Bài chửi mất nước

Bớ làng trên xóm dưới, bớ láng giềng láng tỏi …. bên sau bên trước,bên ngược bên xuôi! Nước của bà hình chữ S, từ Ải Nam Quan tới mũi Cà Mâu. Trải qua 4 ngàn năm văn hiến. Tuy bà bị nô lệ một ngàn năm thằng Tầu, một trăm năm nô lệ thàng Tây, nhưng nước của bà, không những vẫn còn nguyên vẹn mà còn mở rộng xuống miền nam cả ngàn cây số. Con cháu bà tuy nghèo khổ, nhưng vẫn nề nếp, trai không phải làm lao nô cho ngọai quốc, gái không phải làm đĩ cho ngọai bang.

Nhưng kể từ ngày thằng mất dậy tên Nguyễn Tất Thành con thằng Nguyễn Sinh Sắc trốn lên tầu Pháp làm bồi cho Tây, cho Nga, cho Tầu, đem cái chủ nghĩa Mác Lê về nước làm cho nước của bà bại họai gia phong. Chúng mày, từ thằng Duẩn, thằng Chinh, thằng Đồng, thằng Anh thằng Giáp đến thằng thằng Mạnh, thằng Phiêu, thằng Dũng, thằng Trọng, thằng An, thằng Khải, thằng Trọng, thằng Triết, thằng Hùng v.v…đem cả đất nước bán cho Tầu.

Tiếp tục đọc

Advertisements

Truyện rất ngắn

https://i2.wp.com/truyenratngan.com/images/logo.pngLá thư cuối cùng viết bằng máu

Nó là thằng cháu gọi chị Hiệp bằng cô ruột. Sau biến cố 75 cộng sản xâm chiếm miền Nam, ba nó, anh ruột của chị, là lính ngụy, bị bắt đi tù cãi tạo, sau khi ra khỏi tù anh bị suy sụp tinh thần tột độ, suốt ngày nhậu say sưa để quên đời, nuôi gia đình bằng những bát cơm thừa từ mót lúa ruộng của người.

Lần cuối cùng chị Hiệp nhận được lá thư của cháu, thư dính đầy máu, như sau: “Cô Hiệp ôi, đời con khổ tận cùng rồi, con vợ của con đã bỏ chồng, bỏ con lên thành phố làm đĩ, có một đêm con rình chờ nó về quê thăm nhà, khi nó đi ngang qua nghĩa địa, con đã nhào ra lấy dao đâm vào ngực và rạch nát mặt nó.

Tiếp tục đọc