Giặc Hồ tàn phá quê hương,
Nào ai trông thấy chẳng thương Đồng Bào.
Đêm ngày vất vả lao đao,
Lầm than đói khổ biết bao cực hình.
Công an rình rập quanh mình,
Cấm ăn, cấm nói, cấm tin Phật Trời.
Từ ngày 19 tháng 8 năm 1945,
Giặc Hồ tàn phá quê hương,
Nào ai trông thấy chẳng thương Đồng Bào.
Đêm ngày vất vả lao đao,
Lầm than đói khổ biết bao cực hình.
Công an rình rập quanh mình,
Cấm ăn, cấm nói, cấm tin Phật Trời.
Từ ngày 19 tháng 8 năm 1945,
(chuyện vui có thiệt)
Tác giả : vô danh
Ngày xưa con người ta mau già chứ ngày nay thì khác hẳn. Nhìn mấy ông mấy bà tóc tai đen nhánh hoặc đỏ đỏ nâu nâu; mắt kính to tổ chảng che mất cặp mắt xệ mí với 2 cái túi mỡ; quần jean áo thun hoặc váy đầm màu mè ôm cái bụng chỉ hơi lúp lúp; đố ai biết mấy khứa đó đã trên 60? Thế mới có bài thơ như thế này lưu truyền trên mạng:
60 CHƯA PHẢI ĐÃ GIÀ
60 LÀ TUỔI MỚI QUA DẬY THÌ.
65 HẾT TUỔI THIẾU NHI
70 LÀ TUỔI MỚI ĐI VÀO ĐỜI
75 LÀ TUỔI ĂN CHƠI.
80 LÀ TUỔI YÊU NGƯỜI YÊU HOA.
90 MỚI BẮT ĐẦU GIÀ
ĐÊM ĐÊM VẪN CỨ MẶN MÀ YÊU ĐƯƠNG.
Trong sinh hoạt đời thường của các hội hè đình đám hay trong quan hôn tang tế, trong các nghi lễ tôn giáo thuộc quyền chi phối của nhà nước, chúng ta thường nghe những câu đại loại như nhờ ơn bác, đảng… cám ơn chính quyền các cấp đã quan tâm, tạo điều cho chúng tôi… Và trên các phương tiện truyền thông, trong hệ thống giáo dục của đảng, nhà nước chúng ta thường nghe đề cao sự lãnh đạo sáng suốt, tài tình đánh thắng các đế quốc, thực dân cũ, mới Pháp, Nhật, Mỹ lừng danh thế giới, một đất nước nhiều anh hùng, ra ngõ là gặp anh hùng kiểu như Lê Văn Tám, Phan Đình Giót, Bế Văn Đàn, Chị ba Dũng Sĩ quê ở Trà Vinh…

Ảnh chụp từ Sailing Tower, quận 1.
***********
Đừng khoe tôi, hỡi người bạn tài hoa,
Những tấm ảnh mang ra từ địa ngục,
Nơi bạn mới về rong chơi hạnh phúc,
Dù bao người vẫn tủi nhục xót xa.
Nếu một lần nào đó thức giấc vào buổi sáng mà tôi mĩm cười một mình thì những lúc đó, chồng tôi vội vàng đặt tay lên trán tôi xem thử thần kinh của tôi có nhảy lạc điệu.
Đôi khi tôi mĩm cười không phải là thần kinh nhảy lạc điệu mà bởi tự trong mình cảm thấy khỏe khoắn, không ưu tư, không thắc mắc. Phần đông những thắc mắc ấy như hòn đá lăn dài trên sự suy nghĩ. Mà chính vì suy nghĩ đó , vọng động lại dấy lên cũng đủ để tạo cho một cuộc lên đường nghiệt ngã để vứt bỏ mọi tương giao.
Nhưng cái độc ác vô cùng của chữ và nghĩa thường làm cho mình trở thành tù nhân của chính mịnh. Và nỗi đau tù hãm đó thường phát sinh từ những xảo ngôn qua chữ và nghĩa. Nhất là những chiến thuật xảo ngôn của Việt Cộng, tay sai của chúng khi dùng chữ và nghĩa để lừa bịp ngừơi dân Việt Nam.
Linh mục Nguyễn Văn Khải, người phát ngôn của giáo xứ Thái Hà, ông hiện đang du học tại Roma theo sự sắp xếp của Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam. Linh mục Khải đã có một buổi gặp gỡ với khoảng 200 đồng hương bắc Cali để trình bày, nhận định và tâm tình về hiện tình đất nước vào lúc 2 giờ chiều Chủ Nhật ngày 12-8-2012 tại Trung Tâm Văn Hoá Mỹ Việt số 2290 Tully Road thành phố San Jose.
“Có thể nói rằng chủ quyền lãnh thổ nước ta đang đứng trước thử thách lịch sử rất to lớn.
Trách nhiệm trước lịch sử đang đòi hỏi thế hệ chúng ta nhận rõ nguy cơ và có quyết sách sáng suốt, quyết tâm mạnh mẽ để bảo vệ giang sơn gấm vóc, đảm bảo cho cuộc sống hạnh phúc vững bền của các thế hệ con cháu muôn đời sau.”
Đó là lời nói như đanh đóng cột rất hiếm được nghe từ một nguyên Đại biểu Quốc hội của Nhà nước Cộng sản Việt Nam như trường hợp của Tiến sỹ, Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết tuyên bố với báo Tiền Phong trong số ra ngày 13/08/2012.
Khi tôi chết, hãy đưa tôi lên núi!
Vùi thật nông một nấm mộ hoang sơ
Ðể mắt tôi hướng về nơi quê cũ
Nơi Tổ Hùng với bà mẹ Âu Cơ!
Khi tôi chết, tôi rong chơi khắp chốn
Hồn tiêu dao bên biển Thái Bình Dương
Tôi sẽ về nơi chôn nhau cắt rốn
Giải đất lành tôi vẫn gọi Quê Hương!
Khi tôi chết, có người thân đưa xác
Cỗ quan tài lặng lẽ giữa trần gian
Ðể tôi mở – Xin đừng ai vuốt mắt
Ðể tôi nhìn cuộc đời đủ gian nan
Em sang đây mang giùm anh chút nắng!
Nắng Sàigòn – Hà Nội – Nắng quê hương
Nắng ngày xưa em nhặt ở sân trường
Đem hong gió thu vàng hay ép sách.
Em cũng nhớ mang vầng trăng nguyệt bạch
Dải mây hồng uốn éo nét thanh tân
Hái giùm anh vài chục nụ tầm xuân
Làm quà tặng những người thân, bạn hữu.
Ghé bờ hồ ngắt mấy cành dương liễu
thật xanh tươi để anh nhớ hồ Gươm