấy nhưng ta có cảm tưởng sờ mó được cái ta cảm nhận ấy. Ngẫm tạo hoá thật vô thường.
Tại sao đương không tôi lại nhắc tới cái không nhìn thấy mà lại cảm nhận và có vẻ như sờ mó được ? Đó là kỷ niệm đó bạn ạ. Ký ức nó nằm sâu trong tận đáy tim ta có bao giờ nhạt phai, hôm nay sao tôi nhớ con Susi của tôi như thế, không biết nữa! Gốc gác của tôi là gái Bến Tre, hàng xóm láng giềng mộc mạc sống gần gũi với thiên nhiên ruộng lúa đã tạo ra tôi, tôi thích sống gần với vườn tược, với chú chó, chú mèo con cuộn mình trên tay mỗi khi trời mưa lạnh lẽo, thói quen tôi thì khoái dựa lưng vào gốc cây Nhãn trong vườn vào buổi trưa để đọc tiểu thuyết, trong khi mấy chú chó con chạy cắn nhau nô đùa ngoài sân.
Tiếp tục đọc

Hạnh phúc xót xa

Tôi vô cùng ngạc nhiên, khi nhận được một thiệp mời đám cưới gởi qua đường bưu điện, danh tánh nhà trai, nhà gái và cả cô dâu chú rể đều xa lạ. Gần nửa giờ ngồi “điểm danh” tất cả bà con, bè bạn xa gần, vợ chồng tôi và mấy đứa con cũng chẳng tìm ra “tông tích” họ là ai. Nghe bạn bè kể lại, một số không ít người Việt mình thích có nhiều thực khách tham dự tiệc cưới của con cháu. Khách càng đông càng chứng tỏ được thế giá của gia đình. Vì vậy có người chỉ gặp ai ở đâu đó một lần thoáng qua, cũng có thể trở thành “quan viên” hai họ. Hơn nữa, ở cái vương quốc nhỏ bé và hiền lành này, muốn tìm ai, cứ việc mở cuốn điện thoại niên giám hoặc vào guleside gõ cái tên là có ngay số phone và địa chỉ. Cũng có thể là do một ông bà khách nào đó được mời nhưng hồi báo không thể tham dự được nên vợ chồng tôi được chọn để “điền vào chỗ trống cho có đầy đủ ý nghĩa” chăng?

Tiếp tục đọc

Khổ Qua hầm

Năm 2007 chúng tôi có làm một chuyến Mỹ Du, có nghe loáng thoáng là phụ nữ Việt Nam mình bên Cali ” hư ” lắm, hihi chẳng phải hư xấu gì, chẳng qua là ở bên đó bà con sung sướng quá trời, ngon lành hơn tụi tui bên Âu châu nhiều! Nghĩa là quý vị ấy muốn ăn cái thứ gì ra ngoài chợ đều có bán, nào Phở, Hũ Tiếu Mỹ Tho, Bánh Cuốn, Bánh Mì Thịt, Chè đủ các loại, cơm thịt kho, rau xào, mì xào thập cẩm, gà cà ri, nghĩa là bên đó có tiền muốn mua gì cũng có, món ăn lại rẻ nữa chứ ! Nên bà con đi chợ mua khỏi nấu. Khỏe quá trời, trong khi tụi tui bên Âu châu muốn ăn phải lăn vào bếp mới có.
Chu choa ơi muốn gặp nhau chỉ cần hẹn nhau ra nhà hàng là tiện nhất, hết quán Huế đến quán Mỹ Tho, Phở Nguyễn Huệ…Khi Lúa 9 tui qua bển ở nhà chị Kim Ngân tại San Jose, trời Tháng Bảy nóng kinh khiếp, cây trái trong vườn nhà chị xum xuê trên cành bắt ham, nhìn ngọn đồi trọc của Thung Lũng Hoa Vàng mà thấy thương, nắng nóng quá nên đồi cỏ cháy khô.
Tiếp tục đọc

Chờ đêm tối về

Người mình bình thường rất hay nhạy cảm với cụm từ „ làm chính trị „ tôi chợt nhớ tới ba tôi khi còn sống, người cũng thường có những hành vi gọi nôm na là làm chính trị tâm lý chiến nhất là sống giữa hai lằn ranh Quốc Cộng trong thời chiến tranh.
Năm đó hình như là trước Tết Mậu Thân năm 1968. Tôi còn nhớ mang máng như vậy vì lúc ấy khu nhà trong Thất Cao Đài của gia đình tôi chưa sập vì bom đìa, tất cả vẫn còn nằm trong nỗi nhớ như sự việc mới xảy ra hôm qua. Thời ấy chiến tranh bùng nổ dữ dội từ các tỉnh miền Trung đến các tỉnh miền Tây nam phần. Năm đó có nguyên một sư đoàn bộ binh đóng quân sau mảnh vườn dừa của chúng tôi, vườn giáp ranh với đất ruộng của hàng xóm, đại khái là hai mảnh đất nằm sát nhau, chỉ cách một con lạch nhỏ. Từ trong bóng đêm thanh tịnh nhưng đầy hiểm nguy đó bỗng bên phía khu vườn cây rậm có một tên VC cảm tử lẻn bò qua, tay anh ta cầm quả lựu đạn tính bò tới gần để ném phá tung ổ súng đại liên của sư đoàn 7 đang đóng. Họ có giao liên hay sao mà hắn biết rành là ổ đại liên nằm ngay chỗ đó mà mò tới phá? Nghe tiếng sột soạt khả nghi, chi huy trưởng sư đoàn ra lệnh nả súng xối xả về phiá gây ra tiếng động, âm mưu tấn công của VC bị bại lộ. Hai bên bắn xáp lá cà, phía VNCH mạnh mẻ hơn, làn đạn bay vèo vèo sau vườn, xuyên qua mành mành cửa sổ thấy đạn xẹt tóe lửa, ánh hỏa châu chợt rực sáng trên bầu trời đang tối thẩm che phủ bởi tàu lá dừa.

Tiếp tục đọc

Chiếc lon Guigoz hành trang người tù

ImageKhông biết vô tình hay hữu ý mà trong hành trang lên đường của tôi có chiếc lon guigoz. Guigoz là lon sữa bột của nước Hòa Lan sản xuất. Hầu hết trước năm 1975, con cái của công chức, quân nhân và gia đình khá giả đều uống loại sữa này. Vợ tôi để dành những cái lon không để đựng những đồ gia vị gồm bột ngọt, tiêu, đường, muối, mỡ… vì vừa nhẹ, vừa sạch và vừa kín. Khi đậy nắp lại không có con kiến nhỏ nào chui lọt.

Trong “ba – lô”(túi sách nhà binh) đi học tập cải tạo của tôi có đến hai chiếc lon guigoz. Một cái đựng bàn chải đánh răng và kem súc miệng. Còn cái kia đựng thuốc ngừa sốt rét, thuốc đau bụng và hai chai dầu gió. Đó là những việc mà vợ tôi lo xa. Ngày 27 tháng 6 năm 1975 là ngày tôi đến trường nữ Trung Học Gia Long, đường Phan Thanh Giản, Quận 3, Sài Gòn, trình diện.Sau mấy tháng không làm việc gì nặng nhọc, khi mang ba – lô trên vai đi bộ độ mươi bước thì tôi cảm thấy người như chùng xuống. Tôi thầm trách vợ tôi:”đã nói học tập có mười ngày, đem theo đồ gì gọn nhẹ mà sao không nghe”. Đến trường Gia Long ở hai ngày một đêm mà tôi không buồn soạn cái ba- lô, coi trong đó đựng những thứ gì. Tôi chỉ lấy chiếc lon guigoz đựng kem súc miệng và cái khăn mặt để sử dụng hàng ngày. Thật là tiện lợi khi dùng nó vì nó chứa được nhiều nước.

Tiếp tục đọc

Vài nét về hoạt động của Biệt Kích Dù tại Bắc Việt

Trung Tá Nguyễn Văn Vinh

VNCH đã giữ vững được cuộc sống tự do trong suốt 21 năm ngắn ngủi nhưng đầy gian truân, máu và nước mắt, đầy sự hy sinh của biết bao nhiêu người.
Trong số những sự hy sinh đó, phải nói tới sự hy sinh của người lính Biệt Kích Dù hoạt động tại Bắc Việt. Số phận của họ rất bi thảm khi bị kẹt tại Bắc Việt. Bảng tổng kết sơ khởi cho biết trong số những Biệt Kích Dù được thả ra miền Bắc có 7 người đã bị CS tuyên án tử hình và đã bị hành quyết, 9 người tử trận, 21 người chết trong các trại tù khổ sai miền Bắc, 7 người chết sau khi được thả về, 2 người mất tích khi thi hành nhiệm vụ, 11 người bị chỉ định phải định cư tại các nông trường hay hợp tác xã miền Bắc. Đa số những người còn lại đều bị tra tấn dã man và bị bắt lao động khổ sai trong những trại tù khắc nghiệt nhất. Tại sao hầu hết các biệt kích thả xuống miền Bắc đã bị CS bắt ?

Tiếp tục đọc

Đặt tên cho nỗi vui mình

25 März 07

Nhận thư bạn gái từ Việt nam gửi sang, nó ghi như vầy: „Một đứa học trò cũ mà không thể viết thư thăm Thày giáo cũ của mình à ? Đó mới là lạ, sao mầy không bỏ qua tất cả những tình cảm cũ để chỉ nghĩ thuần túy một điều mầy là học trò của Thày thôi, được không? Tình cảm của Thày đối với học trò cũ đặc biệt khi Thày nói rằng trải qua mấy chục năm đi dạy Thày chỉ thấy khóa Hóa Sinh của tụi mình là có tình nghĩa hơn so với nhóm sinh viên sau ! Mầy có thấy tại vì tụi mình đã được giáo dục kỹ lưỡng trong một môi trường mà người ta chửi thậm tệ sau giải phóng không. ” Ngụy ” đó mi !! Ấy vậy mà „Mỹ Ngụy“ như tụi mình vẫn làm cho lòng của những thày cô miền Bắc xao xuyến. Tao nói thật trong lòng tao thương các Thày Cô cho dù họ là người xâm lăng miền Nam đi nữa. Tao xin địa chỉ cô L. và cô B. để tao thư thăm hỏi, mầy nhớ viết thư thăm Thày nghe, Thày có cho tao số cellphone của Thày nè, tao gửi kèm cho mầy đây. Tao nói sẽ liên lạc với mầy, Thày mừng lắm! Thày cho số phone cầm tay vậy mầy hiểu Thày làm vậy để làm gì rồi chứ gì.”

Tiếp tục đọc